Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1334

Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:24:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong lòng cô gái chút đắng chát, hóa , hề thích .”

 

Ngay cả sự mật cũng là do cô chủ động, từ chối mà thôi.

 

Liệu nghĩ...

 

“Em... là nhất thời bốc đồng..."

 

Cô gái cúi đầu, giọng cũng mang theo chút chua xót, “Xin nhé, nếu thấy phiền thì cứ coi như chuyện gì xảy ."

 

Địch Vũ Mặc nhạt:

 

“Đến nơi ....

 

Em về nghỉ ngơi sớm ."

 

“Vâng...."

 

Cửa xe mở đóng , tựa lưng ghế xe, yết hầu khẽ chuyển động.

 

Hồi lâu , khóe miệng hiện lên một nụ khổ.

 

Xe dừng bên đường lâu mới đầu đ-ánh xe trở về.

 

Nhìn xa, cô gái ở cửa lúc mới bước nhà.

 

“Cha con ?"

 

Cô gái :

 

“Vẫn còn một việc bàn xong, ở nhà họ Địch ăn cơm ạ."

 

“Ồ, ai đưa con về thế..."

 

Thấy con gái đỏ mặt, bà phu nhân hiểu :

 

“Là con thích ?"

 

“Ái chà ơi, đừng nữa mà...."

 

Bà phu nhân khoác vai cô dẫn phòng:

 

“Nếu thật sự thích, để cha con với nhà họ Địch một tiếng nhé?"

 

“Ấy đừng..."

 

Cô gái chút thẹn thùng, chút bất lực:

 

“Anh thích con."

 

“Mấy đứa trẻ tụi con thì thế nào là thích, thế nào là thích?

 

Nghe cha con kể, chí tiến thủ, lẽ là thông suốt chuyện tình cảm, chỉ lo việc thôi, gia đình cưng chiều con, tìm cho con ý con....

 

con cũng đến tuổi , nếu con thật sự thích thì đừng bỏ lỡ, lỡ nhà họ Địch đồng ý thì ?"....

 

Lại qua vài ngày, khi ký xong các văn bản chính thức của viện nghiên cứu, Phó Hiểu cuối cùng trở thành một nghiên cứu viên chính thức.

 

Theo lịch trình đến viện nghiên cứu vài , thảo luận xong những thu hoạch trong chuyến Mỹ .

 

Trước khi bắt đầu hạng mục nghiên cứu tiếp theo, cuộc sống của cô bình lặng trở .

 

Địch Vũ Mặc chiều hôm đó đến nhà họ Mục:

 

“Hiểu Hiểu, tối nay tụ họp một chút ở nhà nhé?"

 

Phó Hiểu ngước mắt sang:

 

“Bọn Lục Viên mấy họ đều rảnh chứ?"

 

“Ngoại trừ Ngô Diệu Phong đang ở Tây Bắc, những khác đều thông báo ..."

 

Cô gật đầu:

 

“Được, tối qua."

 

Sau khi Địch Vũ Mặc , ông nội Mục lên tiếng hỏi:

 

“Mấy đứa định tụ tập ?"

 

“Vâng, để giới thiệu trai với họ ạ."

 

“Đi , lấy chai r-ượu ngon của nhà ...."

 

“Vâng , ông nội, con hầm canh gà cho ông, tối ông uống canh gà nhé..."

 

Ông nội Mục gật đầu:

 

“Được, ông thế nào cũng ...."....

 

Canh gà chín tới, Phó Hiểu thấy tiếng Lục Viên gọi từ bên ngoài.

 

“Hiểu Hiểu, đến đây..."

 

Dứt lời, xuất hiện ở cửa nhà họ Mục.

 

Cô từ trong bếp :

 

“Anh Lục, .... trông phờ phạc thế?"

 

Râu ria xồm xoàm, dáng vẻ chăm chút bản .

 

Lục Viên nhạt:

 

nhiệm vụ về, nhận điện thoại của Vũ Mặc là chạy qua luôn, kịp thu xếp."

 

“Nghe cô tìm trai ruột?

 

Chuyện là thế nào..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1334.html.]

 

Phó Hiểu gọi vọng hướng phòng khách một tiếng:

 

“Anh ơi..."

