Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1496

Cập nhật lúc: 2026-04-12 15:39:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phó Hiểu vẫn lắc đầu, cô để ở đây.”

 

Anh bên giường ôm cô khẽ dỗ dành:

 

“Anh ở đây, lúc em đau thể dỗ dành em mà, thật sự thì cứ c.ắ.n tay ,"

 

“Ngốc thế.... em mới thèm,"

 

Phó Hiểu thói của , thấy nũng nịu vài câu.

 

Anh mà ở đây lỡ cô dùng sức nổi thì .

 

Để đề phòng xông , còn tìm canh chừng mới .

 

“Có cả về ạ..."

 

“Anh , để ý..."

 

Phó Hiểu lườm một cái:

 

“Tiếng chuyện bên ngoài mà thấy ?"

 

Thẩm Hành Chu vùi đầu hõm cổ cô, giọng rầu rĩ:

 

“Không thấy..."

 

“Anh đừng nghịch nữa, em chuyện với Thiếu Ngu và cả, dìu em ngoài dạo ..."

 

Thấy cô định dậy, dùng hai tay ấn cô :

 

“Anh gọi họ ... em đừng cử động nữa,"

 

“Vậy cũng , mau ..."

 

Nghe thấy động tĩnh, Phó Hiểu đầu vẫy tay với Phó Thiếu Ngu và Phó Dục:

 

“Nhỏ tiếng thôi nhé,"

 

Hai lên giường, cứ thế bên giường cô, xót xa thôi:

 

“Còn đau em?"

 

Phó Hiểu :

 

“Sinh con chuyện đau ạ..."

 

Phó Dục:

 

“Anh cả, việc của xong hết ạ?"

 

Phó Dục gật đầu:

 

“Xong hết , em cứ yên tâm mà sinh, bọn ở bên ngoài canh cho em..."

 

“Vâng ..."

 

Phó Hiểu liếc Thẩm Hành Chu đang chuyện với Lý Tú Phân ở cửa, hạ thấp giọng với họ:

 

“Lát nữa lúc em sinh, hai nhớ kéo Thẩm Hành Chu nhé, đừng để ..."

 

“Yên tâm , canh nó cho,"

 

Phó Dục tiến lên một bước, xoa xoa tóc cô:

 

“Nó mà lời, cả đ-ánh nó,"

 

Chương 844 Đang sinh con...

 

Sáng sớm, vạn vật lặng thinh.

 

Trên bầu trời mù mịt lác đác vài giọt mưa nhỏ, đều tụ tập ở tiền sảnh chờ đợi.

 

Lúc ở trong phòng, Phó Hiểu một nữa lộ vẻ đau đớn.

 

Cảm giác như bàn tay đang kéo giật nhào trộn.

 

Lý Tú Phân và Phó Tĩnh Thâu đuổi hết đàn ông trong phòng ngoài, kiểm tra, cổ t.ử cung mở ba phân.

 

“Chuyện ... nhanh ạ..."

 

Dì Vương bên cạnh cũng :

 

“Vâng, cô mở cổ t.ử cung đúng là nhanh thật..."

 

“Đến đây...

 

để xem nào..."

 

Từ Kinh Mai gạt mấy , mặt đầy nụ :

 

“Đã ba phân ...

 

mấy tiếng nhỉ?"

 

Phó Tĩnh Thâu vẫn luôn nhớ thời gian:

 

“Ba giờ sáng vỡ ối....

 

Giờ hơn bảy giờ ... mới bốn tiếng thôi..."

 

“Thế chứng minh loại thu-ốc giục sinh ... còn nền tảng sức khỏe của Hiểu Hiểu nữa..."

 

Ngoài thu-ốc giục sinh, chắc chắn còn hiệu quả từ việc Phó Hiểu ngừng truyền dị năng hệ ch-ữa tr-ị trong bụng nữa.

 

, chỉ nghĩ là do sức khỏe cô .

 

Phó Tĩnh Thâu bưng một ly nước pha nhân sâm tới:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1496.html.]

“An An, uống chút nước ngủ thêm lát nữa nhé?"

 

Phó Hiểu ngậm ống hút hút vài ngụm, lắc đầu xuống.

 

Ngủ thì chắc chắn là ngủ , gần như cô nhắm mắt thì cơn đau thắt bắt đầu, gần như cứ cách hai ba phút đau một .

 

nghiêng , vùi đầu gối, giả vờ ngủ.

