“Giang Tuệ Tâm chút ngẩn ngơ xong lời ông , chậm rãi tới cửa phòng phẫu thuật, xuyên qua cửa sổ nhỏ về phía giường bệnh.”
Lục Tá Hiền tinh thần cũng đối mặt với sụp đổ, Viên Hồng Anh ôm c.h.ặ.t Bình An, ánh mắt tối tăm bất định, trong mắt đều là thù hận.
Thẩm Hành Chu bước tới:
“Hiểu Hiểu đang gì ?"
Trình Nguyên bất lực thở dài:
“Con bé đang cố gắng thử một ."
Nhìn thấy trong mắt Lục Tá Hiền lóe lên tia sáng hy vọng, Trình Nguyên tiếp tục :
“Ở chỗ , Lục Viên vô phương cứu chữa, Hiểu Hiểu đứa nhỏ bỏ cuộc, cứu bạn của , nhưng thủ pháp con bé dùng.... chút..."
Ông cân nhắc ngôn ngữ một chút, :
“Mạo hiểm... thông báo tình hình, nếu tình huống nào tồi tệ hơn xuất hiện, đừng trách con bé, con bé là ý ."
Lục Tá Hiền đương nhiên sẽ trách cô, nhưng hiện tại ông một câu cũng nên lời, chỉ trân trân chằm chằm cánh cửa phòng phẫu thuật.
Thẩm Hành Chu xuyên qua cửa sổ về phía Phó Hiểu vẫn đang bận rộn giường bệnh, trong mắt lóe lên vẻ lo lắng.
Mọi đều đang mong đợi kỳ tích cuối cùng xuất hiện.
Phó Hiểu cũng mong đợi máy móc.
Cô nhiều như , huyết áp tăng lên chút nào, vẫn như một vũng nước đọng bình thản.
Cô bất lực nhắm mắt .
Quay tới cửa phòng phẫu thuật, mở cửa, Giang Tuệ Tâm đang chằm chằm cô, Phó Hiểu , cô , thậm chí là bọn họ, đều hy vọng cô gật đầu Lục Viên .
cô thực sự tận lực .
Giang Tuệ Tâm thấy Phó Hiểu lời nào, hình như hiểu , cô , từ trong lòng Viên Hồng Anh đón lấy Bình An, “Hiểu Hiểu, chị thể thăm ?"
Phó Hiểu gật đầu:
“Có thể."
Cô theo hai , Giang Tuệ Tâm xổm bên giường, “Lục Viên.... ... thất hứa ..."
Nhìn chằm chằm khuôn mặt đáng sợ , cô gục xuống lòng nức nở:
“Lục Viên.... lời giữ lời...."
Tiếng của Giang Tuệ Tâm Bình An bên cạnh sợ hãi, “A.... oa oa oa,"
Phó Hiểu định tiến lên, cô bế Bình An lên, đặt giường bệnh, nhẹ nhàng dỗ dành:
“Bình An, đây là ba, gọi một tiếng ba ?"
Bình An ba nghĩa là gì, nhưng mỗi tối ngủ đều lải nhải bên tai bé về ba.
Cho nên, là đến giờ ngủ ?
Cậu bé lật , nửa đều đè Lục Viên, về phía Giang Tuệ Tâm, chớp chớp mắt:
“A ba... ba..."
Nhìn hai cha con họ, Giang Tuệ Tâm bật thành tiếng, thấy cô , Bình An dọa, “Oa oa.... ba ba..."
Phó Hiểu chịu cảnh sinh ly t.ử biệt như , ngoài cửa sổ.
Cái cây ngoài cửa sổ vẫn cao lớn thẳng tắp như khi.
....
Lá lung lay sắp rụng?
Ánh mắt Phó Hiểu cảm thương, nhớ cảnh tượng lúc biệt ly với Lục Viên.
“Anh Lục... em tưởng.... còn thể gặp ."
Ngô Diệu Phong bên ngoài đ-ấm một quyền tường, phát tiếng gầm thống khổ.
