Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1406

Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:32:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Hiểu tự nhiên khép chân , đôi mắt mèo khẽ chớp, dường như chút ngại ngùng sụt sịt mũi, giọng mềm mại:

 

“Anh ơi..."

 

Thẩm Hành Chu khàn giọng đáp :

 

“Ừ..."

 

Cùng lúc đáp lời, bàn tay lớn giữ lấy gáy cô nâng lên, đột ngột hôn lấy cô, tình yêu rực cháy kích thích nơi giải tỏa, hung hăng ăn cô bụng, xót xa nới lỏng lực đạo khi cô kêu đau.

 

Cẩn thận từng li từng tí nỡ tổn thương cô nửa phân.

 

“Bé cưng, em đây là mạng ?"

 

Phó Hiểu thở dốc:

 

“Em con ,"

 

“Có, cho em..."

 

Tay Thẩm Hành Chu thuận theo gấu váy hai dây trượt lên , tùy ý giữa đó, cả bàn tay trơn nhẵn.

 

Cổ họng thắt , căng cứng.

 

Không thể nhịn nữa mà từ từ cởi bỏ chiếc váy đỏ hai dây cô.

 

Đè cô , giơ tay thuận theo đường cong của cô xuống, chạm từng tấc da thịt cô, làn môi mỏng dần dần di chuyển.

 

Ghé sát tai cô :

 

“Lần em kích thích đấy..."

 

Giọng Thẩm Hành Chu khàn đến hình dạng, rõ ràng nhẫn nhịn đến cực điểm, nhưng vẫn chăm sóc đến cảm nhận của cô, động tác chậm rãi và chiều chuộng.

 

“Ngày mai e là em dậy nổi ...."

 

Giọng Phó Hiểu vỡ vụn mang theo tiếng :

 

“Ư.... em.... em xin nghỉ ,"

 

Thẩm Hành Chu khẽ một tiếng:

 

“Vậy thì ..."

 

Giống như còn kiêng dè gì nữa, giọng cô bên tai , động tác của cũng điều chỉnh một cách thích hợp.

 

Về đêm, xung quanh yên tĩnh lạ thường.

 

“Thẩm Hành Chu...."

 

Phó Hiểu khó khăn gọi tên .

 

Người đàn ông khàn giọng đáp cô:

 

“Ừ,"

 

Khóe môi cô trào nước mắt, trong suốt lấp lánh, hừ hừ hừ hừ:

 

“Đủ ..."

 

Giọng mềm mại kiều mị như như than, giấu kín vẻ quyến rũ mà chính cô cũng nhận .

 

Thẩm Hành Chu khẽ:

 

“Bé cưng.... con.... mức độ vẫn đủ ,"

 

Phó Hiểu nhịn đưa ngón tay cào lưng :

 

“Ư.... cũng nhất định .... một là đậu ngay,"

 

Cho nên cần thiết như thể ngày mai như chứ tên khốn .

 

Mặc kệ cô cấu c.ắ.n , động tác của Thẩm Hành Chu hề giảm sút.

 

Cuối cùng cô nức nở:

 

“Khát quá....."

 

Thẩm Hành Chu động tác, cúi đầu hôn lên khóe môi cô một cái:

 

“Được..."

 

Ngay lúc cô tưởng rằng cuối cùng cũng thể nghỉ ngơi, bế cô lên, bên giường rót nước, đút cô uống hết nửa ly nước, chính uống nốt nửa ly còn , đè cô xuống .

 

Trời dần tối, mặt trăng mọc lên từ lúc nào, ánh trăng lén lút dòm cửa sổ, soi lên giường, rõ hai đang kề vai sát cánh giường.

 

Tiếng thở dốc dồn dập trong phòng rõ mồn một.

 

“Ngoan chút nào, con đến ngay đây,"

 

Trong màn đêm tiếng rên rỉ của đàn ông và tiếng rên rỉ mềm mại kiều mị của phụ nữ đặc biệt quyến rũ.

 

Tiếng của một nam một nữ dần dần nỉ non, cuối cùng còn thấy gì nữa.

 

Chỉ thấy tiếng thở.........

 

Nắng gắt chiếu rọi, trong chăn Phó Hiểu vẫn đang ngủ say khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, trông đầy vẻ quyến rũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1406.html.]

