Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1412

Cập nhật lúc: 2026-04-12 11:33:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhớ Niên Cao , nên con để cô về nhà luôn."

 

“Ồ, nào, ăn cơm , ăn xong hẵng chuyện."

 

Trên bàn ăn, ông bên cạnh Phó Thiếu Ngu, mỉm vài câu cổ vũ, mấy đàn ông còn uống với vài ly.

 

Sau bữa ăn, mấy uống Phó Hiểu bưng tới, trò chuyện.

 

Phó Dục về phía Phó Thiếu Ngu:

 

“Mấy câu đố với chú, chắc chắn là sẽ thi đấy, hai ngày chú xem nữa ."

 

Phó Thiếu Ngu yên lặng lắng , thỉnh thoảng gật đầu phụ họa.

 

Ông Phó Hiểu hỏi:

 

“Anh hai con khi nào về ?"

 

“Anh hiện tại chắc vẫn đang tập huấn, nhưng đợt gọi điện về, bảo là khi thi sẽ tranh thủ ghé về một chuyến."

 

Phó Dục nhíu mày:

 

“Cậu định chạy đến nơi hẻo lánh thật ?"

 

Mục lão gia t.ử ở bên phẩy tay:

 

“Cháu cứ yên tâm, tuy nó đăng ký đến những nơi gian khổ khó khăn, nhưng dượng cháu chào hỏi , phân nó về phía Tây Bắc, tuy chỗ đó cũng gian khổ, nhưng ít là địa bàn của , trông nom."

 

“Vậy thì cảm ơn dượng ."

 

“Hại, cái thằng ngốc , ơn huệ gì chứ, đều là một nhà cả."

 

Buổi tối....

 

Phó Dục thấy Thẩm Hành Chu từ chối điếu thu-ốc đưa qua, :

 

“Sao nghĩ đến chuyện cai thu-ốc thế?"

 

Ánh mắt Thẩm Hành Chu dừng Phó Hiểu ở đằng :

 

“Hiểu Hiểu thích ngửi mùi khói, lúc rảnh rỗi thì hút ít , từ từ cai hẳn..."

 

Phó Dục nhướng mày, ý vị thâm trường liếc Phó Thiếu Ngu một cái, cả hai đều nhếch môi .

 

Tầng hai truyền đến tiếng gọi của Phó Tĩnh Thư:

 

“Thiếu Ngu, đây điện thoại của ba cháu ."

 

“Tới đây..."....

 

Chiều mùng năm, Phó Dục khởi hành về làng Đại Sơn.

 

Phó Tĩnh Thư thu xếp một cái bọc lớn đưa cho :

 

“Đồ đạc cô để chung hết , quần áo của Niên Cao, còn của Tiểu Khải nữa, cháu về tới nơi bảo cháu mở mà chia."

 

“Cô, cháu ạ."

 

Phó Hiểu đem đồ ăn chuẩn sẵn để lên xe:

 

“Anh cả, bánh con tráng với trứng luộc đều ở ghế , với tài xế ăn là đủ ."

 

“Nhắn với Tiểu Khải, bảo nó thi cho , thi em sẽ tặng nó một món quà lớn."

 

Phó Dục xoa xoa tóc cô:

 

“Biết , chỉ em là chiều hư nó."

 

“Hì hì, dù cũng là thi đại học mà."

 

“Ừ, đây."

 

Thẩm Hành Chu giúp để hành lý ghế , vỗ vai tài xế một cái:

 

“Đi đường cẩn thận."

 

“Yên tâm ."

 

Nhìn chiếc xe xa dần, Phó Hiểu khoác tay Phó Thiếu Ngu đại viện.

 

Trạch Vũ Mặc từ nhà họ Trạch bước :

 

“A Dục ?!"

 

“Vừa mới xong."

 

Anh bất đắc dĩ :

 

“Sao sớm thế."

 

Phó Thiếu Ngu nhẹ:

 

“Anh về nhà còn việc, muộn quá kịp."

 

Anh cuốn sách trong tay :

 

“Cái định đưa cho ?"

 

“Ừ, đây hỏi qua cuốn sách ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1412.html.]

 

Phó Thiếu Ngu giơ tay nhận lấy cuốn sách, nhướng mày:

 

“Cuốn dễ tìm , kiếm ở thế?"

