Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1514
Cập nhật lúc: 2026-04-12 15:48:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hành Chu ở trong sân thấy cô , dậy bước tới:
“Sao em đây ..."
Phó Hiểu xoa xoa ch.óp mũi:
“Thì đó... em giúp gì cả."
Thẩm Hành Chu dắt cô đến chiếc ghế bên cạnh xuống:
“Vậy đây nghỉ ngơi ."
Cô cũng yên, dậy về phía Phó gia gia và Tiểu Niên Cao, an ủi họ.
“Ông nội... em trai của Niên Cao tên là gì ạ?"
Phó gia gia nửa nửa cô:
“Sao con là em trai?"
Phó Hiểu gượng:
“Nghe bà nội Từ ạ."
“Tên là Phó Tư Ngôn..."
Cô trầm ngâm lên tiếng:
“Phó Tư Niên, Phó Tư Ngôn, Vĩnh Ngôn Thiên Hạ Dưỡng, Hồ Bất Tư Vạn Niên (V-ĩnh vi-ễn nuôi dưỡng thiên hạ, nhớ tới vạn năm )." ①
“Nghe một cái là tên của hai em , quá....
Là ông nghĩ ạ?"
Phó gia gia mỉm :
“Ông nghĩ vài chữ, ông ngoại của Niên Cao chọn một chữ...."
“Ồ ồ."
Phía nhà bếp truyền đến giọng của Phó Vĩ Bác:
“Mì nấu xong , qua ăn chút cơm ..."
Phó Hiểu dắt Niên Cao:
“Niên Cao, , ăn chút cơm, ăn cơm xong buổi chiều cháu sẽ sinh cho cháu một đứa em trai để chơi cùng..."
Tiểu Niên Cao lay lay cánh tay cô:
“Cô ơi, cháu em gái cơ."
“Đừng nghĩ nữa, là em trai, em gái ."
“Ồ," Tiểu Niên Cao cúi đầu, bê bát nhỏ của chiếc ghế nhỏ, gắp mì của ăn.
Bỗng nhiên thằng bé như sực nhớ điều gì, ngẩng đầu Phó Hiểu:
“Cô ơi, cháu thể lấy em trai đổi lấy em gái nhà cô ?"
“Khụ khụ..."
Phó Hiểu lời của thằng bé cho sặc nhẹ.
Ngay cả Phó gia gia cũng lời ngây ngô của thằng bé cho bật , “Niên Cao, cháu hỏi dượng cháu xem, chú chịu đổi ..."
Tiểu Niên Cao về phía Thẩm Hành Chu, nhướng mày:
“Không đổi..."
“Muốn em gái hả Niên Niên, cháu tìm ba cháu kìa."
Phó Dục lườm một cái:
“Rảnh quá nhỉ..."
Khoảng sáu giờ chiều, trong phòng truyền đến một tiếng trẻ con chào đời.
Con trai thứ hai của Phó Dục - Phó Tư Ngôn đời.
Phó Hiểu bế đứa trẻ dọn dẹp sạch sẽ trong phòng cho b-ú sữa.
“Bác gái, thằng hai trông giống cả nhiều hơn..."
Lý Tú Phân mỉm gật đầu, bưng một bát trứng gà đường đỏ đút cho Vũ Khinh Y, “Y Y, uống chút đồ ngủ một giấc thật ngon , Hiểu Hiểu ở đây, đứa trẻ đói ..."
Phó Hiểu mỉm đầu cô:
“ thế chị dâu, bảo đảm cho b-ú no căng...
Chị cứ nghỉ ngơi ..."
① Trích dẫn từ:
“Cao Tông Hoàng Đế Vãn Từ (Lời điếu văn của Hoàng đế Cao Tông).”
Tuy là điếu văn, nhưng dù cũng là điếu văn của Hoàng đế mà.
Các bảo bối ơi, đừng cảm thấy gì may mắn nhé.
Chương 857 Cả đời của chúng ... còn dài..
Vũ Thiếu Lương khi Vũ Khinh Y sinh nở, thể yên ở nhà nữa.
Con gái duy nhất của ông, từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đến lúc sinh nở, đều là nhà họ Phó chăm sóc, ông cảm thấy chút áy náy, liền trực tiếp từ chức công việc ở quê, chuẩn đến thành phố Kinh chăm sóc cháu ngoại và con gái.
