Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 732

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:15:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Hiểu nhét điếu thu-ốc bao, thản nhiên :

 

“Không cho hút, nhưng dạo hút."

 

“Tại ?"

 

Phó Tuy, kéo cổ tay bắt đầu bắt mạch, “Mạch trầm mà sáp, một tháng nội thương?"

 

Phó Tuy khẽ :

 

“Không hổ là em nha, nhưng chuyện liên quan gì đến việc em cho hút thu-ốc, rõ ràng khỏi từ lâu mà."

 

Phó Hiểu tức giận lườm :

 

“Ứ đọng trở ngại, dạo thấy khó chịu ?

 

Còn hút thu-ốc nữa."

 

Lý Tú Phấn bên cạnh lo lắng Phó Tuy, “Hiểu Hiểu, ba cháu chứ?

 

Tiểu Tuy, cháu cũng thật là, chuyện gì cũng một tiếng, sớm cháu thương thì cả nhà bệnh viện khám , hèn gì thỉnh thoảng bác thấy cháu ho."

 

Phó Tuy tùy ý, “Bác gái, cháu , chỉ là ho vài tiếng thôi."

 

Phó Hiểu cũng nở một nụ an ủi bà, “Mợ, ạ, cháu châm cứu cho mấy mũi, uống thu-ốc hai ngày là , nhưng thu-ốc l-á thì nhất định để hút nữa."

 

Lý Tú Phấn thở phào nhẹ nhõm, lập tức lên tiếng:

 

“Bác sẽ canh chừng, cho nó hút nữa, cả cả cháu nữa, cũng để nó hút.

 

Trẻ tuổi học điều , học thành mấy lão nghiện thu-ốc."

 

Kèm theo vài tiếng hả hê của Phó Hiểu, Lý Tú Phấn ngoài, tiến thẳng đến mặt Phó Dục, chẳng lời thừa thãi, trực tiếp móc bao thu-ốc từ trong túi .

 

Phó Dục bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Anh dậy bếp, liếc Phó Tuy một cái:

 

“Bị thương thế nào?"

 

Phó Tuy hếch cằm, vẻ mặt khá tự hào :

 

“Đ-ánh nh-au với bọn cướp, một em tẩn cả năm thằng, cuối cùng hạ gục tất cả bọn chúng đo đất."

 

Phó Hiểu chậc lưỡi:

 

“Anh giỏi, giỏi thế còn đ-ấm cho nội thương?"

 

Phó Tuy tỏ vẻ phục:

 

“Dù bọn chúng cũng đông , em nhất thời sơ suất, cẩn thận mới huých một cái, đến vết lằn cũng , em cứ tưởng ."

 

Phó Dục lạnh lùng hừ một tiếng:

 

“Hiểu Hiểu, thu-ốc kê cho nó nhớ cho thêm nhiều hoàng liên ."

 

“Được luôn ạ..."

 

Lý Tú Phấn xào xong món cuối cùng, giục Phó Hiểu và Dịch Ninh bàn ăn.

 

Bà múc bánh bao là .

 

Phó Hiểu kéo Dịch Ninh khỏi bếp, thì thầm bên tai cô :

 

“Người nhà đều dễ gần, đừng gò bó quá."

 

Dịch Ninh gật đầu:

 

“Hiểu Hiểu, ."

 

Đi đến phòng chính, Phó Khải kéo chiếc ghế bên cạnh , “Chị, đây với em."

 

Phó Hiểu tới xuống bên cạnh nhóc, Dịch Ninh thì sát bên cạnh cô ở phía còn .

 

Mục Liên Thận dậy dời đĩa cá cô thích ăn đến mặt cô, Phó ông nội cũng chỉ đạo Phó Dục và Phó Tuy gắp thức ăn cho cô.

 

Phó Hiểu xua tay, “Không cần , cứ tự nhiên ăn ạ."

 

Người lớn uống xong một ly r-ượu rót thêm ly nữa, đều là nhà nên cũng ép r-ượu, chai r-ượu đặt bàn, ai uống thì tự rót.

 

Phó Hiểu Phó Dục, mỉm hỏi:

 

“Anh cả, khi nào thành phố?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-732.html.]

 

Phó Dục đặt đũa xuống, giọng điệu thư thái:

 

“Mùng tám mùng chín đều , hai ngày đó cũng việc gì gấp."

