“Bình An cầm khẩu s-úng bằng gỗ Lục Viên khắc chỉ , miệng còn phát tiếng “pằng pằng”.”
Lục Viên phối hợp ôm ng-ực sấp xuống giường, “Ái chà, b-ắn trúng ba , đau quá...”
“Hì hì hì.... khanh khách,”
Ngô Thừa Phong đẩy cửa thấy cảnh tượng cha hiền con thảo .
Cũng quấy rầy, khoanh tay dựa cửa, cứ lặng lẽ như .
Ông nhớ tới lúc nhận điện báo Mục Liên Thận tìm thấy Lục Viên, bọn họ đang dựa theo bản tài liệu gửi về để triệt phá.
nếu theo tiến độ của ông lúc đó, đến vị trí Lan An Triệt tìm thấy Lục Viên chắc cũng mất nửa ngày nữa.
Nửa ngày khi ông tìm thấy hòn đảo đó, liệu thể ngay lập tức thấy Lục Viên ?
Lục Viên lúc đó liệu còn cứu nữa ?
Đi lính nhiều năm, trải qua nhiều chuyện, vô chiến hữu ngã xuống mắt .
, khoảnh khắc đó, lòng Ngô Thừa Phong vẫn thắt một cái.
Ông là một lãnh đạo .
Cấp của , con trai của em , đứa trẻ lớn lên từ nhỏ.
Nếu lúc ông tìm thấy mà Lục Viên thể tỉnh nữa thì ông...
Cũng may...
Cũng may nó...
“Lão đại....”
Lục Viên lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của ông.
“Sao ngài tới đây,”
Ngô Thừa Phong bước chân , mỉm nhéo nhéo mặt Bình An.
Ông Lục Viên, ánh mắt chạm vết sẹo mặt , đáy mắt thoáng qua sự đau nhói, đó mỉm hỏi:
“Vết thương thế nào ?”
Lục Viên vỗ vỗ chân trái, “Chỉ chân là vẫn thôi, những chỗ khác đều cả ạ,”
Thấy ánh mắt ông dừng mặt , bận tâm mà :
“Hiểu Hiểu đưa thu-ốc mỡ cho em , vết sẹo thể xóa ạ...”
“Lão đại, bọn Hình lão đại bắt ạ?”
“Ừ, bắt ...”
Ngô Thừa Phong lườm một cái, “ Lục Viên, thằng nhóc cậy mạnh đúng , chuyện tra rõ thì rút lui , hùng hổ cái nỗi gì chứ, tưởng bọn bắt bọn chúng ?”
Lục Viên ngượng ngùng:
“Cái đó.... em nhịn ...”
Ngô Thừa Phong theo bản năng đ-á cho một cái, nhưng đống vết thương thì thôi.
Đưa ngón tay chỉ chỉ trán Lục Viên, “Bày một đống vết thương thế , để xem chịu nhớ đời ,”
Bình An bò Lục Viên “a a” hai tiếng.
Ngô Thừa Phong , “Sao thế, chỉ ba con hai cái mà con còn vui ...”
“A a a...”
“Được, chỉ nó nữa...”
Lục Viên mỉm ôm Bình An lòng, ông, “Lão đại, ngài về , chuyện giải quyết xong xuôi hết ạ?”
“Chuyện đừng quản nữa, lo mà dưỡng thương cho ,” Ngô Thừa Phong kéo cái ghế bên giường bệnh xuống, nhướng mày mở miệng:
“Có ai đến tìm ?”
“Bên Bộ Ngoại giao và An ninh Quốc gia đều đến, hỏi han tình hình một chút cũng gì...”
“Ừ, bọn họ chỉ là theo quy trình tìm để nắm bắt tình hình thôi, chuyện gì ,”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1566.html.]
Ngô Thừa Phong vỗ vỗ vai , “Thực sự rút lui ?”
