Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1316

Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:22:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó ông nội hì hì :

 

“Tán gẫu vớ vẩn thôi."

 

“Anh con trông vẻ vui."

 

Ánh mắt Phó Tĩnh Thù về phía Phó Thiếu Ngu ở sân .

 

Phó Hiểu :

 

“Vâng, đây ở nước M từng thấy những thứ , chút mới lạ ạ."

 

Lý Tú Phân trong bếp gọi một tiếng:

 

“Chuẩn ăn cơm thôi..."

 

Bàn ăn dọn dẹp sạch sẽ, mỗi một bát canh cá, còn cả bánh hành mới rán xong, trong rổ còn cả những miếng cá chiên giòn.

 

Cô đang gặm miếng cá, Phó Hoành xách con gà sạch gọi cô:

 

“Hiểu Hiểu, xong ..."

 

Phó Hiểu đặt miếng cá bát:

 

“Ồ, tới đây..."

 

Lý Tú Phân cô:

 

“Hiểu Hiểu, ăn cơm xong hãy ."

 

“Không mợ, cháu ướp gà ..."

 

Cô nhận lấy con gà từ tay Phó Hoành:

 

“Anh ăn cơm , em ướp , ăn xong nướng."

 

“Được..."

 

Tìm một cái chậu trong bếp, cho ít nước Linh Tuyền , nhét một ít hương liệu bụng gà, bộ ba hành gừng tỏi cũng cho , khi ướp xong rửa tay bàn ăn tiếp tục gặm miếng cá của .

 

Dư quang lúc húp canh cá liếc thấy Mục Liên Thận gắp thịt cá trong bát bát Phó Tĩnh Thù, cô híp mắt :

 

“Ba, thịt cá trong canh cá là dinh dưỡng ..."

 

Tay Mục Liên Thận khựng :

 

“Vậy cái gì mới dinh dưỡng?"

 

“Canh..."

 

Cô nở nụ đầy ý :

 

“Dinh dưỡng của canh cá đều ở trong canh cả..."

 

Anh nhướng mày:

 

“Vậy ba..."

 

Phó Tĩnh Thù thấy mà thật sự định đổ canh cho , hạ thấp giọng :

 

“Anh thể thành thật ăn cơm ?"

 

Phó Hiểu tặc lưỡi lắc đầu, ngốc quá.

 

Phó Hoành cúi đầu vùi mặt bát trộm.

 

Lý Tú Phân giọng chứa ý :

 

“Cái đó, cần nhường , trong nồi vẫn còn mà..."

 

Cũng chẳng là ai bật thành tiếng, ngay lập tức tiếng rộ lên khắp nơi.

 

Mục lão gia t.ử bỗng thấy dạy con nghiêm, hổ hừ nhẹ một tiếng cúi đầu húp canh của .

 

Phó Vĩ Luân ánh mắt trêu chọc.

 

Mục Liên Thận cứ như thấy trò của khác , vẫn mỉm Phó Tĩnh Thù.

 

Phó Hiểu tỏ vẻ nỡ , nhanh ch.óng húp hết bát canh của :

 

“Anh ba, lấy củi, nướng gà thôi..."

 

Phó Khải sang cô:

 

“Chị ơi, trong nhà vẫn còn cá mà, thể nướng một con ạ?"

 

Cô ngạc nhiên :

 

“Cháu ăn no ?"

 

“No , nhưng cháu ăn..."

 

“Dễ thôi, cháu bảo ba dọn dẹp một con cá ."

 

Phó Hiểu dậy bưng bát cơm ngoài, Phó Hoành và Phó Khải theo cùng .

 

Lý Tú Phân Phó Tĩnh Thù, bất đắc dĩ lắc đầu:

 

“Cô mấy đứa nhỏ xem, từng đứa một lắm chuyện thật, ăn cơm thôi vẫn đủ, còn bày vẽ thêm món khác nữa, đây là do nhà điều kiện, chứ ở nhà khác, mà chịu nổi chúng phá phách thế chứ."

 

Phó Tĩnh Thù nhẹ:

 

“Chị dâu, nuôi lớn ngần đứa trẻ, chắc tốn ít công sức nhỉ."

 

“Ôi chao," Lý Tú Phân chẳng nhắc đến chuyện nữa:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1316.html.]

