Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1601

Cập nhật lúc: 2026-04-12 17:30:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thân tàu rung lắc biên độ lớn lắm.”

 

Ngồi một con du thuyền, hướng về phía biển xanh thẳm xuất phát.

 

Đặc biệt là con du thuyền do chính cầm lái.

 

Cảm giác một sự xa hoa và tự do tột bậc, thực sự sướng.

 

Phó Hiểu chơi đến vui vẻ, Thẩm Hành Chu khép hờ đôi mắt, thần sắc cũng thư thái, dựa lưng sofa, ngón tay lười biếng đặt lên đầu Chiêu Chiêu, gõ nhẹ từng nhịp, lúc ngước mắt lên thấy tọa độ bảng điều khiển, dậy.

 

Vòng qua eo cô đặt tay lên vô lăng, từ từ đ-ánh lái sang trái nửa vòng.

 

Đổi hướng xong, nghiêng đầu hôn lên mặt cô một cái, về sofa.

 

Tiếng động cơ ồn ào đến ù tai, Phó Hiểu cũng chơi đủ , từ từ dừng , mỉm đầu , “Chúng dừng ở đây nhé..."

 

Thẩm Hành Chu ghé sát , bản đồ hàng hải, chỉ một chỗ trong đó, “Lái về phía một chút,"

 

“Chúng cũng lên đảo, tại chỗ ,"

 

Anh mỉm :

 

“Nghỉ đêm biển, dù xem dự báo thời tiết cũng thể đảm bảo vạn phần , vẫn đề phòng gió lớn,"

 

Phó Hiểu gật đầu, “Được , lái , em mệt ..."

 

“Được...."

 

Thẩm Hành Chu vươn tay bế cô khỏi ghế lái, cô mỉm ôm cổ , nũng nịu dụi , “Cảm ơn chồng,"

 

“Không khách sáo bà xã,"

 

Chiêu Chiêu thấy hôn liền vui nữa, bò tới đùi Phó Hiểu, “Mẹ hôn con..."

 

Phó Hiểu mỉm hôn một cái lên trán bé.

 

Chiêu Chiêu hừ một tiếng, liếc Thẩm Hành Chu như thể đang khiêu khích và khoe khoang.

 

Thẩm Hành Chu nhạt một tiếng đầy ý nhị, thong thả thốt hai chữ:

 

“Nghịch t.ử..."

 

Chương 917 Ba dạy giỏi mà,

 

Du thuyền từ từ dừng mặt biển, dư quang của ánh hoàng hôn rải r-ác mặt biển, cả bầu trời đều nhuộm thành một màu vàng kim.

 

Cả thế giới dường như đều chìm đắm trong sắc vàng dịu dàng .

 

Phó Hiểu đang chuẩn bữa tối trong phòng nghỉ, thấy Thẩm Hành Chu tay xách quần áo , cô mỉm :

 

“Không cần mặc quần áo , gọi hai đứa nhỏ , cơm sắp xong , ăn cơm xong cả nhà boong tàu ngắm ,"

 

Thẩm Hành Chu mỉm đáp :

 

“Được,"

 

Hai nhóc tỳ đang boong tàu xuống biển.

 

Ánh mắt Phó Hiểu quét qua, cảm thấy mặt biển vàng kim dập dềnh ánh sóng thật .

 

chiếc máy ảnh đặt ở góc, mỉm cầm lấy, khỏi phòng nghỉ, “Chiêu Chiêu Mộ Mộ, đầu nào..."

 

Hai khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ cùng lúc đầu sang trái sang , phía là dư quang của nắng chiều tà, cảnh tượng thu trong bức ảnh.

 

Phó Hiểu mỉm vẫy vẫy tay với hai đứa, “Ăn cơm thôi các bảo bối,"

 

“Có thịt kho tàu các con thích đấy nhé,"

 

“Mẹ ơi..."

 

Hai nhóc tỳ đồng thanh chạy về phía cô, Thẩm Hành Chu hai tay đút túi quần theo chúng, mặt mang theo nụ lười biếng.

 

Phó Hiểu phóng tầm mắt về phía đường chân trời xa xôi, lòng đầy cảm khái và mãn nguyện.

 

Sau bữa ăn, cô bưng đĩa trái cây tráng miệng , pha cho Chiêu Chiêu Mộ Mộ mỗi đứa nửa ly sữa.