 

Phó Tĩnh Thâu bên giường cô, đưa tay sửa mái tóc rối bù cho cô.

 

Ngoài cửa, Thẩm Hành Chu vẫn luôn ở vị trí cửa nách chờ đợi.

 

Phó Vĩ Bác bê hai chiếc ghế đặt ở đó:

 

“Thiếu Ngu, Hành Chu... xuống đợi ... chắc là cần khá nhiều thời gian đấy,"

 

Phó Thiếu Ngu xuống, Thẩm Hành Chu chỉ gật đầu với ông một cái, đó ánh mắt trầm mặc chằm chằm hướng trong cửa.

 

Phó Vĩ Luân gọi ông một tiếng:

 

“Anh cả..."

 

Tiến lên kéo ông chỗ khác:

 

“Đừng khuyên nữa, cứ để nó ở đây ,"

 

Trong phòng, Phó Tĩnh Thâu Lý Tú Phân:

 

“Chị dâu, luộc chút trứng , luộc nhiều nhé..."

 

Lý Tú Phân gật đầu, xót xa Phó Hiểu:

 

“Hiểu Hiểu ăn chút gì?"

 

Phó Tĩnh Thâu giúp cô lau mồ hôi, nhỏ giọng :

 

“Chị nấu bát trứng đường , xem con bé ăn nổi ...."

 

Lúc Phó Hiểu căn bản nổi lời nào, cơn đau ngày càng dữ dội, đôi môi bắt đầu trắng bệch, mặt đầy mồ hôi hột.

 

Lý Tú Phân bước khỏi phòng, Phó Vĩ Bác canh ở cửa, thấy bà vội vàng đón lên:

 

“Sao bà nó...."

 

“Ôi dào, ông đừng chắn đường, chút cơm đây,"

 

“Thằng cả mua về ... cái gì cũng , bà ăn chút nhé?"

 

Bà đẩy ông một cái:

 

“Các ông ăn của các ông , cho Hiểu Hiểu mà...."....

 

Nghe thấy tiếng rên rỉ nghẹn ngào thỉnh thoảng truyền từ trong phòng của Phó Hiểu, cổ họng Thẩm Hành Chu thắt , mắt vằn tia m-áu, ánh mắt như xuyên thấu cánh cửa.

 

Bưng một bát trứng đường trong phòng, Lý Tú Phân bên giường:

 

“Hiểu Hiểu,"

 

Phó Hiểu mím c.h.ặ.t môi, chống dậy.

 

Phó Tĩnh Thâu đỡ lấy bát trong tay bà:

 

“Chị dâu, để em đút con bé, chị ăn chút gì ...

 

đưa cả chủ nhiệm Từ cùng nữa..."

 

“Cô cũng cùng luôn ..."

 

dì Vương .

 

Phó Hiểu nhíu mày húp một ngụm canh, Phó Tĩnh Thâu :

 

“An An ngoan, đừng chỉ húp canh, ăn cả trứng nữa nhé.... nếu lát nữa sẽ sức ..."

 

“Mẹ ơi, con vệ sinh..."

 

“Thì thôi, đợi ăn xong đỡ con ..."

 

chút bất an Phó Tĩnh Thâu:

 

“Đứa bé khi nào sinh ngay trong nhà vệ sinh ..."

 

Phó Tĩnh Thâu phì :

 

“Đứa nhỏ ngốc , , giờ con mới mở bốn phân thôi, vẫn đến lúc sinh ..."

 

Cái đó chắc , Phó Hiểu mếu máo, cô từng xem ít tin tức kiểu .

 

Ăn liền ba quả trứng, húp thêm mấy ngụm canh, Phó Tĩnh Thâu đặt bát xuống, :

 

“Muốn vệ sinh ?"

 

Phó Hiểu nghĩ bụng, tranh thủ lúc bây giờ còn cử động thì cứ , đợi lát nữa e là còn đau hơn.

 

Thế là gật đầu:

 

“Mẹ ơi, con ..."

 

Phó Tĩnh Thâu nắm tay cô c.h.ặ.t, chỉ sợ cô ngã.

 

Phó Hiểu mỉm :

 

“Con mà, đừng căng thẳng quá,"

 

Từ nhà vệ sinh , Phó Tĩnh Thâu bảo cô cho hẳn hoi, chèn chăn cho cô:

 

“Nghỉ ngơi ..."

 

 

Loading...