“An!"
Bé Niên Cao nắc nẻ, “Quốc thái dân an!"
Mục Liên Thận cách họ xa sang đàn ông mắt đang hoen lệ bên cạnh, “Anh Vinh..."
Địch Chính Vinh đáp ông, chỉ mấp máy môi, lẩm bẩm tự nhủ:
“Mọi an cư, nhà lạc nghiệp, hộ vẹn tròn, đó mới gọi là quốc thái dân an..."
Ông nghiêng đầu Mục Liên Thận, “Liên Thận, đây chắc hẳn là điều mà cả của mong ...."
Mục Liên Thận ngẩn ngơ, đáp ông một tiếng, cúi đầu xuống.
Sự hy sinh của cả ông Mục Liên Trạch, ngoài nỗi đau buồn khôn nguôi của nhà họ Mục , từng bước khỏi nỗi đau đó còn Địch Chính Vinh.
Chẳng ông từng hẹn ước điều gì với Mục Liên Trạch.
Hơn nữa qua bao năm tháng vẫn hề quên lãng.
Địch Chính Vinh về phía Phó Thiếu Nguy ở phía .
Nhìn gương mặt đầy rẫy vẻ vui tươi của , ông cũng tự chủ mà nhếch môi .
Trước khi màn múa rồng múa sư t.ử kết thúc, Địch Diệc Kiều thông báo rút lui.
Lý Tú Phấn , “Sao con là sắp kết thúc ..."
“Ái chà thím ơi, đội ngũ là do chú chín của con lập đấy, con còn từng tham gia quy trình nữa cơ mà, giờ đây chính là tiết mục cuối cùng , chúng mau thôi, kẻo lát nữa cùng đổ ngoài va chạm thì ..."
“Được , thôi thôi..."
Phó Thiếu Nguy cõng bé Niên Cao, mấy vây ở giữa.
Ngước mắt thấy hai bóng lưng quen thuộc phía , nhướn mày:
“Phía đó là bác cả Địch và lão Mục nhà ?"
“ đấy,"
“Cậu ơi, con xuống,"
Phó Khải phía đỡ bé Niên Cao, “Niên Cao, con đừng nghịch ngợm lung tung, lúc đông lắm, cái đôi chân ngắn củn của con mà xuống thì dẫm cho một phát mất..."
“Ồ..."
Họ bước khỏi bãi đất, phần lớn bên trong cũng lục đục , Địch Diệc Kiều kéo cửa xe, “Mau thôi, lát nữa tắc đường là nổi ,"
Phó Vĩ Bác sang Phó Thiếu Nguy, “Thiếu Nguy , chẳng con ba con cũng tới , ...."
Phó Thiếu Nguy bế bé Niên Cao trong xe, “Ba theo bác cả Địch ạ, chắc là việc, chúng đợi ba nữa, thôi..."
Ngồi ghế lái Địch Diệc Kiều ngoái đầu một cái, “Tiểu Khải cho vững..."
Từ đây về đại viện, dọc đường mất một tiếng đồng hồ.
Về đến cửa đại viện là hơn ba giờ chiều.
Về đến nhà, Phó Tĩnh Thục đang chuẩn cho bữa tiệc đêm giao thừa.
Nhìn thấy họ, bà mỉm hỏi han:
“Thế nào, múa rồng ..."
“Cũng tạm ạ, náo nhiệt lắm..."
Bé Niên Cao thấy Vũ Khinh Y là sà lòng cô ngay, “Mẹ ơi, sư t.ử, nhảy cao lắm..."
Vũ Khinh Y trêu bé, “Nhảy cao bao nhiêu nhỉ, cao bằng Niên Cao nhảy ?"
Phó Khải thì chạy đến mặt Phó Dục mách lẻo, “Anh cả, con trai tay nặng thật đấy, xem tóc em , nó giật rụng mấy sợi , còn cả tai em nữa, đỏ lên ?"
Phó Dục liếc xéo một cái, “Em bao nhiêu tuổi , mà ngay cả một đứa trẻ cũng trông nổi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1469.html.]
Phó Khải trợn tròn mắt, “Con trai thấy múa rồng múa sư t.ử là như con điên , nhảy nhót tưng bừng lắm..."
