“Cơn mưa rơi mãi,” Liên Dịch nghiêng đầu ngoài.
“Tối nay chúng ăn gì?”
Phó Hiểu chép miệng:
“Cháu ăn lẩu hầm ...”
Liên Dịch hướng về phía nhà bếp gọi một tiếng:
“Chị Tề... trong nhà thể ăn lẩu hầm ?”
Một phụ nữ từ nhà bếp :
“Thưa ông, trong nhà lò ạ...”
“Ồ, thì thôi... chị cứ việc của chị .”
Thẩm Hành Chu kéo kéo tay Phó Hiểu:
“Đợi ngày mai đến sẽ mang theo một cái nồi, còn cả lò nữa, mai ăn...”
“Vâng , cũng ạ.”
Liên Dịch :
“Xem ngày mai mưa tạnh , nếu mưa tạnh, chúng ngoài ăn cũng .”
“Chú một tiệm lẩu hầm ngon lắm.”
Phó Hiểu gật đầu:
“Được ạ.”
Liên Niên đ-á Liên Dịch một cái:
“Em kho lục xem, xem đồ ăn vặt gì , mang cho Hiểu Hiểu ăn.”
“Ồ, ,” Liên Dịch dậy về phía kho:
“Anh nhớ trong nhà còn ít bánh quy...”
Phó Hiểu bò lên lưng ghế sofa gọi ông:
“Chú Dịch, cháu cũng ăn lắm, đừng lục nữa ạ.”
“Đợi chút, tìm thấy ngay đây.”
Thẩm Hành Chu nhào nặn tay Phó Hiểu trêu đùa, thấy Liên Niên đối diện gọi , ngước mắt qua:
“Bác Niên...”
“Lần hai đứa về, hãy giúp bác sắm một căn nhà nhé, nhất là ở gần mấy đứa một chút.”
Phó Hiểu đầu ông:
“Bác Niên, căn nhà cũ của nhà họ Liên vẫn còn ạ... ba cháu nghĩ cách giữ .”
“Đợi chúng cháu về sửa sang một chút là .”
Liên Niên kinh ngạc:
“Nhà họ Liên vẫn còn ?”
“Còn ạ, điều cũ nát một chút, ở , nhưng tường vách đều còn nguyên vẹn.”
Liên Dịch xách đồ từ trong kho vui mừng cô:
“Vậy lúc sửa sang, bảo ba cháu sắp xếp, ông ngày xưa nó trông thế nào.”
Phó Hiểu gật đầu:
“Vâng, về cháu sẽ với ba ngay.”
“Hì, nhà cũ còn là , chỗ đó gần nhà Trần Diệp.”
Liên Niên lên tiếng:
“Cũng cách mấy nhà xa lắm.”
“ thế, ha ha ha, hồi học, mấy đứa chúng nó lười về nhà, là ăn cơm ở nhà .”
Phó Hiểu chống cằm họ:
“Chú, kể chút chuyện hồi hai học ạ.”
Liên Dịch mỉm , hồi tưởng :
“Hồi học , về ba cháu .”
“Cháu đừng ông bây giờ điềm tĩnh thế , hồi học quậy phá lắm, mưu hèn kế bẩn hết cái đến cái khác, lúc đó lão Tống vẫn với chúng lắm, ông sạch sẽ , ba cháu bảo giả tạo, cứ kiếm chuyện với .”
“Ha ha ha, hư lắm, thầy giáo của chúng đôi khi quản nghiêm, ai phạm phạt nặng lắm, ba cháu nào cũng trốn ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1374.html.]
Phó Thiếu Nguy hỏi:
“Trốn thế nào ạ?”
Liên Dịch lớn:
“Thì là....”
Ông khoa chân múa tay kể về những chuyện hổ thời trẻ của họ, thần sắc đầy ý hoài niệm.
Đang trò chuyện, trong bếp truyền mùi thơm của thức ăn.
Phó Hiểu ôm bụng:
“Đói ...”
