“Vừa thấy lời , Lý Tú Phân vững nữa, mặt lập tức tràn đầy ý , để bánh Niên Cao tự chơi, bà vội vàng về phía phòng ngủ, lục lọi trong tủ lấy những bộ quần áo trẻ con đó.”
Còn một đôi giày trẻ em.
“Ôi, đúng , còn cả hạt khô nữa, Hiểu Hiểu thích ăn hạt óc ch.ó... ba ơi, hạt óc ch.ó nhà đều gửi hết nhé,"
Phó gia gia gật đầu:
“Được, nếu thiếu thì sang nhà hàng xóm mà đổi."
Phó Vĩ Bác thấy hai đều để ý đến , liền ôm bánh Niên Cao đang tới lòng, thở dài một nặng nề.
“Ông nội?"
Bánh Niên Cao hiểu tại ông thở dài, liền nhét miếng bánh quy trong tay miệng ông.
“Ông ăn , Niên Cao , cô của cháu em bé , cháu sắp thêm một đứa em trai hoặc em gái ...."
“Cô..."
Mắt bánh Niên Cao sáng lên, bé vẫn còn nhớ Phó Hiểu.
“ , cô đấy, đứa con gái nhặt , mà cũng , ôi, con bé mới bao lớn chứ...."
Lý Tú Phân thấy lời , mắng:
“Ông thôi nhé, đừng xị mặt nữa, đây rõ ràng là chuyện ..."
“Ông ruộng việc ...."
Phó Vĩ Bác bĩu môi:
“ là chuyện , nhưng đang xót cho con bé Hiểu Hiểu , con bé mới bao lớn chứ."
Lý Tú Phân hừ lạnh:
“Con bé hai mươi hai tuổi ."
“Hai mươi hai...."
Ông vươn cổ lên phục :
“Hai mươi lăm cũng vẫn là một đứa trẻ, đây cũng là do Thẩm Hành Chu ở đây, nó mà ở đây, thế nào cũng đ-ánh nó một trận..."
“Hê, lúc Hành Chu tìm thu hoạch vụ thu cho ông, ông khen lúc đó ....
Ông đúng là vẽ chuyện..."
Lý Tú Phân cũng thèm để ý đến ông, tự về phía kho hàng.
Phó gia gia dắt tay bánh Niên Cao:
“Đi nào Niên Cao, chuẩn ít đồ ăn cho cô cháu, cô , thích nhất là ăn hạt óc ch.ó rang, còn luôn là bổ não...."
Chương 793 Là t.h.a.i ,
Bên kinh thành.
Trình Nguyên đến khoa phụ sản tìm sư Từ Kinh Mai của , khi giải thích lý do, bà mỉm :
“Hiểu Hiểu t.ử ..."
Là sư của Trình Nguyên, bà cũng đến thiên tài nhỏ .
“Chính là con bé đó, mặc dù con bé cũng là thầy thu-ốc, nhưng dù thầy thu-ốc cũng tự chữa cho , mạch phụ nữ bà bắt chuẩn nhất, cùng xem thế nào."
Từ Kinh Mai thấy dáng vẻ vội vã của ông, nhịn :
“Sư , hiếm khi thấy lúc căng thẳng thế , cũng thật là hiếm ."
Trình Nguyên khẽ thở dài:
“Bà , con bé quan trọng đến nhường nào..."
“Sư , bà nhất định cùng xem ..."
Từ Kinh Mai đang thu dọn đồ đạc bất lực lên tiếng:
“ chẳng đang thu dọn , vội cái gì chứ."
Trình Nguyên tiến lên giúp bà thu dọn mặt bàn:
“Nhanh lên xem con bé rốt cuộc là thế nào....
cũng mới yên tâm ,"
“Đi thôi...."
Hai cùng bước khỏi bệnh viện, lên xe về phía đại viện.
Đến cổng đại viện, cảnh vệ tiến lên:
“Trình lão, Mục lão dặn , xe của ngài cứ lái trong là ạ."
Trình Nguyên vỗ vai tài xế phía :
“Vậy thì lái thẳng ,"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1427.html.]
