Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1509

Cập nhật lúc: 2026-04-12 15:39:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi Thẩm Hành Chu đặt hai đứa trẻ nôi bên giường thì Phó Hiểu ngủ say .”

 

Nhìn tư thế ngủ chiếm mất nửa cái giường của cô, khẽ cong môi, vòng tay qua eo ôm cô lòng, cảm nhận sự kháng cự yếu ớt của cô, Thẩm Hành Chu dịu dàng dỗ dành:

 

“Ngoan....

 

ôm ngủ nào..."

 

Phó Hiểu lẩm bẩm một tiếng, gác chân lên , tìm một tư thế thoải mái ngủ tiếp......

 

Tiệc đầy tháng chỉ là cả nhà tụ tập ăn bữa cơm, mời ngoài.

 

Lúc Mục Liên Thận về khu tập thể lấy đồ, gặp Trạch Cửu, ông kéo hỏi:

 

“Tiệc đầy tháng mời khách nữa ?"

 

“Ừ, đầy tháng , đợi trăm ngày ..."

 

“Ồ, thôi," Trạch Cửu rút từ túi một phong bao lì xì, “Anh cả cho đấy, xa , lúc còn sợ lỡ mất...."

 

Mục Liên Thận nhận lấy phong bao, “Sao lúc xa thế....

 

Đi ?"

 

Trạch Cửu khẽ:

 

“Liên quan đến công việc, cũng rõ nội tình cụ thể,"

 

“An vấn đề gì chứ..."

 

“Chắc chắn là ,"

 

Mục Liên Thận vỗ vai ông , “...

 

Tiệc đầy tháng thì bày vẽ, nhưng cả nhà cùng ăn bữa cơm, ?"

 

Trạch Cửu xua tay:

 

, đợi đến tiệc trăm ngày tính,"

 

Đi vài bước ông mới sực nhớ , đầu gọi Mục Liên Thận:

 

, hai đứa trẻ bao giờ thì ngoài , dẫn chúng đến khu tập thể chơi một vòng , nhiều bảo xem lắm đấy...."

 

Mục Liên Thận đầu chỉ giơ tay lên, “Biết ,"....

 

Ngôi nhà của Thẩm Hành Chu lúc náo nhiệt lắm, còn đặc biệt mời một đầu bếp nấu ăn.

 

Phó Dục và Phó Khải cùng những khác đang tụ tập ở phòng ngủ chính xem em bé.

 

Triều Triều Mộ Mộ quấn tã lót, mặc bộ quần áo nhỏ do Phó Tĩnh Thù , ống quần nhỏ quá dài cũng xắn lên, cứ thế buộc phía .

 

Hai nhóc tì trắng trẻo mũm mĩm, quấy vung vẩy nắm đ-ấm nhỏ, cực kỳ đáng yêu.

 

Phó Hiểu mở lời:

 

“Em đặc biệt thích mùi hai đứa nó... một mùi sữa thơm phức, thơm quá mất..."

 

Nói sấp xuống Triều Triều Mộ Mộ mà hít hà.

 

Phó Tĩnh Thù cạn lời vỗ cô một cái, “Con đừng đè lên chúng nó chứ,"

 

“Không đè , xem Triều Triều còn đang kìa...

 

ồ, Triều Triều ngoan quá... măm măm... hôn cái nào..."

 

“Sinh hai đứa con, tha hồ mà chơi..."

 

Phó Tĩnh Thù cảm thấy hai đứa cháu ngoại của bà chính là để cho con gái bà chơi .

 

“Hì hì, sinh con chơi thì ý nghĩa gì chứ," Phó Hiểu .

 

Bây giờ Triều Triều Mộ Mộ còn nhỏ, đợi lớn thêm chút nữa, lúc đó chơi mới càng thú vị hơn.

 

Phó Khải mỉm Triều Triều Mộ Mộ tay chân để yên lúc nào, “Chị, cho em bế một đứa ..."

 

“Cậu bế trẻ con đấy?"

 

“Nói thế là , lúc Bánh Niên còn nhỏ em bế ít chắc..."

 

Cậu cúi xuống cẩn thận bế Mộ Mộ lên, “Hì hì, con bé trông đáng yêu quá, đôi mắt nhỏ ... giống hệt rể, còn cái miệng nhỏ nữa...

