Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1573

Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:28:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Dục vỗ vai Phó Tuy:

 

về cơ quan , đợi tối về sẽ uống với mấy chén."

 

“Anh cả cứ bận việc của ."

 

Phó Tuy bế Triều Triều lòng, Niên Cao:

 

“Niên Cao, đẩy xe nhỏ của em tới đây..."

 

Cậu đặt Triều Triều xe cùng với Ngôn Ngôn, vỗ cái đầu nhỏ của Niên Cao:

 

“Trông em nhé."

 

“Ông nội, cháu nội chuyện với ông một lát..."

 

Cậu hì hì về phía ông nội Phó đang đ-ánh cờ với ông cụ Mục.

 

Ông nội Phó liếc một cái đầy chê bai.

 

Phó Tuy cũng chẳng để bụng, sắp nên tranh thủ hiếu thảo mặt ông cụ:

 

“Ông ơi, ông đừng nước , nước ..."

 

“Phó Tuy, cái thằng ranh con , đ-ánh cờ mà cứ phá thế hả..."

 

Lý Tú Phân và Phó Tĩnh Thù :

 

“Cái thằng bé ..."

 

Thẩm Hành Chu bê một đĩa hoa quả xuống cạnh Phó Hiểu, cô nghiêng đầu há miệng:

 

“A..."

 

Mộ Mộ cũng bắt chước há cái miệng nhỏ:

 

“A..."

 

Nhìn hai con đáng yêu, mỉm , nhét một miếng táo nhỏ miệng Phó Hiểu.

 

Đến lượt Mộ Mộ, Thẩm Hành Chu mở lọ kẹo sữa, đút cho cô bé một viên.

 

Phó Hiểu đưa lọ kẹo sữa cho Niên Cao:

 

“Niên Niên, đây, món hồi nhỏ cháu thích ăn nhất ."

 

Niên Cao thẹn thùng:

 

“Cô ơi, cháu lớn , ăn vặt nữa ạ."

 

Cô dịu dàng xoa đầu bé:

 

“Niên Niên ngoan quá, phiền Niên Niên đút cho em ?"

 

“Dạ ..."...

 

Thời gian dần trôi, lúc chạng vạng tối, Phó Thiếu Ngu và Tạ Nam Lâm là những đầu tiên về đến nhà.

 

Ngay đó là Phó Dục từ cơ quan trở về.

 

Ba em nhà họ Phó em nhà họ Tạ ý nghĩa đặc biệt với Phó Thiếu Ngu, tuy chút ghen tị nhưng dù cũng là ân nhân của em năm/ năm nhà .

 

Họ cũng thể hiện sự nhiệt tình lớn đối với Tạ Nam Lâm.

 

Tình bạn giữa những đàn ông dễ thiết lập, vài chén r-ượu là bắt đầu khoác vai bá cổ gọi xưng em .

 

Phó Tĩnh Thù kéo Thẩm Hành Chu sang một bên:

 

“Bố con giờ vẫn về?"

 

“Mẹ, hôm nay chắc bố bận lắm, bên Bộ Quân sự nhiều cần tiếp đón, còn các vị khách ngoại quốc vẫn ..."

 

Thẩm Hành Chu hiểu ý của Phó Tĩnh Thù, nhà họ Tạ đến mà Mục Liên Thận mặt thì lắm, :

 

“Mẹ cứ yên tâm, Nam Lâm để tụi con tiếp đãi là , đều là bạn bè cả, sẽ để ý ạ."

 

Bà mỉm lắc đầu:

 

“Cũng hẳn chỉ vì chuyện đó, cũng lo cho bố con."

 

Hồi trưa mặt Mục Liên Thận đầy vẻ mệt mỏi, nếu buổi tối còn uống r-ượu nữa thì chắc chắn trụ nổi.

 

“Chắc ạ, đợi thêm chút nữa, nếu bố vẫn về thì con đón bố."

 

Phó Tĩnh Thù vỗ vai :

 

“Không cần , bên cạnh bố cảnh vệ mà, con chỗ , uống ít thôi..."

 

“Dạ..."

 

Trời dần về khuya, trăng lên cao.

 

Hai ông cụ sớm chịu nổi nên về phòng nghỉ ngơi, mấy bọn họ vẫn đang hứng khởi uống tiếp.