“Chẳng , nhất là mấy đứa con trai, ăn nhiều, lớn nhanh, nhưng cũng may, ba đứa nhà mỗi đứa cách vài tuổi, đứa nhỏ thể mặc quần áo của , nếu thì đúng là lãng phí quá."

 

“Mấy mới may xong quần áo mới cho thằng cả, học về mặc thử, hừ, chật ...."

 

“Thế là chỉ đành để thằng hai mặc thôi..."

 

Phó Tuy :

 

“Thằng nhóc Tiểu Khải là đen đủi nhất, mặc quần áo của các ..."

 

Lý Tú Phân lườm một cái đầy trách móc:

 

“Dù là mặc quần áo của các , thì quần áo đó cũng một miếng vá nào cả, đều là cắt may cho nó đấy."

 

Chương 718 Cô nên về phía

 

Sân , Phó Hoành tìm giá sắt đây họ dùng để nướng gà, xiên thịt gà , đợi lửa còn quá lớn thì đặt thịt gà lên , Phó Hiểu bưng một cái bát từ trong bếp .

 

Phó Khải ghé đầu :

 

“Đây là mật ong ạ?"

 

“Ừ, để nướng gà."

 

Cậu Phó Hoành:

 

“Anh hai, giúp em sạch cá với..."

 

Phó Hoành nhướng mày :

 

“Tiểu Khải , chút việc em cũng học cách mới chứ."

 

“Học, dạy em..."

 

“Hiểu Hiểu, em trông gà nhé, dạy thằng nhóc ."

 

Phó Hiểu thấy Phó Khải dỗ dành, bất đắc dĩ lắc đầu, bảo là dạy , nhưng nào chẳng là tự hết việc chứ.

 

Sao chẳng chịu nhớ lâu .

 

Những ăn cơm xong từ gian chính , đều vây quanh đống lửa thành một vòng.

 

“Phó lão tam, kho lấy mấy củ khoai lang ném ..."

 

Phó ông nội Phó Tuy, vẫy vẫy tay .

 

“Tiểu Niên Cao, cái chạm ..."

 

Đứa nhỏ thấy lửa là sấn tới, Phó Hiểu nhanh tay nhanh mắt bế lòng.

 

“A a... lửa..."

 

Tiểu Niên Cao vẫn vươn tay về phía .

 

Phó Hiểu đưa bé cho Phó Thiếu Ngu bên cạnh:

 

“Anh, bế chắc nó nhé, em lấy chút đồ ăn cho nó."

 

Phó Thiếu Ngu đón lấy Tiểu Niên Cao tròn trịa lòng, giữ c.h.ặ.t cái móng vuốt nhỏ cứ luôn vươn về phía của bé.

 

Cảm thấy gò bó, Tiểu Niên Cao bắt đầu cựa quậy trong lòng .

 

Anh nhẹ nhàng bóp bóp cái tay nhỏ của bé, khẽ:

 

“Ngoan nào, đừng động đậy..."

 

Tiểu Niên Cao trố mắt , nhe răng với :

 

“Khà khà khà... cô ơi,"

 

Võ Khinh Y đang chuyện với Phó Tĩnh Thù mỉm lên tiếng:

 

“Niên Cao, gọi sai , đây là cô, đây là ."

 

Tiểu Niên Cao thấy tiếng thì càng thêm phấn khích, đôi chân ngắn yên vị xuống đất.

 

Phó Thiếu Ngu xách bé đặt xuống đất, nhưng vẫn ôm lấy bé:

 

“Sức nó lớn thật đấy, em còn bế nổi nó..."

 

Phó Dục :

 

“Lúc đang là lúc nghịch ngợm nhất mà."

 

“Ba ba..."

 

“Niên Cao, con thành thật chút ..."

 

“A a, ba ba..."

 

Phó Hiểu tới, cuộc đối thoại chẳng chút đồng bộ nào của họ thì phì :

 

“Bây giờ chuyện nó hiểu ?"

 

“Chắc là hiểu đấy..."

 

Cô lấy từ trong túi một hộp kẹo sữa, lấy một viên từ bên trong nhét miệng Tiểu Niên Cao.

 

Đồ ngon miệng, chân tay Tiểu Niên Cao thành thật , cái miệng bắt đầu bận rộn.

 

Cái miệng ch.óp chép ch.óp chép ngừng.

 

Kẹo sữa từ sữa bột, chẳng mấy chốc bé ch.óp chép hết sạch, ăn xong liền vươn tay về phía cô:

 

“Cô... ..."

 

 

Loading...