 

Trạch Vũ Mặc đáp:

 

“Tìm ở chợ đen đấy, thích thì cứ cầm lấy mà xem."

 

“Cảm ơn nhé," Phó Thiếu Ngu thực sự hứng thú với cuốn sách , khi nhận lấy, mỉm :

 

“Lần xem mắt đó thế nào ?"

 

Trạch Vũ Mặc liếc Phó Hiểu, Thẩm Hành Chu từ phía tới, ôm cô lòng, cũng hỏi :

 

“Trần Cảnh Sơ chẳng cô gái đó khá hài lòng về , chốt ?"

 

“Để hãy ."

 

Anh tùy ý xua tay:

 

“Mọi về nhà , còn chút việc ngoài một chuyến..."

 

“Được..."

 

Thẩm Hành Chu ôm eo Phó Hiểu về phía nhà họ Mục, trò chuyện vui vẻ với Phó Thiếu Ngu.....

 

Phó Hoằng đến đại viện tối hôm , nhưng chỉ thể ở một đêm, sáng sớm mai bãi tập.

 

Phó Thiếu Ngu buồn :

 

“Cũng chẳng chuyện gì to tát, cần thiết về một chuyến ."

 

“Ê, đây chuyện nhỏ," Phó Hoằng vỗ vai :

 

“Anh hai học giỏi lắm, hồi đó thi đại học cũng miễn cưỡng lắm mới đỗ trường hiện tại, lão ngũ, chú cố gắng lên đấy, ít nhất thi kém hơn cả."

 

Phó Thiếu Ngu khổ:

 

“Anh hai, hồi đó cả hình như thứ hai quốc mà, thi kém hơn , định bắt em thi nhất ?"

 

Phó Hoằng gật đầu như lẽ đương nhiên:

 

."

 

“Anh thật là coi trọng em quá đấy...."

 

Chương 782 Thi nhé

 

Nhìn hai em họ khoác vai trò chuyện, Phó Hiểu nghiêng đầu Thẩm Hành Chu, đột nhiên cảm thấy chút đáng thương.

 

Không bên cạnh, ngày trọng đại như thi đại học cũng ai cổ vũ .

 

Là vợ, cô nhất định cổ vũ thật mới .

 

Buổi tối, trong chăn, cô bò lên , vẻ mặt đầy thương xót :

 

“Chồng ơi, thi nhé."

 

Thẩm Hành Chu tinh ranh thế nào chứ, ánh mắt cô là ngay chuyện gì đang xảy , tuy trong lòng chẳng thấy buồn phiền gì cả.

 

sự quan tâm xót xa của vợ yêu, thể lãng phí .

 

Ánh mắt tối sầm :

 

“Hiểu Hiểu, cũng may còn em ở đây..."

 

Trai mím môi rủ mắt, ngay cả đôi mắt đào hoa vốn tràn ngập yêu thương cũng nhạt ít, Phó Hiểu càng thêm đau lòng, ôm cổ dỗ dành:

 

“Anh ngoan nhé, em luôn ở đây mà."

 

Thấy cứ mãi vui, cô hết hôn dùng những lời đường mật dỗ dành .

 

Trong mắt Thẩm Hành Chu loé lên ý , nhưng nhanh ch.óng thu , nhỏ giọng hỏi cô:

 

“Vậy em thể đồng ý với chuyện đó ..."

 

Cô lườm một cái đầy hờn dỗi:

 

“Sẽ tiếng vọng ngoài mất, đây là ở đại viện đấy, đừng mơ."

 

Thẩm Hành Chu ôm lấy cô:

 

“Anh là tối nay, đợi về nhà ... hửm?"

 

Thấy cô đỏ mặt mãi chịu gật đầu, thở dài nhẹ:

 

“Haizz, thi cử chán thật, chẳng tí động lực nào."

 

Anh còn thản nhiên bồi thêm một mồi lửa:

 

“Vẫn là cả sướng, ba , còn em đích đến cổ vũ, ôi..."

 

Phó Hiểu do dự một chút, gật đầu:

 

“Được , em đồng ý."

 

“Vậy, thứ theo , tư thế cũng theo nhé."

 

 

Loading...