“Lục Viên....”
Trần Cảnh Sơ tới chằm chằm , “Cậu tỉnh ?
Hì hì, ngửi thấy mùi sủi cảo nên thèm ?”
Lục Viên mơ màng mở mắt, lời thì chút cạn lời.
“Thiếu Ngu, lấy chút nước tới đây...”
Phó Thiếu Ngu cau mày:
“Nước mới lấy, nóng bỏng mồm đấy,”
Trần Cảnh Sơ vỗ đùi một cái, “Nước lèo sủi cảo...
Vừa em đang ăn sủi cảo, cứ uống tạm chút nước lèo ...”
Lục Viên cũng chẳng buồn để ý đến cái tính đắn của , hiện tại mở miệng nổi, đang cần thứ gì đó thấm giọng, chuyện .
Đàn ông con trai chăm sóc bệnh nhân vụng về vô cùng, nước lèo sủi cảo Trần Cảnh Sơ đổ đầy lên cổ, “Cái .... em, mồm rò rỉ thế ...”
Lục Viên nghỉ một lát, mở miệng :
“Có chuyện quan trọng,”
Giọng nhỏ, chỉ đủ để hai bọn họ thấy.
“... khụ....”
Phó Thiếu Ngu sang Trần Cảnh Sơ, “Cậu rót chén nước cho nó nguội bớt ,”
Người cúi thấp xuống thêm một tấc, “Cậu tiếp ...”
“ ở hòn đảo đó...
gặp Ninja Quỷ Quân...”
Phó Thiếu Ngu nhíu mày:
“Quỷ Quân?”
“Cái gì?”
Trần Cảnh Sơ phía trực tiếp nổ tung, đặt bình nước nóng xuống, bước tới, “Vết thương của là do lũ ch.ó đẻ đó gây ?”
“Cậu nhỏ tiếng chút, để Lục Viên tiếp....”
Lục Viên hít một , “Cậu đem chuyện với chú Mục một tiếng, g-iết hai tên Ninja, xác ch-ết vứt ngay đảo, chỗ ven nước buộc một sợi dây đỏ, còn kiếm Samurai nữa.... thể chứng minh phận Quỷ Quân,”
Phó Thiếu Ngu lập tức hiểu ý , truy vấn:
“Còn nhớ vị trí hòn đảo đó ?”
Lục Viên thở dốc hai tiếng:
“ chỉ nhớ... khi lên thuyền, cứ chèo về hướng đông nam.... mệt quá thì ngủ, trưa ngày hôm , thấp thoáng thấy một hòn đảo, nhưng chắc chắn , đó ý thức của bắt đầu mơ hồ .... bảo chú Mục... hỏi xem cứu là ở phương vị nào.... cho thuyền tìm kiếm, nhất định sẽ tra thôi....”
Trần Cảnh Sơ hiểu:
“Không bác Ngô bắt bọn chúng , bắt bọn chúng thì tại còn tìm xác lũ ch.ó đẻ đó gì,”
Lục Viên khổ:
“Bọn chúng.... e là sẽ thừa nhận ...”
“Chỉ tìm chứng cứ xác thực, nhớ, tên cuối cùng g-iết, hình xăm quý tộc Quỷ Quân.... cái xác thể khối việc đấy, bọn đó lúc lẽ sẽ dọn dẹp sạch sẽ hậu quả, nhưng th-i th-ể chắc sẽ quản tới .... khụ khụ khụ....”
Phó Thiếu Ngu thẳng , Trần Cảnh Sơ, “Cho uống chút nước ...”
Anh Lục Viên, đưa tay lấy khăn gối lau vệt nước lèo cổ cho , “ sẽ với lão Mục ngay,”
“Bác Ngô và dì Viên báo thù cho ....
Lục Viên, m-áu của sẽ chảy vô ích ....”
Lục Viên cay đắng, chỉ là m-áu của chiến hữu chảy vô ích.
Dù chịu bao nhiêu tội, cuối cùng vẫn thể về nhà, nhưng những em khác của ...
Lại bao giờ trở về nữa....
