Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 747

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:17:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thu hồi tinh thần lực, cảm nhận ánh mắt của đối diện, Phó Hiểu ngước mắt , kịp phòng liền chạm ánh mắt .”

 

Trong mắt dường như ẩn chứa những cảm xúc sâu.

 

“Anh thế?"

 

Cô hỏi.

 

Bị đôi mắt trong trẻo của cô thẳng, Địch Vũ Mặc từ từ rũ mắt, trầm thấp đáp :

 

“Không gì, thẩn thờ chút thôi."

 

Khi ngước mắt lên nữa, trong mắt chỉ còn ý và ánh sáng mờ ảo, lên tiếng hỏi:

 

“Thẩm Hành Chu dường như cũng ở Cảng Thành."

 

Phó Hiểu cứng , nhưng nhanh khôi phục bình thường, bình tĩnh gật đầu:

 

“Vâng."

 

“Anh hỏi gì?"

 

Địch Vũ Mặc ngại ngùng :

 

“Em gái cứ nhất định tại , em còn nhớ , đứa em họ con nhà bác ba ."

 

Phó Hiểu trầm ngâm một lúc, đó nhẹ:

 

“Nhớ ạ, đây gặp qua."

 

Mắt lóe lên, :

 

“Nó bây giờ cũng đang ở Tân Thị, nơi việc xa căn cứ của Thẩm Hành Chu lắm."

 

Cô liếc một cái, khóe môi nhếch lên nụ :

 

“Vậy thì quá, giữa họ cũng thể sự chăm sóc lẫn ."

 

Địch Vũ Mặc thong thả một tiếng:

 

, Mục Ninh còn nhờ Hành Chu giúp nó thuê nhà đấy."

 

Anh thở dài một tiếng:

 

“Cũng con bé đó tại cứ nhất định đến đó, rõ ràng ở thủ đô bác ba tìm sẵn công việc cho nó , nó chẳng chẳng rằng chạy đến Tân Thị."

 

Lông mi Phó Hiểu rũ xuống, khẽ nhếch môi, chậm rãi lên tiếng:

 

“Chắc là lý do gì đó nhất định đến thôi ạ."

 

Địch Vũ Mặc tiếp tục :

 

“Con bé Mục Ninh từ nhỏ thích bám lấy Hành Chu, đôi khi đối với còn hơn cả đối với nữa."

 

Tuy thẳng , nhưng ý tứ trong lời vô cùng rõ ràng:

 

“Địch Mục Ninh tình cảm bình thường đối với Thẩm Hành Chu.”

 

Phó Hiểu chống cằm, mỉm .

 

Tâm tư của Địch Mục Ninh, đầu tiên gặp cô nhận , nhưng đàn ông mặt tại nhắc đến chuyện mặt cô chứ?

 

Là thật sự chỉ là chuyện phiếm tùy ý?

 

Hay là , tâm tư của Thẩm Hành Chu đối với cô, nên đến em gái cảnh cáo cô?

 

Địch Vũ Mặc luôn quan tâm đến biểu cảm của cô, nhận thấy ánh mắt cô nhạt vài phần, trong mắt dấy lên gợn sóng, sắc mắt thâm trầm khó đoán.

 

Tại vui , chuyến Cảng Thành bỏ lỡ điều gì ?

 

Giữa cô và Thẩm Hành Chu xảy chuyện gì ư...

 

Định lên tiếng thăm dò thêm, nhưng lưng vang lên tiếng chuyện của Mục Liên Thận và Địch Chính Vinh.

 

Anh rũ mắt xuống, thu liễm cảm xúc.

 

Phó Hiểu đầu , thấy Mục Liên Thận , cô mỉm , đó về phía Địch Chính Vinh:

 

“Anh cả, đừng nữa, em và An An về đây, dạo chỗ khác một vòng."

 

Địch Chính Vinh mỉm gật đầu:

 

“Được, hai , nhớ qua chỗ chú Thích xem thử nhé."

 

Ông cúi đầu vỗ nhẹ lên đầu Phó Hiểu:

 

“Hiểu Hiểu, hôm khác đến tìm bác chuyện nhé."

 

Phó Hiểu ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Dạ thưa bác."

 

Địch Chính Vinh về phía Địch Vũ Mặc đang im lặng bên cạnh:

 

“Tiểu Mặc, tiễn chú Mục và Hiểu Hiểu một đoạn."

 

Địch Vũ Mặc gật đầu, mặt treo lên nụ hảo.