Trần Diệp và Trạch Cửu bên cạnh Lục Tá Hiền, im lặng cho ông sự an ủi.
Mục Liên Thận im lặng lấy từ trong túi một điếu thu-ốc, vẻ mặt vẫn trấn định, nhưng Phó Thiếu Ngu nhận thấy, bàn tay châm thu-ốc của ông đang run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1555.html.]
Trần Cảnh Sơ xổm đất như một đứa trẻ.
Trạch Vũ Mặc cúi đầu, khuôn mặt đầy vẻ hiu quạnh.
Thẩm Hành Chu bóng lưng cô độc của Phó Hiểu, nhấc chân chuẩn tiến lên.....
Lúc , Bình An gọi một tiếng ba ba.
“Tít...."...
Phó Hiểu đột nhiên đầu, tới bên giường bệnh.
Nhìn sóng d.a.o động hiển thị máy móc, “Có phản ứng ..."....
Viên Hồng Anh bước tới, nắm lấy tay Lục Viên, bằng ngữ khí dịu dàng từng , “Con trai... sai , bao giờ dạy con những đạo lý lớn lao đó nữa, cái gì mà đại nghĩa quốc gia, cái gì mà hi sinh vì tổ quốc, là , con cứ sống là ...."...
Thân hình Lục Tá Hiền vốn dĩ luôn thẳng tắp dù phát tướng nay còng xuống, ông chằm chằm Lục Viên run rẩy lên tiếng:
“Con trai, ở , cha vứt hết thư con ... để một lời nào mà .... thấy tiếc nuối ?".....
Ngô Diệu Phong cả suýt nữa phủ phục lên đuôi giường bệnh, hét lên:
“Lục Viên, mày sống cho tao, hu hu hu hu, em, giờ ... là quá sớm đấy, nguyện vọng của chúng vẫn thực hiện mà..."
“....."
Lục Viên, Lục Viên, Lục Viên......!..!.!
Lục Viên giường bệnh khóe mắt chảy xuống một giọt lệ.
Cùng lúc đó, sóng d.a.o động máy móc càng thêm rõ rệt.
Phó Hiểu kéo những giường bệnh , tay vê kim châm cứu, đồng thời phát tiếng:
“Mọi ngoài ... bảo y tá chuẩn huyết tương... mau..."
Mục Liên Thận kéo Lục Tá Hiền ngoài, Thẩm Hành Chu về phía y tá, “Huyết tương..."
“Ồ ồ," y tá trợn tròn hai mắt, rõ ràng vẫn kịp phản ứng.
Sau khi phản ứng cô hỏi theo thủ tục:
“Lục Viên nhóm m-áu gì,"
Ngô Diệu Phong lau một nắm nước mắt, đáp:
“Nhóm O..."
“ cũng nhóm O, thể hiến m-áu cho ..."
Y tá :
“Nhóm m-áu O ở kho m-áu là đủ dùng..."
Hơn nữa đó là quân nhân, đặc quyền ưu tiên dùng m-áu.
Ngô Diệu Phong vẫn hạ cổ tay xuống, đưa cổ tay mặt y tá, “Rút của , truyền cho nhiều một chút... cả."
Y tá cũng cạn lời luôn.
Mục Liên Thận tới:
“Cô đừng quản , bận việc của cô ..."
Y tá đẩy xe nhỏ .
Phó Hiểu huyết tương chuẩn sẵn bên cạnh, khi truyền m-áu cho Lục Viên, cô cầm kim châm cứu châm thêm mấy đại huyệt cho .
Sau một hồi bận rộn, cô đưa tay bắt mạch cho .
Nắm lấy cổ tay truyền linh lực hệ trị liệu.
Nhìn , Phó Hiểu đột nhiên một tiếng.
Cô nhớ tới một câu .
Thần tình yêu đỉnh các vị thần, nhạo sự bất lực của thần ch-ết.
Tình yêu, đôi khi, thực sự thể tạo nên kỳ tích.
“Lục Viên.... chào mừng trở về..."