Phó Hiểu lầu ngủ trưa thức dậy, ôm hai đứa trẻ lười giường một lát, thấy lầu truyền đến giọng của Mục Liên Thận, cô dậy giường, xoa xoa cái bụng nhỏ của Chiêu Chiêu:
“Chiêu Chiêu Mộ Mộ, ngoại về , chúng dậy thôi..."
Khi cô xong câu “dậy thôi", Chiêu Chiêu lật chổng m-ông dậy:
“Dậy..."
“Ha ha ha, con trai giỏi thật đấy...
tự dậy , thế con xuống giường ..."
Chiêu Chiêu bò đến cạnh giường, thò đôi chân ngắn xuống thăm dò, Phó Hiểu bế bé lên, bế Mộ Mộ giường lên:
“Đi thôi..."
Phó Tuy đang trò chuyện với Mục Liên Thận ở phòng khách thấy cô thì dậy đón lấy:
“Lại đây Chiêu Chiêu, ba bế nào..."
Phó Hiểu bế Mộ Mộ xuống sofa, Mục Liên Thận:
“Ba, ba bận xong ạ?"
“Ừ."
Ông gắp một miếng trứng từ trong bát mì :
“Chiêu Chiêu ăn ?"
Chiêu Chiêu vội vàng xuống khỏi lòng Phó Tuy, bước những bước nhỏ về phía ông, há miệng:
“A..."
Mục Liên Thận mỉm đút cho bé một miếng trứng, bé nhai nhồm nhoàm ăn ngon lành, sang Mộ Mộ:
“Mộ Mộ ăn ?"
Phó Tĩnh Thù tới:
“Anh lo mà ăn phần , lát nữa em sẽ nấu váng trứng cho tụi nhỏ ăn."
Cụ Mục vỗ tay:
“Chiêu Chiêu, đây với ông cố nào."
Bế Chiêu Chiêu lòng, cụ tiếp:
“Ngày nghỉ thì cứ nghỉ ngơi cho , đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ở thao trường, theo làng xem thử , thấy dáng , chẳng còn những hai tháng nữa , củng cố là , còn nữa nhé..."
Mục Liên Thận ngắt lời cụ:
“Cha, con , cha yên tâm , đợt huấn luyện tiếp theo của An An nặng lắm ."
Cụ Mục gật đầu dừng câu chuyện, trọng điểm của cụ chính là cái .
Chỉ cần cháu gái cưng của cụ chịu khổ, còn Mục Liên Thận bận quan trọng.
“Ông nội, con , dù cũng chỉ còn hai tháng nữa thôi."
Cụ Mục xót xa cô:
“Cục cưng của ông, cháu bây giờ sắp g-ầy thành con khỉ đấy."
Hơn nữa còn đen nữa, đúng là một con khỉ đen.
Chỉ điều câu cụ miệng....
Vầng trăng vàng rực khổng lồ đỉnh đầu, đem ánh sáng lưu động phủ đều lên khu rừng rậm rạp tăm tối.
Nơi ánh trăng chiếu tới truyền đến một trận tiếng động sột soạt.
Chát!
Người đàn ông đang giải quyết nhu cầu sinh lý c.h.ử.i bới:
“Mẹ kiếp, lũ muỗi ch-ết tiệt."
“Ngày tháng thế bao giờ mới kết thúc đây..."
Tên đồng bọn bên cạnh nhạo:
“Sao?
Nhớ đàn bà ?"
Người đàn ông mặc quần , nhổ một ngụm nước bọt:
“Mày nhớ chắc?"
“Chao ôi, cũng khi nào chúng mới rời khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy , đàn bà thì chớ, muỗi còn to tổ chảng, đêm nào cũng đốt tao ngủ ..."
“Chắc là sắp ."
“Sao mày ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1544.html.]
Tên đầy ẩn ý, hạ thấp giọng :
“Động tĩnh gần đây của Long ca vẻ như đang chuẩn khi , tóm là... cứ chờ xem..."