 

Thẩm Hành Chu ôm eo Phó Hiểu, dựa lưng ghế sofa, về phía chân trời xa xăm.

 

Hai nhóc tỳ tấm t.h.ả.m bò, ôm bình sữa, lúc thì ba , lúc thì xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-1601.html.]

 

“Mẹ ơi, uống hết dồi..."

 

Phó Hiểu lấy một quả chuối từ đĩa trái cây, “Này, chia cho em gái với..."

 

Chiêu Chiêu vươn bàn tay nhỏ nhưng với tới, cô ý trêu bé nên chẳng ý định động đậy gì.

 

Cậu bé liền cứ thế lê về phía , cho đến khi với quả chuối mới thôi.

 

“Haha," Cảnh tượng buồn khiến Phó Hiểu bật thích thú.

 

Khóe miệng Thẩm Hành Chu cũng hiện lên độ cong.

 

Chiêu Chiêu lê đến bên cạnh Mộ Mộ, bóc vỏ chuối xong bẻ đôi, so so đưa đoạn dài hơn cho Mộ Mộ, “Em gái ăn ,"

 

Phó Hiểu nghiêng đầu ghé sát tai Thẩm Hành Chu:

 

“Con trai thực sự ngoan nha...."

 

Thẩm Hành Chu đầu cô, trong mắt chứa đựng nụ lười biếng:

 

“Anh dạy giỏi mà,"

 

Cô mắng yêu một câu, “Đồ hổ,"

 

Anh nhướng mày, dựa sang một bên với tư thế thong thả, thong dong mở lời:

 

“Anh vẫn luôn dạy nó lưng đấy..."

 

Phó Hiểu hỏi:

 

“Anh dạy nó cái gì?"

 

Thẩm Hành Chu đưa tay sờ sờ mặt cô, “Lúc nhỏ nhường em gái... lớn lên bảo vệ , bảo vệ em gái,"

 

Tay cô cũng đưa véo véo mặt , “Anh thực sự là một cha đấy,"

 

Anh thấp giọng , thong thả :

 

“Anh chỉ là một cha mà còn là một chồng nữa,"

 

“Da mặt dày..."

 

Cũng chẳng từ lúc nào, Chiêu Chiêu Mộ Mộ yên tĩnh , quậy phá cũng chuyện, nép bên chân hai ..........

 

Cả nhà lặng lẽ boong tàu, mặc cho gió biển thổi rối làn tóc, mặc cho những con sóng nhỏ vỗ nhẹ mạn tàu.

 

Khoảnh khắc dường như cách biệt với thế giới bên ngoài.

 

Chỉ còn họ cùng với biển khơi và ánh hoàng hôn .

 

Mặt trời dần lặn xuống mặt biển, dư quang cuối cùng cũng biến mất nơi chân trời.

 

Thẩm Hành Chu khẽ xoa nhẹ vai cô, dịu dàng :

 

“Về ngủ nhé?"

 

Phó Hiểu cúi đầu hai nhóc tỳ rõ ràng thấm mệt, gật đầu:

 

“Ừm ừm,"

 

Anh xuống bế Chiêu Chiêu lên, “Đi thôi, về phòng ngủ nào..."

 

Lên tầng hai Phó Hiểu mới , hóa ở đây là một phòng suite, một chiếc giường lớn, còn phòng vệ sinh, bồn tắm.

 

“Không chuẩn nôi ?"

 

Thẩm Hành Chu đồ ngủ cho Chiêu Chiêu đang mơ màng, cô, “Chiếc giường ba mét, cả nhà cũng mà,"

 

Phó Hiểu nhún vai, cô thì cũng , nhưng đây giống tác phong của nha.

 

Thường ngày đều hận thể vứt con càng xa càng vì sợ chúng phiền việc .

 

Lần ?

 

Sau khi đồ ngủ cho hai đứa xong, Thẩm Hành Chu dẫn chúng phòng vệ sinh đ-ánh răng rửa mặt.

 

Hoạt động ngày hôm nay khá nhiều, hai nhóc tỳ gần như chạm giường ngủ .

 

Phó Hiểu dáng vẻ lúc ngủ của hai đứa thì mỉm , Thẩm Hành Chu từ phía dán tới, “Chúng tắm rửa nhé?"

Loading...