Phó Hiểu lấy vỏ hạt óc ch.ó trong tay ném , “Nói năng kiểu gì thế,"
Cô vẫy vẫy tay với bé Niên Cao, “Niên Cao, đây, cô hạt óc ch.ó ,"
Nhìn thấy Phó Tĩnh Thục và Lý Tú Phấn bắt đầu chuẩn thức ăn, Phó Hiểu sang Phó Dư, “Tiểu Dư , chú hai họ tới ?"
Phó Dư bình thản lật một trang sách, “Chắc là sẽ tới thôi."
Nếu tới thì dù thế nào cũng sẽ gọi điện .
Cùng lúc đó, một chiếc xe màu đen khiêm tốn dừng ở cửa đại viện.
Người đàn ông mặc áo đại y bước xuống xe, với tài xế đang lái xe:
“Cậu về nhà , mồng năm tới đây đón là ,"
“Ngài thong thả, chúc mừng năm mới,"
“Chúc mừng năm mới,"
Xoay bước đại viện, thấy phía gọi , “Thằng ba?"
Phó Vĩ Luân dừng bước, đầu đám đang tới, mỉm :
“Năm nay đúng là tụ họp đông đủ ..."
“Anh ba, năm nay nghĩ đến việc qua thành phố Kinh đón Tết thế,"
Phó Vĩ Hạo khoác vai , “Tiểu Dư kỳ nghỉ hạn, hơn nữa ba cũng ở đây, em nghĩ là qua thành phố Kinh, cả đại gia đình chúng cùng náo nhiệt một chút,"
Phó Tuy xách đồ ở hàng đầu tiên, “Ái chà, con ba ơi, ba đừng tán gẫu với chú út nữa, còn thì e là còn phần cơm tất niên cho tụi con ,"
Phó Vĩ Luân thong thả bước đại viện, nghiêng đầu Phó Hoành, “Cháu cũng xin nghỉ ?"
Phó Hoành hì hì :
“Chắc là dượng đ-ánh tiếng với , đơn xin nghỉ của cháu duyệt ạ,"
“Ồ..."
Đi đến cửa nhà họ Mục, thấy tiếng ríu rít của Phó Tuy bên trong, bọn Phó Vĩ Luân bước chân nhà họ Mục.
Chương 825 Triều mộ luân chuyển
Bước nhà họ Mục, Phó Tuy đang sáp bên cạnh Phó Tĩnh Thục âu yếm.
Phó Tĩnh Thục ngước mắt Phó Vĩ Luân đang bước , mỉm với , gõ trán Phó Tuy một cái, “Thằng bé , chắc chắn là phần cơm của tụi con ,"
“Cô ơi,"
Phó Hoành bước tới chào bà, Phó Tĩnh Thục gật đầu, “Vào phòng con, cô cơm,"
“Con xem Hiểu Hiểu, lát nữa sẽ giúp một tay ạ,"
Phó Tĩnh Thục Phó Vĩ Luân và vợ chồng Phó Vĩ Hạo phía , “Anh hai chị dâu hai, nhà nghỉ ngơi một lát , Tiểu Dư đang ở bên trong đấy,"
Hai họ đúng là cũng nhớ con , chào hỏi Lý Tú Phấn trong bếp một tiếng bước phòng khách.
Bà chỉnh cổ áo cho Phó Vĩ Luân, “A Luân, chị thấy em g-ầy nhiều quá đấy, dù bận rộn đến mấy cũng chú ý giữ gìn sức khỏe,"
Phó Vĩ Luân gật đầu, “Chị, em bao nhiêu tuổi mà chị còn yên tâm ?"
“Em phòng chào hỏi ba và bác Mục một tiếng ạ,"
“Ừm, con,"
Sofa và các ghế trong phòng khách gần như kín , tới bộ sofa nơi ông nội Phó và ông cụ Mục đang , “Ba, bác Mục,"
“Thằng ba về ," Ông nội Phó thu hồi tầm mắt từ chỗ Phó Tuy đang nghịch ngợm, sang , cau mày :
“Con g-ầy ..."