“Ồ..."
Ngay khi định kéo hỏi thêm vài câu thì phía truyền đến tiếng bước chân.
Người đàn ông giơ s-úng , giọng lạnh lùng:
“Ai..."
“..."
Một từ trong bóng tối bước , thấy , đàn ông từ từ hạ họng s-úng xuống:
“Là Nguyên ca , nửa đêm thế đến đây?"
Nguyên ca ngậm một điếu thu-ốc trong miệng:
“Đừng nhắc nữa, muỗi đốt ngủ ...
Làm một điếu ?"
Nhìn điếu thu-ốc đưa tới, đàn ông nhận lấy, bên cạnh vẫn cảnh giác :
“Nguyên ca, nhớ nơi ở... là ở tận phía Đông mà, lang thang đến tận đây ?"
Nguyên ca như liếc một cái, tay đưa thu-ốc vươn về phía thêm chút nữa:
“Mày lời vẻ thú vị đấy, chỗ tao đến ?"
“Cũng , chỉ là chỗ vẫn còn giam ... vạn nhất xảy chuyện, phía Long ca..."
Nghe lời , khí cứng nhắc trong chốc lát, bên cạnh ý dịu bầu khí, nhận lấy điếu thu-ốc:
“Hại, cảm ơn thu-ốc của Nguyên ca, trời cũng còn sớm nữa, về nghỉ ngơi sớm , chuyện gì để mai tính."
Nguyên ca ném cả bao thu-ốc cho , hừ lạnh:
“Bao cuối cùng , mày giữ lấy ."
Nói xong xoay bóng tối.
“Mày xem mày kìa, đều là cả, mày khịa gì?"
“Người ?"
“Sao... ?"
Tên đó rít một thu-ốc thật mạnh, ánh mắt phức tạp:
“Tao luôn cảm thấy đáng tin..."
Ngay lúc , một tiếng xé gió từ phía truyền đến, đàn ông chỉ cảm thấy cổ đau nhói, khi kịp thấy mặt tới ngã gục xuống.
“Ai, Nguyên...
Nguyên ca?"
Người đàn ông bên cạnh giọng mang theo vẻ thể tin nổi, đàn ông c.ắ.t c.ổ một cho cơ hội mở miệng nữa, bịt miệng , đặt d.a.o cổ họng chút do dự cứa mạnh một đường.
“Hộc hộc..."
Người đàn ông bắt đầu phản kháng mãnh liệt, nhưng càng phản kháng thì m-áu chảy càng nhanh, chẳng mấy chốc im lặng tiếng.
Nguyên ca lấy bao thu-ốc từ tay , rút một điếu châm lửa.
Đôi lông mày rủ xuống của mờ ảo trong làn khói thu-ốc bay lên lan tỏa nơi đầu ngón tay.
Bàn tay đầy vết m-áu sờ soạn hai tên một hồi, tìm thấy một xâu chìa khóa, xách theo về phía .
Lật một lối tầng hầm lên, nhảy xuống, bật bật lửa soi đường, quẹo trái quẹo đến một nơi.
Đ-á một cái “ m-áu" còn tri giác mặt đất, lên tiếng:
“Đừng giả vờ nữa... còn tỉnh..."
Nói xong nữa, cầm chìa khóa loay hoay vài cái cổ tay và cổ chân m-áu.
Người m-áu khôi phục hành động vồ tới khống chế , nhưng Nguyên ca xoay một cái, con d.a.o găm ngang cổ m-áu:
“Xem vẫn còn dư sức... tự ?"
Người m-áu gắng gượng tinh thần gương mặt đầy sẹo :
“Anh định thả ?"
Nguyên ca lật cổ tay, đặt con d.a.o găm lòng bàn tay , lấy từ trong ng-ực một cái bọc gói ghém kỹ lưỡng:
“Mang theo cái , về phía Bắc... bơi ?"
Người m-áu đang ngẩn ngơ vì con d.a.o găm trong lòng bàn tay theo bản năng gật đầu.