“ con thì khác, Thiếu Ngu, con dường như cần ba, ba thể gì cho con..."
“Không ai là cần cha cả..."
Mục Liên Thận nhích mép giường, gần thêm một chút, đưa tay với :
“Con trai, ba con hiểu chuyện, sớm muộn gì cũng sẽ tha thứ cho ba, là, thể sớm hơn một chút ?
Con thử xem , ba ở đây, con sẽ nhẹ nhàng."
“Trước khi gặp em gái con, ba lẽ suy sụp, nhưng để chỗ dựa cho An An, ba nắm giữ tất cả nhân mạch và quyền lực của nhà họ Mục, ba.... cũng coi như khá lợi hại đấy, con gây họa, ba thể gánh vác giúp con, con lính, chính trị, bất cứ việc gì cũng , ba thể trải đường cho con, cái cảm giác chống lưng phía , Thiếu Ngu, con thử ..."
Chống lưng?
Giống như khi Nam Quân đ-ánh nh-au với , bác Tạ vỗ vai :
“Bảo vệ em trai, con lắm."
Biết Nam Quân viện nghiên cứu, bác Tạ tìm cách kết bạn với bác sĩ Weiss, tìm đủ cách để Tạ Nam Quân đạt tâm nguyện.
Là như thế ?
Lồng ng-ực Phó Thiếu Ngu bắt đầu phập phồng dữ dội, hồi nhỏ, cũng từng mong đợi một cha.
Anh vẫn luôn nghĩ, cha sẽ là như thế nào.
Chắc chắn sẽ một bờ vai rộng lớn.
Như núi, cao lớn uy nghi.
Nhìn chằm chằm đàn ông mắt .
Ông còn trẻ nữa, thậm chí cao bằng .
dáng vẫn thẳng tắp, đôi tay , lòng bàn tay nhiều vết chai dày, là do cầm s-úng thời gian dài tạo thành.
Đôi tay lớn, thấy an tâm.
Đây là cha của .
Lúc còn nhỏ ông xuất hiện, lớn lên cũng xuất hiện.
ông đang những việc vĩ đại khác.
Anh ghét sự vắng mặt của ông trong cuộc đời , mà ông từng là hùng cứu giúp khác.
Giờ đây vị hùng , đến để bảo vệ ?
Dù lời của ông chút ăn vạ, nhưng ông sai.
Ông dù cũng là cha.
Ông sinh , nếu nhiều sự trớ trêu như , ông cũng từng quy hoạch cuộc đời cho và em gái.
T.ử d.ụ.c dưỡng, nhi bất đãi?
Đến lúc đó, thật sự sẽ hối tiếc ?
Phó Thiếu Ngu tự hỏi như .
E là sẽ đấy.
Anh chấp nhận phận một tiếng, chậm rãi đưa tay , nắm lấy tay ông.
Mục Liên Thận siết c.h.ặ.t lấy tay :
“Hơ hơ hơ."
Dần dần, tiếng của càng lúc càng lớn, kéo lòng ôm hờ:
“Con trai, ba vui..."
Chương 723 Nhiệm trọng đạo viễn
Mục Liên Thận đưa hai tay ấn lên vai :
“Thực sự vui...."
“Gọi tiếng ba xem nào?"
Phó Thiếu Ngu đảo mắt.
“Hơ hơ hơ, gọi thì gọi, vội, con ngủ , ba về đây."
Anh dậy, đến cửa, ghé đầu Phó Thiếu Ngu một cái:
“Con trai, ngủ ngon."
Phó Thiếu Ngu chút cạn lời ông khép cửa .
Khẽ lẩm bẩm:
“Có cần thiết vui thế ?"
Lúc soi gương, vì , giữa đôi lông mày của , cũng mang theo nụ nhẹ nhàng như trút gánh nặng.
Về đến phòng, Mục Liên Thận chui trong chăn, ôm Phó Tĩnh Thục lòng:
“Thục Thục.... con trai đồng ý tha thứ cho ..."
Phó Tĩnh Thục hơ hơ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1325.html.]
“Nó gọi ?"
“Cái đó thì ..."
“Vậy mà vui thế..."
Anh ghé má bà hôn một cái:
“Nó bắt tay ."
“Thục Thục, con trai hiểu chuyện, cả nhà chúng sẽ thôi, em đừng lo lắng nữa."
Phó Tĩnh Thục đẩy một cái, phía trong:
“Ngủ thôi..."
“Ừ ừ, ngủ thôi."
Mục Liên Thận ôm c.h.ặ.t lấy lưng bà, giữa đôi lông mày đều mang theo vẻ nhẹ nhàng sảng khoái.
Ở phía trong, khóe miệng Phó Tĩnh Thục cũng vẫn luôn cong lên.....
Sáng sớm hôm .
Trời tờ mờ sáng, Mục Liên Thận mở mắt, cúi đầu Phó Tĩnh Thục vẫn đang nhắm mắt.
Anh cẩn thận buông bà , tung chăn bước xuống giường lò.
Mặc quần áo xong khỏi phòng.
Anh tới nhà bếp, Lý Tú Phấn đang xổm nhóm lửa:
“Chị dâu, em tới đây..."
Lý Tú Phấn đầu:
“Dậy sớm thế chú."
“Vâng."
Mục Liên Thận xổm bệ bếp, châm lửa.
“Tối qua chú gì trong phòng Thiếu Ngu thế?"
Lý Tú Phấn nồi .
Anh chút ngại ngùng mở lời:
“Chị thấy ạ?"
“Haha, tiếng chú to thế, chị đoán cả nhà đều thấy hết..."
Mục Liên Thận cúi đầu:
“Nói chuyện với nó một chút ạ."
“Hai cha con lành ?"
“Cũng hòm hòm ạ..."
Thấy quan hệ của họ dịu Lý Tú Phấn cũng vui mừng:
“Vậy thì , cha con mà, chỉ cần một bên nỗ lực thì nút thắt nào là gỡ , tiểu Ngũ nhà là đứa trẻ hiểu chuyện, nó sẽ thông cảm cho chú thôi."
Mục Liên Thận khẽ:
“Vâng, nó hiểu chuyện."
“Đứa trẻ hiểu chuyện thường dễ chịu thiệt thòi, chú đối xử với tiểu Ngũ một chút, để đứa nhỏ chịu thiệt."
“Đó là đương nhiên ạ."
“Ừ," Lý Tú Phấn lấy sủi cảo đông cứng ngắc , đợi nước sôi.
Những ở các phòng khác cũng bắt đầu lượt thức dậy, Phó Hiểu thấy cửa phòng Phó Thiếu Ngu sát vách mở , ngay đó thấy gọi cô ở cửa:
“An An, dậy ..."
“Dạ..."
Cô từ trong chăn dậy, mơ màng đáp :
“Em ."
Phó Thiếu Ngu tới cửa phòng Phó Hoành cũng gõ gõ cửa, gõ cửa phòng Phó Tuy ở tầng một, dù cũng là vợ chồng.
Phó Hiểu mặc quần áo xong bước khỏi phòng, ở cửa vươn vai một cái.
Phó Hoành lúc cũng , cũng vươn vai duỗi chân tay.
“Đi thôi hai..."
Hai xuống tầng một, Phó Hoành đưa tay gõ gõ cửa phòng Phó Tuy:
“Phó lão tam, dậy ..."
Phó ông nội và Mục lão gia t.ử khi dậy thích vận động một chút, hai đang tập đẩy tay, Phó Hiểu tới:
“Hai ông buổi sáng lành ạ."