Lục Viên cay đắng:
“Cái c-ơ th-ể của em, em cảm thấy chút lực bất tòng tâm ạ,”
Ngô Thừa Phong cau mày:
“Hiểu Hiểu thế nào,”
“Dưỡng thì sẽ khỏi ạ,” Lục Viên cúi đầu, “ ba em e là dễ chuyện như nữa ạ,”
Trong nhà vốn dĩ khi kết hôn rút lui về vị trí nào đó nguy hiểm , nhưng bản đấu tranh để nhiệm vụ .
Lần suýt chút nữa là về , họ chắc chắn cũng sợ khiếp vía .
Lục Tá Hiền thẳng , bảo dưỡng thương xong thì ở kinh thành, ở tổ điều tra hậu phương.
Ngô Thừa Phong gật đầu, “Rút lui cũng , tổ điều tra hậu phương.... cũng là việc trướng , yêu cầu của cao lắm đấy...”
Lục Viên nhếch môi, “Em nhất định sẽ việc thật ạ,”
“Ừ, công lao của nhỏ , sẽ đấu tranh để đề bạt lên một chút...”
Lục Viên mặn mà với chuyện lắm, ngước Ngô Thừa Phong, “Mấy đứa bọn Dương Tử.... thế nào ạ...”
Ngô Thừa Phong thở dài, “Tiền tuất và tiền bồi thường tương ứng đưa ở mức cao nhất , bảo gửi về quê của từng đứa , đợi chuyện ngày mùng một tháng mười bận xong sẽ tìm hiểu thêm xem gia đình từng đứa khó khăn gì ,”
Nhắc đến những em mất, Lục Viên im lặng hẳn .
Ngô Thừa Phong dậy, vỗ vỗ vai , “Bọn họ sẽ hy sinh vô ích , sẽ bám sát, nhất định sẽ tóm hết những kẻ màn ,”
“ bận việc đây, sắp đến Quốc khánh , xem an ninh kinh thành một lượt, Lục Viên, mau mau khỏi nhé, lễ duyệt binh ngày mùng một tháng mười, chú Mục của tốn ít công sức đấy, chắc chắn sẽ hoành tráng, nếu xem .... sẽ hối hận đấy,”
Lục Viên thu cảm xúc, mỉm gật đầu, “Em sẽ xem ạ,”
Chương 894 Cuối tháng chín
Nhóm Thẩm Hành Chu trở về kinh thành cuối tháng chín.
“Hai vị định ?”
Liên Dịch lườm một cái, “Đi xem Chiêu Chiêu và Mộ Mộ một cái ,”
Thẩm Hành Chu khẽ:
“Hai đứa nhỏ chắc đang ở đại viện, thì trực tiếp xe của về luôn ,”
Anh Liên Niên ở bên cạnh, Liên Dịch xua tay, “Cậu cần nó, quyết định là ... cứ luôn thôi...”
“Được...”
Giọng mang theo tiếng , đầu trực tiếp lái xe về phía .
Ánh mắt Liên Niên vẫn luôn dán ngoài cửa sổ xe, Liên Dịch ghé sát mỉm hỏi:
“Có đổi lớn ... thấy chỗ nào quen thuộc ?”
“Vừa ...
đó là trường Trung học 1 ,”
“Chà, cổng trường đổi mà vẫn còn nhớ cơ ,”
Liên Niên mỉm mở miệng:
“Cái cây bên cổng trường vẫn còn đó, bức tường bên cạnh cũng vẫn như cũ, thể nhớ chứ...”
“Ha ha ha, đúng , cái cây đó... năm đó đó là trợ thủ đắc lực cho chúng trốn học đấy...”
“Không chúng .... là .... trốn học, chỉ thôi.”
Liên Dịch lớn:
“Ha ha ha, đừng để ý đến những chi tiết đó,”
Thẩm Hành Chu phía đ-ánh tay lái sang trái nửa vòng rẽ qua một khúc cua, mỉm :
“Nhà cũ họ Liên dọn dẹp xong , hai qua xem thử ?”