Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1581

Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:28:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Tĩnh Thù gõ nhẹ trán cô:

 

“Con chỉ bày trò thôi, chẳng đau đầu con ."

 

“Không ạ, dây thun lỏng lắm."

 

Phó Tĩnh Thù tin cô, còn đích bế Mộ Mộ lên kiểm tra một lượt.

 

Thấy đúng là đau cô bé mới yên tâm.

 

Phó Hiểu cạn lời, cô thích trêu trẻ con thật nhưng trêu ác ý thế.

 

“Mộ Mộ bảo bối, chải đầu cho con đau nào..."

 

Mộ Mộ ngước đôi mắt đào hoa long lanh nước lên:

 

“Không đau ạ..."

 

Phó Hiểu Phó Tĩnh Thù:

 

“Mẹ ơi, con tủi .... tin con."

 

Phó Tĩnh Thù cạn lời:

 

“Cái con bé , mà chẳng chín chắn gì cả."

 

Cô ôm lấy cánh tay bà nũng:

 

“Hừ.... chịu , con cũng là bảo bối của mà."

 

“Chao ôi, hai đứa nhỏ đang con kìa, thấy hổ , lớn đầu còn nũng."

 

Phó Hiểu Triều Triều Mộ Mộ đang chằm chằm , khẽ ho một tiếng:

 

“Các bảo bối, hấp trứng cho các con đây."

 

“Cái con bé ..."

 

Phó Tĩnh Thù lau khóe miệng cho Triều Triều Mộ Mộ, sang ông cụ Mục:

 

“Bố ơi, bao giờ qua bên ở ạ?"

 

“Con lên lầu gọi điện hỏi xem."

 

“Vâng ạ."

 

Trong điện thoại Lý Tú Phương một thời gian, Phó Tĩnh Thù gật đầu:

 

“Vâng chị dâu, em .

 

Em thấy hôm nay thời tiết khá , để Thiếu Ngu đưa em qua đó phơi chăn màn."

 

“Chao ôi, chị với cả phơi ."

 

Lý Tú Phân :

 

“Chị thấy mảnh đất trong vườn hoa bên đó bỏ phí quá nên đó trồng ít cải bắp với củ cải, mấy hôm theo cả qua đó thu hoạch rau, tiện thể phơi phóng chăn màn luôn ."

 

Phó Tĩnh Thù hờn dỗi :

 

“Chị dâu, rau chín chị chẳng gọi em."

 

“Hầy, mấy phân đất rau thôi, cần đến em chứ, cả em tự dọn dẹp là xong ."

 

“Chị dâu, dưa muối ạ."

 

Lý Tú Phân đáp:

 

“Được chứ Tĩnh Thù, ngày em qua thì mang theo hai cái vại muối dưa nhé..."

 

“Vâng, em sẽ mang qua."...

 

Trước Tết ông Công ông Táo, hai gia đình tụ họp trong tứ hợp viện.

 

Trong nhà trừ những bận công việc thì đều đang bận rộn muối dưa trong vườn rau nhỏ.

 

Ngay cả mấy đứa trẻ cũng giúp nhổ củ cải và cải bắp từ đất lên.

 

Nói là giúp chứ thực là để tụi nó vây quanh đống củ cải mà chơi.

 

Lá củ cải sắc cạnh lớn vặt sạch, chỉ còn củ cải to.

 

Triều Triều dùng sức nhỏ nhưng cái củ cải đó nhất quyết chịu lên, mấy lớn bên cạnh đều mà buồn .

 

Niên Cao lên giúp thì Phó Hiểu ngăn :

 

“Chúng kệ tụi nó."

 

xem hai nhóc tì nghĩ cách nào khác .

 

Triều Triều thử vài , còn chỉ huy Ngôn Ngôn cùng kéo.

 

Ngôn Ngôn luôn lời bé, bảo gì nấy, nhưng cái củ cải bám rễ sâu thật sự hai đứa nhỏ thể nhổ lên .

 

Nhìn thấy bùn đất mặt và Triều Triều và Ngôn Ngôn, Phó Hiểu bịt miệng trộm.

 

Phó Tĩnh Thù bất lực:

 

“Lại bẩn hết , lát nữa giặt quần áo."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1581.html.]