 

Phó Hiểu tắc lưỡi thở dài:

 

“Nhìn là , thời gian qua ba nghẹn dữ lắm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1573.html.]

 

Uống bao nhiêu mà vẫn thấy đủ.

 

Phó Tĩnh Thù hỏi:

 

“Triều Triều Mộ Mộ ngủ ?"

 

“Vâng, ngủ sớm ạ..."

 

Phó Hiểu kéo Phó Tĩnh Thù sang một bên trò chuyện.

 

“An An, bận rộn gần một năm , con cũng mệt lắm, nghỉ ngơi một thời gian hãy đến viện nghiên cứu?"

 

Cô gật đầu:

 

“Nghỉ một thời gian ạ, nhưng năm nay con còn nghiên cứu một thứ."

 

“Có rắc rối ?

 

Đừng phòng thí nghiệm là biền biệt mấy tháng nhé?"

 

Phó Hiểu dựa vai bà:

 

“Chính là lúc Lục ở bệnh viện...

 

dùng một ít thu-ốc , con hứa với ông Ninh , nếu đưa thì ông sẽ thất vọng lắm..."

 

Phó Tĩnh Thù xoa tóc cô:

 

“An An, mấy chuyện , bố con thể bảo vệ con."

 

“Mẹ ơi, cũng vì chuyện đó, loại thu-ốc phương thu-ốc con nghiên cứu xong từ , chỉ là luôn do dự nên đưa ."

 

Cô cúi đầu thở dài, khi ngước mắt lên nữa, trong mắt thoáng qua điều gì đó:

 

“Con đang nghĩ, nếu thu-ốc thì những bi kịch như của Lục liệu bớt ?"

 

“Mẹ ơi, tuy con việc vô tư như ông ngoại, nhưng con cũng gì đó, ít nhất là...

 

để bớt những điều hối tiếc."

 

Phó Tĩnh Thù đưa tay xoa đầu cô, giọng điệu dịu dàng:

 

“Ngoan... con giỏi ."

 

“Những loại thu-ốc con nghiên cứu cứu nhiều , con giống như ông ngoại , đều là những vĩ đại."

 

Phó Hiểu mỉm , sà lòng bà.

 

Hai con đang trò chuyện tình thì cửa lớn đẩy , Mục Liên Thận về.

 

Phó Tĩnh Thù dậy đón, ngửi ngửi ông:

 

“Toàn mùi thu-ốc l-á, mà chẳng mùi r-ượu..."

 

Mục Liên Thận dịu dàng mỉm :

 

“Bà dặn , dám uống ..."

 

Bà liếc xéo ông một cái, ông khẽ một tiếng, khoác vai bà trong:

 

“Nam Lâm vẫn còn ở đây chứ?"

 

“Đang uống đấy."

 

“Vậy qua đó xem ."

 

Mục Liên Thận liếc Phó Hiểu phía bên , với Phó Tĩnh Thù:

 

“Bà theo An An về phòng ngủ , qua trò chuyện với mấy đứa vài câu."

 

“Ừm, ông cũng đừng là uống ngay, ăn chút gì .

 

Ái chà, giờ thức ăn bàn chắc nguội hết , để nấu bát mì cho ông."

 

Ông giữ tay Phó Tĩnh Thù đang định xuống bếp :

 

“Thôi mà... giờ chỉ ăn miếng rau thôi, mì ăn trôi , lời , về phòng nghỉ ."

 

Phó Hiểu tới kéo bà về phòng:

 

“Mẹ, bố bảo nghỉ ngơi thì cứ lời bố ạ."

 

Mục Liên Thận mỉm bước căn phòng họ đang uống r-ượu.

 

“Chú Mục/

 

Bố/

 

Dượng..."

 

“Ừ, Nam Lâm, xin nhé, chú bận quá."

 

Ông bước , bàn r-ượu nóng lên, mấy đứa cháu nâng chén bắt đầu mời r-ượu ông.

 

Phó Hiểu về phòng hai nhóc tì đang ngủ say trong nôi, lòng mềm nhũn, mỉm bế chúng sang chiếc giường lớn, đắp chăn , ngửi mùi sữa chúng khép mắt .

 

 

Loading...