Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1591
Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:35:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thương nhân lợi... thì ích gì cho đất nước?"
Thẩm Hành Chu ông :
“Giá cả sẽ nắm giữ, đảm bảo để mấy bộ phận đều gian lợi nhuận, ngoại trừ thuế hàng năm , sẽ trích một phần mười thu nhập quyên góp cho Bộ Tài chính.... còn cả hàng năm quyên góp cho các bộ phận chính quyền để dùng cho việc trợ cấp quân nhân nữa..."
Người bên phía quân đội lên tiếng hỏi:
“Giá thu mua d.ư.ợ.c phẩm?"
“Sẽ cao hơn giá của nhà máy d.ư.ợ.c phẩm hiện nay..."
“Vậy...
điều đại diện cho một thời điểm... sẽ mãi mãi như ?"
“Mãi mãi..."
Sau cuộc thảo luận gay gắt, những một lòng vì nước đều thấy , nên còn phản đối nữa.
Chỉ mấy chút toan tính riêng là gật đầu, nhưng ảnh hưởng lớn.
Sau khi tan họp, lãnh đạo để những khác , giữ Mục Liên Thận .
Nhìn vẻ mặt mấy vui vẻ của ông, lãnh đạo mỉm :
“Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm định xây ở ?"
Mục Liên Thận hỏi ngược :
“Ý của ngài là?"
“Xây ở Tây Bắc ..."
Lời thốt , Mục Liên Thận bật :
“Được, hiểu ..."
Chương 910 Trước khi lên đường
Trên đường về nhà, Mục Liên Thận sang Thẩm Hành Chu:
“Có thể bắt đầu xây dựng nhà máy đấy."
“Ở ạ?"
“Tây Bắc..."
Thẩm Hành Chu mỉm :
“Vậy khu đất phía quân khu ạ?"
Mục Liên Thận nghĩ một lát:
“Được..."
“An An, con về bàn bạc với Thẩm Hành Chu xem nhà máy cụ thể cần như thế nào..."
Phó Hiểu khẽ:
“Cứ theo như những gì con đây, chia , công nhân chia nhóm, và giữa họ đều nội dung công việc của , còn cả tường bao nữa, nhất định cao..."
Thẩm Hành Chu cô:
“Về cho mẫu mã máy móc, bảo mua..."
Cô sang Phó Thiếu Ngu:
“Anh ơi, liên hệ với Nam Châu ạ, nhờ bác Janie giúp chúng , bác dường như quen ít nhà cung cấp thiết ..."
Phó Thiếu Ngu gật đầu:
“Ừm, ..."
“Ba, quan trọng nhất là nhân chọn..."
Mục Liên Thận mỉm :
“Nhân chọn ba sẽ tự lo liệu, đảm bảo an ."
“Mấy ngày con cứ ở nhà , ba bảo của các bộ phận khác qua rà soát hợp đồng, tranh thủ lúc sắt còn đang nóng..."
Phó Hiểu liên tục gật đầu:
“Vâng ,"
Trước thềm Tết Nguyên tiêu, tứ hợp viện liên tiếp tiếp đón của mấy bộ phận.
Có đến để rà soát hợp đồng, đến tặng quà.
Hôm nay, cảnh vệ của Mục lão gia t.ử báo:
“Người của nhà máy d.ư.ợ.c phẩm đến ạ..."
Phó Thiếu Ngu xua xua tay:
“Cứ bảo nhà."
Anh nhíu mày sang Mục Liên Thận:
“Chẳng bàn bạc xong hết , tại họ vẫn từ bỏ thế nhỉ..."
Mục Liên Thận nhạt:
“Con lẽ An An quan trọng đối với họ như thế nào ..."
Ông đầu cảnh vệ:
“Có mang đồ theo ?"
Cảnh vệ gật đầu:
“Có ôm theo hai cái thùng ạ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1591.html.]
“Bảo họ về , với họ là cứ theo như những gì bàn bạc đó mà ..."
“Rõ thưa tư lệnh,"
Trong thư phòng, trong lúc Thẩm Hành Chu và Mục Liên Thận bàn bạc.
