“Nhìn cô ngừng rơi lệ, ngay khi Phó Hiểu định bước lên phía , thì từ phía Mục Liên Thận tới.”
Anh xổm xuống bên cạnh cô, vươn tay ôm cô lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, một lời, chỉ lặng lẽ ôm lấy cô.
Đáng lẽ đẩy , Phó Hiểu bằng ánh mắt oán giận.
lúc cô thật sự cần một vòng tay an tâm.
Dù cho đàn ông ...
Đã từng khiến cô thất vọng.
tình yêu sâu thẳm trong lòng cô vẫn còn đó, Phó Tĩnh Thù hận hận nhéo cánh tay , nội tâm phức tạp phiền muộn.
Chương 716 Thế cũng
Đám mây trời tan , ánh mặt trời tỏa xuống, tuyết xuân tan chảy, vạn vật hồi sinh.
Gió nhẹ thổi qua, những cành cây đầu phát những tiếng xào xạc, ánh nắng vỡ vụn trải dài mấy mộ.
Phó Tĩnh Thù từ trong lòng Mục Liên Thận thẳng dậy.
Cô xa, chợt khẽ một tiếng:
“Chúng về nhà thôi."
Khi về, Phó Hiểu dắt tay Phó Thiếu Ngu phía nhất, chỉ dãy núi phía với :
“Anh, ngày mai nếu thời tiết , chúng lên núi dạo một vòng, xem bắt mấy con gà rừng ."
Ánh mắt Phó Thiếu Ngu dừng ngọn núi phía , “Trong đó gà rừng ?"
Phó Hiểu chậc lưỡi:
“Anh , trong đó còn cả lợn rừng, thậm chí thể cả sói đấy.
Em , em cùng các lên núi săn, còn săn cả hươu bào nữa cơ..."
Mục Liên Thận cõng Phó Tĩnh Thù lưng hai em họ, nghiêng đầu cô:
“Thù Thù... gia đình chúng , cứ như thế ...
?"
Phó Tĩnh Thù nhướng mày nhàn nhạt:
“Vậy chuyện gì cả, cứ thế mà bỏ qua ?"
Ánh mắt về phía , nhẹ:
“Anh sai chuyện, nhưng Thù Thù , dù cũng là cha của chúng, vả , cũng già ..."
Mục Liên Thận cúi đầu, hiệu cho cô tóc :
“Nhìn mái tóc bạc của , em sẽ lòng đau đớn bao nhiêu , cứ để các con nhường một chút...
?"
Ánh mắt Phó Tĩnh Thù phức tạp, gặp , Mục Liên Thận học cách yếu đuối mặt cô.
Đây là điều từng khi còn trẻ.
Lúc đó, luôn thể hiện sự mạnh mẽ mặt cô, bao giờ để cô thấy một chút yếu đuối nhát gan nào của .
Cô buồn bực :
“Già thì thấy , chỉ thấy da mặt dày lên thôi..."
Trong mắt Mục Liên Thận tràn đầy ý :
“Từ khi gặp An An, nghiệm một chuyện."
“Da mặt vẫn đủ dày, con gái thể tha thứ cho , chính là nhờ cái da mặt của đấy."
Chiêu khổ nhục kế , chính là học từ Thẩm Hành Chu.
Anh phát hiện rằng, đàn ông nhất thiết lúc nào cũng mạnh mẽ, đôi khi tỏ yếu đuối đúng lúc thể đạt mục đích của .
Mấy bước cửa nhà.
Lý Tú Phân đang đợi trong sân liền bật dậy:
“Cuối cùng cũng về , vặn món cuối cùng cũng xong, Hiểu Hiểu, đẩy cháu nhà ..."
“Dạ, ."
Bước gian chính thấy chia hai bàn, Phó Tĩnh Thù sang Võ Khinh Y và Vu Nam ở bàn bên :
“An An, cùng các con là ."
Phó Hiểu gật đầu:
“Em vốn dĩ cũng nghĩ như , mấy ông đàn ông uống r-ượu, chúng uống thì bên ."