Phó Dục khi nhận điện báo liền tìm Vũ Khinh Y bàn bạc vấn đề của nhạc phụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1514.html.]
Xem điện báo xong, tuy cô vui vì thể gặp cha, nhưng:
“Ba em dạy học cả đời , ông yêu thích nghề giáo viên , từ bỏ công việc , e là hạ quyết tâm nhỏ..."
Anh vỗ vỗ tay cô:
“Anh chính là bàn với em vấn đề , cho nhạc phụ đến thành phố Kinh dạy học thì thế nào?"
Vũ Khinh Y :
“Anh Dục, trường học ở thành phố Kinh dễ như ..."
Phó Dục mỉm :
“Chúng cửa mà..."
Cô chút kinh ngạc , thể tưởng tượng nổi chồng thanh cao của thản nhiên là cửa .
Anh mỉm lên tiếng:
“Nói đùa thôi...
Là cần tìm chút quan hệ, nhưng kinh nghiệm dạy học bao nhiêu năm của ba cũng hữu dụng."
“Đợi ông đến thành phố Kinh, sẽ dẫn ông hỏi thử."
Vũ Khinh Y mỉm ôm lấy cổ :
“Cảm ơn chồng..."
Cô hiểu, Phó Dục để Vũ Thiếu Lương đến thành phố Kinh việc, chính là ý định phụ trách việc dưỡng lão cho ông .
“Cảm ơn gì chứ..."
Anh vỗ vỗ lưng cô:
“Nằm cho , tìm Hiểu Hiểu một chút, xem thu-ốc cô bốc cho em xong ..."
“Buổi tối về ?"
Phó Dục đứa trẻ bên cạnh, mỉm gật đầu với cô:
“Về..."
Phó Hiểu đang ở trong sân sưởi nắng, hai đứa trẻ cũng cô cho xe đẩy đẩy sân.
Phó Tĩnh Thục mỉm lên tiếng:
“Con đúng là hưởng thụ đấy..."
“Chứ còn gì nữa..."
Cô lười biếng đưa tay đẩy nhẹ chiếc xe, “Triều Triều Mộ Mộ...
Sưởi nắng thoải mái chứ...
Triều Triều, con đừng đ-á em, ngoan chút coi..."
Chiếc xe đẩy truyền đến tiếng trẻ con “ư a, ư ư,".
Mục lão gia t.ử bê chiếc ghế nhỏ tới, “Con cứ sưởi nắng của con , để ông dỗ chúng cho."
Phó Hiểu buông tay , :
“Ông nội, cứ để chúng tự chơi, càng dỗ càng nuông chiều, sẽ khó chăm lắm..."
Ông miệng thì ừ hử, nhưng vẫn cứ trêu Triều Triều Mộ Mộ chơi.
“Ngoan nào, đưa bình sữa cho ông, ông cho chúng uống chút nước..."
Phó Hiểu đưa bình sữa qua, “Bên trong nước...
Ông cứ trực tiếp cho b-ú là ," bên trong là nước linh tuyền mà cô rót .
Phó Tĩnh Thục ở trong bếp gọi một tiếng:
“An An, ăn trái cây ?"
“Mẹ ơi, con ăn táo."
“Được, đợi một lát..."
Phó Tĩnh Thục bưng đĩa táo cắt thành từng miếng nhỏ , thấy Phó Dục từ cửa ngách tiền viện , mỉm gọi :
“A Dục, lúc qua đây?
Không ?
Vợ con thế nào ?"
Phó Hiểu từ ghế dậy:
“Anh cả..."
Phó Dục bước tới, xoa xoa đầu cô, mỉm trả lời lời của Phó Tĩnh Thục:
“Y Y , con qua lấy thu-ốc mà Hiểu Hiểu bốc..."
“Cần gì qua lấy chứ, đưa đơn thu-ốc cho Thẩm Hành Chu , nó tan học sẽ đưa về nhà cho con."
“Ồ..."
Anh xổm bên cạnh xe đẩy trêu trêu Triều Triều Mộ Mộ, nhận lấy chiếc ghế nhỏ mà Phó Tĩnh Thục đưa cho xuống.
Phó Hiểu mỉm hỏi:
“Anh cả, hôm nay thế?"