Phó Hiểu liền bò một bên vẽ bản vẽ.
Phó Thiếu Ngu sán gần cô xem:
“Mấy cái ô vuông là cái gì thế?"
“Nhà mà ..."
Anh chút thôi:
“Em vẽ..." dường như đúng lắm.
Phó Hiểu khẽ:
“Anh ơi, em thạo vẽ bản vẽ lắm.... là ..."
Phó Thiếu Ngu nhận lấy cây b.út từ tay cô:
“Nói cho ý tưởng của em xem nào..."
“Ồ ồ, đây là khu vực nhà xưởng, ở giữa một bức tường bao thật cao.... băng qua đây, khu vực văn phòng ở đây.... còn cả ký túc xá nữa...."
Mục Liên Thận thu hồi ánh mắt đang đặt hai em họ, sang Thẩm Hành Chu:
“Chuyện ở Tây Bắc , nên trực tiếp một chuyến ?"
“Không cần thiết cháu đích , ở Tây Bắc đội công nhân quen , giao cho họ là ạ."
Thẩm Hành Chu liếc Phó Hiểu, mỉm lên tiếng:
“Ba, cháu lo liệu máy móc, đó mới là việc quan trọng nhất..."
Mục Liên Thận gật đầu:
“Ba với con Tết Nguyên tiêu sẽ Tây Bắc một chuyến, với một tiếng, nhờ để mắt giúp ..."
“Dạ ạ,"
Nghe thấy họ chuyện, Phó Hiểu ngước mắt Phó Thiếu Ngu:
“Đi Tây Bắc gì thế ?"
Phó Thiếu Ngu vẫn đang vẽ giấy, đầu cũng ngẩng lên :
“Việc của quân đội."
“Thế bao lâu ạ?"
“Bàn bạc xong ít nhất cũng một tháng,"
Bàn bạc xong xuôi, riêng tư Phó Hiểu kéo Thẩm Hành Chu thương lượng:
“Em thể theo tới Tây Bắc ?"
“Chẳng là cả nhà chúng cùng ngoài ?"
Cô chớp chớp mắt:
“Nói khi nào ạ?"
Thẩm Hành Chu kéo chiếc ghế đối diện cô xuống, một tay chống cằm, đôi mắt đào hoa rạng rỡ khẽ nhếch lên:
“...
Trong dịp Tết."
Phó Hiểu nắm lấy tay :
“ chồng ... chuyện bên Tây Bắc tới trông chừng thì ?
Nhà máy d.ư.ợ.c phẩm cũng khá quan trọng mà."
Hắn kéo cô lên đùi , mỉm mở lời:
“Bảo bối... nhà máy d.ư.ợ.c phẩm quan trọng nhất là máy móc, và đơn thu-ốc của em, còn về những thứ bên ngoài, đội xây dựng kiến trúc mà thường hợp tác thể .... cần lúc nào cũng trông chừng."
Giọng Thẩm Hành Chu trầm thấp dịu dàng dỗ dành:
“Nhân cơ hội .... dẫn hai đứa nhỏ cùng ngoài dạo ...
?"
Cô trầm ngâm gật đầu:
“Vậy , chúng một chuyến, kiếm ít máy móc về."
“Còn nữa..."
Phó Hiểu sang Thẩm Hành Chu:
“Vị “Tiên sinh..."
đó thực sự liên quan gì đến Bàng Tư Viễn ?"
Thẩm Hành Chu mân mê bàn tay cô, cụp mắt khẽ thở dài:
“Không liên quan gì đến , nhưng thể khẳng định là... ..."
“Bàng Tư Viễn.... hiểu về hóa học..."
Ăn xong Tết Nguyên tiêu, ngày mười tám tháng Giêng, Mục Liên Thận và Phó Thiếu Ngu chuẩn lên đường Tây Bắc.
Thẩm Hành Chu nhân lúc đêm tối gõ cửa phòng Phó Thiếu Ngu.
Phó Thiếu Ngu :
“Anh Nam Châu phát một lô thiết , bảo bác Khương giúp tiếp nhận một chút nhé."
“Vâng, ơi... tranh thủ để mắt giúp em tiến độ nhé...."