Đặt xe lăn của Phó Tĩnh Thù cạnh Võ Khinh Y.
Võ Khinh Y và Vu Nam mỉm cô:
“Cô ạ."
Phó Tĩnh Thù mỉm gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1312.html.]
“Ngoan..."
“A, cô..."
Tiểu Niên Cao cũng bắt chước lớn gọi theo.
Phó Hiểu bóp lòng bàn tay bé:
“Gọi sai , cô mới là cô của cháu, đây là bà cô của cháu."
Nói xong, Tiểu Niên Cao bắt đầu khanh khách.
Phó Hiểu cũng theo.
Phó Tĩnh Thù vươn hai tay bế bé, Võ Khinh Y :
“Cô ơi, thằng bé nặng đấy ạ."
“Không ."
Vươn tay bế bé lòng, Phó Hiểu gần hơn, nhéo cái má nhỏ của bé:
“Tiểu Niên Cao, nhớ cô nào?"
“Cô..."
Tiểu Niên Cao cứ gọi mãi, cô bế.
Phó Hiểu bế bé từ trong lòng Phó Tĩnh Thù sang, ai ngờ bé vẫn chịu yên, vươn tay về phía Phó Dục ở bàn bên :
“Ba... bế..."
“Ôi trời, cả mau bế nó , em sắp giữ nổi ..."
Phó Dục sang, :
“Em cứ đặt nó xuống... bây giờ nó tự ."
Phó Hiểu đặt bé xuống đất, tay đặt lưng giữ lấy:
“Đi chậm thôi nhé."
Ấn tượng của cô về Tiểu Niên Cao vẫn dừng ở lúc đám cưới, còn lảo đảo, ai ngờ vài tháng gặp, thật sự bằng con mắt khác xưa .
Đôi chân ngắn tũn bước khá vững.
Cậu nhóc cực chậm, đầu tiên đến chỗ Phó Khải, nắm lấy áo , giật giật:
“Bế..."
Khóe miệng Phó Khải giật giật:
“Cháu b-éo quá, chú bế nổi, tự ."
Thấy để ý đến , Tiểu Niên Cao nhích từng bước nhỏ đến bên cạnh Phó Hoành.
Cậu bé định giơ tay , Phó Dục khẽ ho một tiếng:
“Đừng động nó, để nó tự ."
Phó Hiểu chớp mắt:
“Anh cả thế là ngược đãi trẻ em đấy nhỉ."
Võ Khinh Y thu hồi ánh mắt cưng chiều từ Tiểu Niên Cao, giải thích:
“Niên Cao từ lâu , nhưng nó lười, cứ thích để bế, cả em sửa cái tính của nó."
Phó Tĩnh Thù đứa nhỏ đất:
“Đứa bé trông lanh lợi."
Vu Nam :
“Lanh lợi lắm ạ, còn sắc mặt khác nữa, cô xem..."
Phó Hiểu Tiểu Niên Cao, thấy Phó Hoành cũng thèm để ý đến , bé nắm áo Phó Hoành tiếp tục nhích từng bước nhỏ, đến lưng Phó Thiếu Ngu, giật giật áo .
Phó Thiếu Ngu cúi đầu chạm ánh mắt của bé, Tiểu Niên Cao chắc là thấy lạ mặt, liền nghiêng đầu .
Khuôn mặt đứa nhỏ tròn trịa đầy thịt, nhịn đưa tay nhéo một cái, Tiểu Niên Cao cũng sợ, đôi mắt chớp chớp, toét miệng .
Phó Tuy nhạo:
“Ngốc quá..."
“Tiểu Niên Cao..."
Anh gọi một tiếng, vươn cánh tay :
“Lại đây, chú ba bế nào..."
Tiểu Niên Cao thốt một chữ với :
“bu..." ()
“Hê, dựa cái gì mà , chú cứ thích bế đấy."
Phó Tuy lưu manh xách bé từ đất lên.