Phó Thiếu Ngu cũng chẳng còn tâm trí mà ăn sủi cảo nữa, xuất phát chuẩn đến khu quân sự.
Trần Cảnh Sơ bên giường, chằm chằm Lục Viên hồi lâu.
Lục Viên bật :
“Nhìn gì thế...”
“Lục Viên, suýt chút nữa là đời nhà ma đấy...”
Những gì thì đơn giản, nhưng tùy tiện một câu thôi cũng thể là đường ch-ết.
Còn tình huống hung hiểm ngày hôm qua nữa.
Lục Viên chỉ , “Tóm là mạng lớn.... về ....”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1562.html.]
Chương 891 Đợi đến thu sang ngày chín tháng tám.
Phó Thiếu Ngu đến khu quân sự, trực tiếp tìm Mục Liên Thận.
Kể chuyện Lục Viên .
Mục Liên Thận xong sắc mặt đầu tiên là âm trầm một thoáng, đó bất đắc dĩ :
“Thì đây mới là nguyên nhân thằng nhóc đó bất chấp tất cả...”
Ông nhớ những lời Ngô Thừa Phong trong điện thoại, “Lão Mục, mới vị trí nhà họ Lan tìm thấy Lục Viên... vị trí đó, ngừng nghỉ... tìm thấy nó thì e là cũng muộn ...”
Cho nên Lục Viên thực sự là nhặt một mạng.
“Cậu định tìm ai để tiếp nhận chuyện ?”
Phó Thiếu Ngu lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của ông.
Ông ngước mắt , nhướng mày hỏi ngược :
“Cậu thấy ai thích hợp?”
Phó Thiếu Ngu mỉm đối diện với ông:
“Bên Bộ Ngoại giao hình như một viên mãnh tướng....”
Mục Liên Thận khẽ:
“Cái miệng của ... lợi hại.... chuyện quả thực nên để ...”
Ông hướng ngoài gọi to:
“Vào đây một ...”....
Phó Hiểu sân tập, vẫn còn một thời gian nữa mới đến giờ tập luyện buổi sáng, cô bưng bát cơm đến nhà ăn, ngoài dự đoán gặp Ngô Diệu Phong và Phó Tuy ở đây.
Cô bưng cháo tới, “Ê...”
“Em về ...”
Ngô Diệu Phong ngước mắt thấy cô, liền truy vấn:
“Lục Viên .....”
Cô mỉm mở lọ đồ hộp đặt mặt , “Anh mà thì em thể về chứ...”
“Tỉnh ?”
“Hôm qua tỉnh một lúc,”
Phó Hiểu đẩy lọ đồ hộp đến mặt hai , “...
ba, bức thư từ Tây Bắc, em mang tới cho ...”
“Ừ...”
Cô lấy bức thư trong túi đưa cho .
Phó Tuy lúc nhận thư thì nhíu mày hỏi cô:
“Hiểu Hiểu, cái chân của sáng dậy cứ thấy mỏi nhức,”
Cô cúi đầu xuống, “Chỗ nào?”
“Đùi...”
“Buổi tối dùng dầu thu-ốc em đưa cho để xoa bóp ?”
Phó Tuy gượng:
“Anh mệt quá nên bày vẽ nữa,”
Ngô Diệu Phong nhạo :
“Thế thì chẳng đáng đời ?
sáng nay giáo quan cho các luyện thêm, xoa bóp thì hôm chắc chắn sẽ đau...”
“ cũng đau, mà là mỏi rã rời ...”
Phó Hiểu hỏi:
“Có thấy ảnh hưởng đến buổi tập hôm nay ?”
Phó Tuy xua tay, “Cái đó thì ...”
“Vậy buổi tối về nhớ xoa bóp cẩn thận, dầu thu-ốc còn ?”
“Còn...
Anh chỉ hỏi là loại thu-ốc đ-ặc tr-ị nào rắc rối thế , ví dụ như thu-ốc viên ...”
Nhìn gương mặt hì hì của , Phó Hiểu lườm một cái:
“Không , buổi tối em còn ngoan ngoãn xoa dầu đây ...”