 

ây da..."

 

“Anh rể, véo em gì..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1509.html.]

Thẩm Hành Chu bên cạnh trêu chọc Mộ Mộ, mỉm Phó Hiểu:

 

“Em đừng Tiểu Khải bừa, cái mũi với cái miệng trông đều giống em cả..."

 

Phó Hiểu bĩu môi, cô cũng mù.

 

Thời gian qua cô sớm từ bỏ ý định , hai đứa càng lớn càng thấy nhiều nét giống Thẩm Hành Chu.

 

Phó Tĩnh Thù bên cạnh mở lời:

 

“Cũng giống Thẩm Hành Chu , hai đứa trẻ đều thừa hưởng những ưu điểm của hai đứa cả, lớn lên chắc chắn nam thì tuấn tú nữ thì xinh ..."

 

Bà lườm Phó Hiểu một cái, âu yếm vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Mộ Mộ:

 

“Còn hơn cả ba các con nữa..."

 

“Chậc chậc..."

 

Phó Hiểu tặc lưỡi thành tiếng, kéo Phó Thiếu Ngu :

 

“Anh, thấy , cháu trai cháu gái là em chẳng còn thơm tho gì nữa..."

 

Phó Thiếu Ngu véo mặt cô, “Đã mà vẫn còn ăn giấm thế,"

 

Họ hì hì chuyện, Triều Triều Mộ Mộ thế mà cũng sợ, cứ chằm chằm sang , đôi mắt xoay chuyển liên tục.

 

cũng kiên trì lâu, Triều Triều bắt đầu rên hừ hừ gào lên:

 

“A a, oa oa oa...."

 

Phó Tĩnh Thù đón lấy thằng bé dỗ dành, sờ m-ông thằng bé, “Không tè, cũng ị, thế thì là đói ..."

 

“Hành Chu, mau cho nó b-ú , để nó ...

 

Khóc nữa Mộ Mộ cũng đòi theo đấy..."

 

Một tháng trời, quy luật nắm rõ hết , Mộ Mộ thường sẽ , chỉ khi Triều Triều lâu quá, con bé mới gào theo vài tiếng.

 

lúc , tiếng bác đầu bếp nấu ăn bên ngoài vang lên:

 

“Ông chủ, bây giờ thể lên món ?"

 

Mục Liên Thận ở bên ngoài :

 

“Đợi một chút,"

 

Ông gõ gõ cửa sổ, “Tĩnh Thù...

 

Bây giờ lên món nhé?"

 

Phó Tĩnh Thù thời gian, “Được,"

 

sang mấy trong phòng, “Vậy chúng ngoài bàn thôi...

 

An An, con mau cho Triều Triều Mộ Mộ b-ú một chút , lát nữa bế chúng ngoài..."

 

Phó Hiểu gật đầu, “Con ...."

 

Phó Thiếu Ngu ghé tai cô gì đó, cô gật đầu, “Em , ngoài ,"

 

Sau khi ngoài, cô bế Triều Triều lên cho b-ú.

 

Thấy Thẩm Hành Chu cứ chằm chằm, Phó Hiểu ngước mắt, “Tiệc đầy tháng của con , ngoài uống vài ly ?"

 

“Ừ, ngay đây..."

 

Thẩm Hành Chu lấy khăn giấy lau vết sữa trớ của Triều Triều, thuận tay bóp cái tay nhỏ của thằng bé, cảnh cáo nó:

 

“Đừng bắt nạt ..."

 

Nhóc Triều Triều liếc mắt một cái, tiếp tục sự nghiệp ăn uống, “Ì ình ịch...."

 

“Hề, thằng ranh lườm đấy..."

 

Phó Hiểu nhịn cũng lườm một cái, “Anh phiền ăn cơm, còn thái độ của nó với , mau ngoài ,"

 

Sau khi Thẩm Hành Chu , cô cúi đầu trêu chọc nhóc Triều Triều đang ăn ngon lành trong lòng, “Triều Triều... con thật sự cách ba con tức giận đấy nhé, ồ, con cố ý ?

 

Đồ quỷ nhỏ thông minh..."

 

“Haizz, thật dám tưởng tượng con lớn lên, quan hệ của con với ba con sẽ như thế nào nữa....

 

Ờ... 'cha hiền con thảo'....

 

 

 

Loading...