 

Mái tóc Thẩm Hành Chu đang chằm chằm cô vén sang một bên.

 

Mắt quét qua c-ơ th-ể đầy những dấu vết mờ ám của cô, mặt một trận nóng hổi, đêm qua thực sự chút điên cuồng.

 

thực sự thể trách , vốn dĩ sức ảnh hưởng của Phó Hiểu đối với lớn, hôm qua cô còn cố ý câu dẫn.

 

Nghĩ nghĩ , rõ ràng hưng phấn lên.

 

Cúi đầu kiểm tra một chút, xác định thương, Thẩm Hành Chu dán môi lên cánh môi cô hôn nhẹ, nụ hôn dần dần di chuyển:

 

“Bé cưng, xin em ..."

 

mà, tất cả đều vì đứa con.

 

Con cái chuyện một là đậu ngay, lời chính là Phó Hiểu tự mà.

 

Nghĩ chắc cô thể thấu hiểu cho .

 

Mơ mơ màng màng cũng là lúc nào, Phó Hiểu tên đàn ông khốn kiếp giày vò cho tỉnh.

 

Anh đắm chìm trong sự dịu dàng của cô, dấy lên một đợt dư âm của đêm qua.....

 

“Bé cưng.... đói ?"

 

Thẩm Hành Chu đang quỳ mặt đất ghé sát bên giường ân cần hỏi.

 

Phó Hiểu lườm một cái.

 

Thẩm Hành Chu nịnh nọt đưa tay bóp eo cho cô:

 

“Bé cưng, nấu mì canh gà cho em nhé?

 

Cho thêm chút ớt, ăn cay cay, thơm lắm,"

 

Cô vốn định để quỳ thêm một lúc nữa.

 

cô thực sự đói , bụng bắt đầu kêu .

 

Nghe tiếng bụng cô kêu sùng sục, Thẩm Hành Chu càng thêm nịnh nọt, quỳ rạp bên giường, nhỏ giọng :

 

“Anh nấu cơm cho em, đợi quỳ tiếp ?"

 

Phó Hiểu bĩu môi:

 

“Hừ, thì thôi, ngon là em ăn đấy,"

 

“Được , nhất định nấu ngon một chút,"

 

Ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp truyền đến, cô ôm eo dậy khỏi giường, lúc mặc quần áo quét thấy dấu vết ng-ực, hận thề nghiến răng:

 

“Đồ súc sinh..."

 

Thẩm Hành Chu bước chân , mỉm hỏi:

 

“Mắng gì thế?"

 

“Súc sinh, gặm em nông nỗi ..."

 

Anh ghé sát qua cài nốt mấy cái cúc áo cho cô, Phó Hiểu thấy yết hầu lăn lộn một cái, ánh mắt cũng trở nên tối tăm.

 

“Súc sinh... em thế .... vẫn còn thể phản ứng...."

 

Thẩm Hành Chu hít một thật sâu, thu xếp quần áo cho cô xong xuôi:

 

“Được sai , bế em ăn cơm...."

 

Bế bổng cô lên, gian ngoài đặt cô xuống bàn ăn:

 

“Ăn mì ,"

 

Phó Hiểu thực sự là đói , cũng còn tâm trí mắng , cầm đũa lên bắt đầu xì xụp ăn mì, chỉ thỉnh thoảng ngước mắt lườm .

 

Thẩm Hành Chu suốt quá trình cẩn thận từng li từng tí hầu hạ, đợi cô ăn no bế cô về phòng:

 

“Ngoan, nghỉ ngơi một lát ,"

 

Nhìn dáng vẻ nô tài khúm núm của , lòng cô xuôi một chút, hừ giọng :

 

“Đi dọn dẹp nhà bếp ...."

 

“Ơi , ngay đây,"

 

Đợi , Phó Hiểu cả liệt giường.

 

Thẩm Hành Chu ăn nốt phần mì còn , dọn dẹp nhà bếp xong xuôi, một nữa phòng.

 

“Ngoan ngoan, giặt quần áo đây..."

 

Cô uể oải xua tay:

 

“Ừ,"

 

Thẩm Hành Chu thích nhất dáng vẻ lười biếng của cô, tới kéo tấm chăn mỏng cho cô, hôn lên khóe môi cô một cái:

 

“Không giận nữa nhé, đều là vì con mà,"

 

 

Loading...