“Không , chỉ bẩn áo khoác với quần bên ngoài thôi, dễ giặt mà."

 

Lý Tú Phân cũng :

 

“Trẻ con đứa nào chẳng thế, cứ để tụi nó tự chơi .

 

Tĩnh Thù, nên muối ít trứng ?"

 

Phó Hiểu lên tiếng:

 

“Mợ ơi, trứng gà muối ngon , muối trứng vịt ạ, trong bếp một giỏ trứng vịt đấy."

 

“Được, muối một hũ..."

 

Phó Vĩ Bác nhịn lên tiếng:

 

“Một hũ đủ ăn , nhiều chút , gửi cho chú hai với chú ba một ít."

 

Phó Hiểu mỉm , bác cả đúng là chu đáo thật.

 

“Vậy nhiều chút ạ, nhà trứng vịt thiếu gì ."

 

Lý Tú Phân bật :

 

“Không đủ hũ ."

 

Phó Vĩ Bác dậy phủi bụi tay:

 

“Để mua, cần mấy cái?"

 

“Mua thêm năm cái nữa , đúng , mua cái nào to to một chút ."

 

Phó Hiểu sang Triều Triều và Ngôn Ngôn bên :

 

“Triều Triều Ngôn Ngôn, chơi nữa nhé?"

 

Triều Triều vẫy vẫy tay với cô:

 

“Mẹ ơi, nhổ~ củ cải."

 

“Chà, con cũng nghị lực gớm, , chỉ chơi thêm một lát thôi đấy nhé."

 

Hai nhóc tì chắc là mệt nên xếp bằng bên cạnh củ cải, Ngôn Ngôn Triều Triều, chắc là trai quyết định:

 

“Anh hai..."

 

“Suỵt, đừng ồn."

 

Triều Triều cúi đầu củ cải, sang phía lớn, Phó Hiểu vội vàng mặt để tránh ánh mắt của bé.

 

Phải để bé tự quyết định.

 

Chỉ thấy Triều Triều nhíu đôi mày nhỏ, cúi đầu củ cải, đưa đôi tay nhỏ bắt đầu bới đất bên cạnh củ cải:

 

“Đào...."

 

Ngôn Ngôn thấy động tác của bé cũng theo.

 

Nhìn bộ dạng của hai đứa, Võ Khinh Y đang rửa rau bên mỉm :

 

“Phen chỉ giặt quần áo, chắc là tắm rửa luôn ."

 

Hai nhóc tì chổng m-ông lên cào bới, chắc là thấy vui nên đào .

 

Phó Hiểu nhịn theo, sang Mộ Mộ cách đó xa, cô bé đang yên tĩnh tấm t.h.ả.m, tay ôm b.úp bê.

 

Võ Khinh Y Lý Tú Phân:

 

“Mẹ, con trai với con gái đúng là giống , Mộ Mộ nhà xem, mà ngoan thế ...."

 

Lý Tú Phân và Phó Tĩnh Thù cũng sang Mộ Mộ:

 

, Mộ Mộ chơi cùng các ?"

 

Phó Hiểu giải thích cô bé:

 

“Nó chê bẩn đấy ạ."

 

Nhìn đống đất Triều Triều đào lên b-ắn trúng cô bé là thấy cái miệng nhỏ dẩu ngay.

 

Lập tức chê bai đưa tay gạt đất , còn kéo tấm t.h.ả.m của xa tụi nó một chút.

 

“Vẫn là con gái thì đỡ lo hơn."

 

Nghe lời Võ Khinh Y , Phó Hiểu thầm than trong lòng:

 

“Con gái cô đúng là đỡ lo thật, nhưng mà vì đỡ lo quá nên cô thấy lo.”

 

Sợ Mộ Mộ vận động đủ.

 

Sợ Mộ Mộ nuông chiều quá sinh hư.....

 

“Chị dâu, chị thấy Mộ Mộ quá nhõng nhẽo ?"

 

Võ Khinh Y ngạc nhiên:

 

“Con gái nhõng nhẽo một chút thì ..."

 

Phó Hiểu hạ thấp giọng :

 

“Em sợ nó chiều hư mất."

Loading...