 

Tầm mắt Lục Viên sang, chỉ thấy một dáng cao ráo bước từ phòng khách, vai rộng chân dài, cử chỉ khí chất bất phàm.

 

Anh chớp mắt, ấn tượng đầu tiên là, cao thật!

 

Phó Thiếu Ngu mặt Lục Viên cách một bước chân, mỉm đưa tay với :

 

“Chào , là Phó Thiếu Ngu."

 

Phó Hiểu thấy Lục Viên vẫn còn đang ngẩn , đưa tay hích một cái:

 

“Đây là trai em."

 

Lục Viên đưa cả hai tay bắt một cái:

 

“Lục Viên..."

 

“Sang nhà bên cạnh trò chuyện ," Phó Hiểu hai mỉm .

 

ông nội Mục phía :

 

“Ông nội, canh gà chín , lúc ông múc cẩn thận một chút ạ, phần còn cứ để trong nồi đất là ."

 

“Ông , các cháu chơi ."

 

Phó Hiểu bước phòng khách, lấy một chai r-ượu:

 

“Đi thôi."

 

Lục Viên đùa:

 

“Chỉ lấy một chai r-ượu thôi ?"

 

“Anh đừng quậy, định uống say ?"

 

“Hôm nay thật sự uống bao nhiêu ."

 

Phó Hiểu nghiêng đầu :

 

“Sớm nhiệm vụ về thì bảo Địch Vũ Mặc đổi ngày khác ."

 

thật sự tò mò quá mà," Lục Viên Phó Thiếu Ngu, ánh mắt đầy vẻ thăm dò.

 

Địch Vũ Mặc trong lúc trò chuyện con trai của chú Mục về, bảo mấy họ cùng qua tụ họp.

 

Con trai?

 

Của chú Mục?

 

Anh thật sự tò mò ch-ết .

 

Nên cũng kịp sửa soạn gì chạy thẳng qua đây luôn.

 

Phó Hiểu đến cổng sân nhà Địch Vũ Mặc thấy tiếng tranh cãi ríu rít bên trong.

 

Khoảnh khắc Lục Viên đẩy cửa , tầm mắt của tất cả đều đổ dồn về phía cửa.

 

Phó Hiểu đang khoác tay Phó Thiếu Ngu đảo mắt một cái:

 

“Mấy cần chằm chằm như thế ?"

 

Địch Vũ Mặc mỉm lên tiếng:

 

“Vào trong chuyện ..."

 

Trần Cảnh Sơ dậy từ ghế, đón lấy:

 

“Hiểu Hiểu, đây là trai tụi hả."

 

“Ai là tụi với , đây là trai em."

 

“Ái chà, đều như cả mà," đưa tay về phía Phó Thiếu Ngu, “Trần Cảnh Sơ..."

 

“Phó Thiếu Ngu..."

 

Phó Thiếu Ngu đưa tay bắt với một cái, đó tiếp tục bắt tay với Địch Vũ Dương phía .

 

Địch Diệc Kiều đưa tay :

 

“Địch Diệc Kiều, xếp thứ hai trong nhà họ Địch, lớn hơn các mấy tuổi."

 

“Chào Hai Địch..."

 

Anh đưa tay vỗ vỗ vai Phó Thiếu Ngu:

 

“Nhà chúng còn mấy nữa, hiện tại đều bận , từ từ gặp mặt, rảnh rỗi thì thường xuyên qua nhà họ Địch chơi nhé."

 

Phó Thiếu Ngu mỉm gật đầu.

 

Địch Vũ Mặc chào mời:

 

“Ngồi xuống chuyện ."

 

Mấy vây quanh bàn, mấy họ hai em Phó Hiểu Phó Thiếu Ngu:

 

“Hiểu Hiểu, Thiếu Ngu luôn ở bên ngoài ?"

 

Câu là Trần Cảnh Sơ hỏi, vốn tính tình vô tư, thắc mắc là hỏi luôn, Phó Hiểu tính nên cũng để tâm, chỉ xua tay:

 

“Chuyện dài dòng lắm, nhắc nữa...."

 

Địch Vũ Mặc:

 

“Lấy ít trái cây , khát ..."

 

 

Loading...