Lúc , Mục lão gia t.ử bảo cảnh vệ sang nhà họ Địch bên cạnh, bảo khách của họ dời xe một chút.
Địch Cửu nhận tin, nghiêng đầu Địch Vũ Mặc, hiểu ý gật đầu, đưa ngoài dời xe .
Sau khi trở về, hỏi:
“Nhà họ Mục khách đến ?"
Địch Vũ Mặc lắc đầu:
“Không nữa."
Địch Cửu :
“Tìm canh ở cổng xem , xem cần giúp đỡ gì ..."
“Biết ạ."....
Trình Nguyên đến cửa nhà họ Mục bắt đầu hét lớn:
“Lão Mục,"
Mục Liên Thận đón ngoài:
“Trình lão,"
Ông về phía Từ Kinh Mai phía :
“Là Từ chủ nhiệm ... phiền bà ...."
Từ Kinh Mai mỉm gật đầu:
“Không gì phiền phức cả, tiện đường ghé qua luôn thôi."
Phó Hiểu lúc cũng từ trong phòng bước :
“Ông nội Trình, bà nội Từ...."
“Được , đừng khách sáo nữa, đây để xem nào."
Bà bước phòng khách, nhận Phó Tĩnh Thù đưa tới, mà kéo Phó Hiểu xuống ghế sofa, bắt đầu bắt mạch cho cô.
Thẩm Hành Chu luôn chằm chằm sắc mặt của Từ Kinh Mai, những khác cũng im lặng hai .
Vài phút bắt mạch, sắc mặt Từ Kinh Mai luôn bình thản, bà ngước mắt thoáng qua đang căng thẳng bên cạnh, cùng với Phó Hiểu đang vẻ mặt thấp thỏm chờ đợi bà, đột nhiên khẽ một tiếng:
“Con bé , bản con tự bắt mạch ?"
Theo như bà , y thuật của Phó Hiểu cũng hề tệ.
“Bà nội Từ, khoa phụ sản con tinh thông lắm, chỉ là bắt thấy gì đó khác lạ, nhưng cụ thể thì dám chắc ạ...."
Từ Kinh Mai mỉm vỗ vỗ tay cô:
“Đừng sợ, là t.h.a.i ."
Thẩm Hành Chu bên cạnh tiếp lời:
“C-ơ th-ể cô thế nào ạ, chứ?"
“Con bé , c-ơ th-ể , còn về đứa trẻ....."
Lúc bà Phó Hiểu , Thẩm Hành Chu thở phào nhẹ nhõm, đầu rót tiếp, những lời Từ Kinh Mai đó về đứa trẻ, thấy.
Phó Tĩnh Thù tiếp tục hỏi:
“Đứa trẻ thế nào ạ?"
“Bây giờ tháng tuổi còn quá nhỏ, gì , đợi nửa tháng nữa, đến bệnh viện, sẽ xem kỹ cho con...."
Từ Kinh Mai trầm ngâm thoáng qua Phó Thiếu Ngu bên cạnh:
“Nhà các gen sinh đôi, đến lúc đó sẽ chụp phim xem kỹ cho con...."
Chiếc cốc trong tay Thẩm Hành Chu suýt nữa rơi xuống, ngẩn bà:
“Ý bà là gì?"
“Anh ngốc ..."
Trình Nguyên lườm một cái:
“Nói là trong bụng con bé khả năng là sinh đôi."
Từ Kinh Mai tiếp lời:
“ chỉ là khả năng đó thôi, dù nhà họ Mục.... chẳng một cặp sinh đôi , cũng nhất định, cũng thể là theo gen của ba đứa trẻ, thì sẽ ...."
Sắc mặt Thẩm Hành Chu càng khó coi hơn, lầm bầm:
“Nhà họ Thẩm..... cũng từng sinh đôi...."
Thẩm gia lão gia t.ử và cô nãi nãi lúc đó chính là em sinh đôi long phượng.
“À.... cái ...."
Từ Kinh Mai định , đây chẳng là chuyện , nhưng sắc mặt khó coi của , bà dứt khoát gì nữa.