“Đói thì ăn cơm thôi,” Liên Niên phẩy tay hiệu cho giúp việc dọn món....
Sau khi trời tối, một đợt sấm rền, mưa càng lúc càng lớn, lộp bộp đ-ánh mái hiên và lá cây, tiếng động ngày càng lớn hơn.
Sau bữa cơm mấy ai nấy trở về phòng .
Phó Hiểu trong lòng Thẩm Hành Chu tiếng mưa, tránh khỏi nghĩ đến chuyện nhà họ Bàng ban ngày.
Thẩm Hành Chu siết c.h.ặ.t vòng tay ôm vai cô:
“Đang nghĩ gì thế?”
“Ban ngày ở nhà họ Bàng, em chủ động lên tiếng , Bàng Tư Viễn cũng ý định nhờ em xem bệnh cho ông nội Bàng.”
Anh mỉm lên tiếng:
“Điều bình thường...”
Phó Hiểu nhích , đầu gối lên l.ồ.ng ng-ực :
“Sao , tuy cuối cùng em tay, nhưng dù em cũng do dự , ông là con trai, thế mà tìm cách cứu chữa cho cha , tại chứ?”
Tay Thẩm Hành Chu đặt eo cô ôm lấy:
“Ông với ba dường như chút hiềm khích cũ....”
“Lúc Hoắc Thiên Diễn chặn g-iết ở vùng hoang dã, ông đối với em.... chút tâm tư đấy, trong tình huống , ông khó mở lời chứ.”
Cô lắc đầu:
“Em thấy cái đó đều lý do, thấy Bàng Tư Viễn là hiếu thảo ?”
Thẩm Hành Chu thở dài:
“Không nữa, cũng chút thắc mắc, tư liệu, ông là một cực kỳ hiếu thảo.”
Phó Hiểu lên tiếng:
“Lần đầu gặp mặt ở Bàng Viên, sự lo lắng của ông đối với Bàng Đại Quân em thể , giống một bất hiếu.”
“Em cảm thấy, chắc là ông , bác sĩ giỏi đến cũng cứu Bàng Đại Quân, cho nên mới mở lời.”
Thẩm Hành Chu hiểu:
“Ngay cả em cũng cứu ?”
“Hầy, em thì thể kéo dài thêm một chút,” Phó Hiểu thở dài:
“ tác dụng lớn, bệnh là một phương diện, quan trọng nhất vẫn là do ông suy nghĩ quá nặng nề, trông giống như tức giận mà , bản nghĩ thông .”
“Tuổi tác lớn thế , bệnh cũng chịu nổi kích thích lớn, huống chi bản ông vốn bệnh cũ.”
Thẩm Hành Chu xoa nắn bả vai cô:
“Em đừng nghĩ nữa, để nhân sâm .”
“Vâng, nếu ông nội Bàng chịu cùng chúng về, thì vì ông nội, dọc đường em cũng sẽ giúp ông , nhưng ông ....”
“Cho nên ông những việc Bàng Tư Viễn .”
Phó Hiểu bò :
“Sao thể , ông với em, ông dạy bảo con cái, dùng mạng để bù đắp....”
“Anh xem Bàng Tư Viễn rốt cuộc bày chuyện lớn đến mức nào?”
Thẩm Hành Chu dùng hai tay nắm eo cô nhấc cô lên một chút, để đầu cô vùi cổ , một tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, thở dài:
“Anh còn chẳng dám nghĩ sâu, mấy chúng thấy ở bữa tiệc, vài đều liên quan đến D, mà bữa tiệc , Bàng Tư Viễn cũng tham dự.”
“Hơn nữa, trong đại thọ của một nhân vật quan trọng khác mà điều tra , xuất hiện ít nhà chồng của cô hai nhà họ Bàng.”
“Quan trọng nhất là, tại ông địch ý lớn với ba như ?”
Phó Hiểu buồn giọng :
“Ba em đây từng thực hiện nhiệm vụ về phương diện , hủy ít thứ...”