 

Bước khỏi sân của Địch Chính Vinh, Phó Hiểu nghiêng đầu Mục Liên Thận:

 

“Không đợi ông nội ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-747.html.]

 

Mục Liên Thận đưa tay hư ôm lấy cô ngoài:

 

“Ông nội con với ông nội Địch một ván cờ ít nhất là một tiếng đồng hồ, cần đợi ông , bố đưa con dạo chỗ khác."

 

Ông đầu liếc Địch Vũ Mặc một cái:

 

“Không cần tiễn ."

 

Địch Vũ Mặc lặng lẽ theo bóng lưng cô, giữa lông mày hào quang lưu chuyển như bao phủ bởi ánh trăng ôn hòa, tình cảm sâu đậm ẩn giấu, nhưng trong ánh mắt lờ mờ thể thấy một tia u ám tồn tại.

 

Giống như....

 

đang lo lắng.

 

Hoặc là sợ hãi điều gì đó.

 

Mục Liên Thận đưa Phó Hiểu về phía cổng lớn nhà họ Địch, khỏi cửa lớn nhưng khỏi đại viện, đến một nhà quen thuộc khác bái Tết lớn tuổi trong nhà, lúc mới khỏi đại viện.

 

Sau khi lái xe , Mục Liên Thận :

 

“Đưa con đến chỗ thầy của bố dạo một vòng nhé."

 

Phó Hiểu mỉm :

 

“Là cụ Thích đó ạ?"

 

“Không chỉ ," khóe môi ông nhếch lên nụ ôn hòa:

 

“Bố mấy thầy cơ, đều đưa con một chuyến cho mặt."

 

“Có điều buổi trưa kịp , từ chỗ cụ Thích chúng chợ mua thức ăn , ăn cơm trưa xong chiều tiếp."

 

Hai đến cửa sân của cụ Thích thì thấy cửa một chiếc xe quân đội đang đỗ.

 

Còn Ngô Diệu Phong đang xổm cửa vẽ vòng tròn đất.

 

Nghe thấy tiếng ngẩng đầu lên:

 

“Chú Mục, Hiểu Hiểu."

 

Anh bật dậy khỏi mặt đất, Mục Liên Thận liếc cánh cửa đóng c.h.ặ.t, nhướng mày hỏi:

 

“Cháu thế ?"

 

Ngô Diệu Phong hi hi:

 

“Bị ông nội Thích đuổi ngoài ạ."

 

“Ai ở bên trong thế?"

 

Nghe thấy âm thanh bên trong, Mục Liên Thận hỏi.

 

Anh bĩu môi:

 

“Lục Viên, với cả bố cháu nữa."

 

Mục Liên Thận hiểu ý ngay, đại khái hiểu rõ tình hình là thế nào , chắc chắn là thủ của Ngô Diệu Phong lọt mắt cụ Thích nên cụ ghét bỏ.

 

Ông trực tiếp đẩy cửa bước , canh giữ bên trong thấy là ông cũng ngăn cản, lặng lẽ sang một bên.

 

Ngô Diệu Phong lén lút lưng Phó Hiểu, từ từ nhích trong.

 

Phó Hiểu bất đắc dĩ:

 

“Anh Ngô, cần thế ."

 

Anh nhỏ giọng lẩm bẩm:

 

“Hiểu Hiểu , em , ông lão đó đ-ánh đau lắm, núp lưng em một chút."

 

Băng qua sân , đến gian nhà chính, thấy một ông lão, Mục Liên Thận đón lên:

 

“Chú Vương."

 

Chú Vương, cảnh vệ của cụ Thích, thấy Mục Liên Thận liền tươi rạng rỡ:

 

“Liên Thận đến ."

 

“Ồ, đây là con gái ?"

 

Tầm mắt chú Vương dừng Phó Hiểu, nụ mặt càng đậm.

 

“Vâng," Mục Liên Thận vẫy tay về phía Phó Hiểu, “An An, đây, đây là ông Vương."

 

Cô bước tới, chào hỏi:

 

“Cháu chào ông Vương ạ."

 

Chú Vương đến mức mặt đầy nếp nhăn:

 

“Chào....

 

Chào cháu."

 

“Thầy ạ?"

 

Chú Vương hất cằm về phía sân :

 

“Ở sân , thằng bé Thừa Phong đến , cụ Thích thấy nó là yên , đang loạn hết cả lên kìa, ."

 

 

Loading...