 

“Ồ ồ, ba thì ?"

 

Phó Tuy nhai lơ mơ:

 

“Mùng tám, nhất định mặt đúng giờ, bên em nhiều việc lắm."

 

Chờ nuốt xong thức ăn trong miệng, tiếp tục lên tiếng:

 

“Em định thế nào?

 

Còn về Tây Bắc ?"

 

Nghe hỏi , Mục Liên Thận đang trò chuyện với Phó Vĩ Bác liền liếc qua, Phó Hiểu suy nghĩ một chút, chớp chớp mắt:

 

“Phải một chuyến, em nhớ Tiểu Dư , còn chị Nam nữa."

 

“Khụ..."

 

Phó Tuy sặc, cầm nước bên cạnh uống một ngụm ép xuống mới cô, một câu:

 

“Ừm, cũng , đến lúc đó giúp mang ít đồ về."

 

Phó Hiểu liếc với vẻ như , giọng điệu đầy ẩn ý:

 

“Cũng chị Nam xem mắt thế nào , về em giúp chị kiểm tra kỹ mới ."

 

“Xem mắt?"

 

Phó Tuy cau mày, giọng nặng nề, “Cô xem mắt cũng chẳng ai thèm, lãng phí thời gian gì."

 

“Tậc tậc," cô lắc đầu, cầm đũa bắt đầu ăn thức ăn, ăn ý nháy mắt với Phó Dục, hai .

 

Phó Vĩ Luân lúc đặt ly r-ượu xuống, mấy , giọng bình thản:

 

“Đừng bỏ bê bài vở, năm nay chắc là sắp tin tức ."

 

Phó Hiểu và Phó Dục gật đầu, Phó Tuy bên cạnh sắc mặt khó coi thêm một chút, lẩm bẩm:

 

“Suốt ngày lấy thời gian sách chứ."

 

Phó Vĩ Luân thản nhiên đảo mắt qua, mỉm :

 

“Sau khi về thành phố, mỗi tối khi ngủ sách hai tiếng, A Dục chịu trách nhiệm giám sát."

 

Phó Hiểu cúi đầu khẽ.

 

Dịch Ninh bên cạnh kéo kéo tay áo cô, “Hiểu Hiểu, chú là ý gì thế?"

 

“Lát nữa cho ."

 

Về chuyện của Dịch Ninh, trong lòng cô ý định, nhưng tìm hiểu nền tảng của cô .

 

Lý Tú Phấn bưng bánh bao tới, đặt lên chiếc ghế cạnh bàn ăn, ai ăn thì tự lấy.

 

Phó Hiểu lấy hai chiếc bánh bao đặt mặt Dịch Ninh:

 

“Ăn , ăn xong lấy cho."

 

Chương 423 Về nhà 2

 

Lý Tú Phấn xuống phía bên của Dịch Ninh, thấy cô bé chỉ gặm bánh bao mà mấy gắp thức ăn, đứa trẻ còn lạ lẫm nên gì, chỉ gắp mấy miếng thức ăn bát mặt cô.

 

Dịch Ninh ngẩn bà, hốc mắt kìm mà đỏ lên.

 

từng thấy ai dịu dàng như Lý Tú Phấn, điều khiến cô khỏi nghĩ đến , một thực sự với con cái thì nên giống như bà mới đúng.

 

Sau khi Dịch Ninh gặm xong hai chiếc bánh bao, Phó Hiểu lấy thêm hai chiếc nữa đặt mặt cô.

 

Phó Khải bên cạnh nhịn mà trợn tròn mắt, nhưng dám gì, ngay mặt là lịch sự.

 

Cánh đàn ông uống r-ượu nên ăn cơm khá chậm.

 

Phó Hiểu ăn xong bữa trưa liền rút lui, sân , bê chiếc ghế nhỏ quây quanh chậu than, c.ắ.n hạt dưa tán gẫu.

 

Cô xoa đầu Phó Khải cứ dính lấy , “Tiểu Khải, cho chị xem bảng điểm cuối kỳ nào?"

 

Phó Khải “vút" một cái dậy, chạy lạch bạch phòng , lấy hai tờ bài thi, bước với dáng vẻ vênh váo, cái điệu bộ tự hào đó, nếu lưng cái đuôi thì chắc chắn vểnh lên tận trời .

 

 

Loading...