Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 798

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:22:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm Hành Chu nhạt giọng “ồ" một tiếng, nhấc chân khai.”

 

Lục Viên một trở về, “ quên mất, tên đó ,"

 

Cố Kỳ Sâm thời gian, “Sắp năm giờ ,"

 

“Ai chứ, tóm là Vũ Mặc dạo bận rộn vô cùng, cũng đang gì,"

 

Lục Viên xuống bàn ăn, “Dô, Thẩm Hành Chu, cá nướng trông cũng đấy, ăn thế nào..."

 

Nói cầm đũa gắp một miếng thịt cá nhỏ, khi nếm thử, giơ ngón tay cái lên:

 

“Được đấy, tay nghề của , là chuyên môn học qua ?"

 

Thẩm Hành Chu chỉ nhàn nhạt liếc một cái, đáp lời.

 

Sau khi nướng xong con cá tay, mới bưng cá lên bàn, đối diện với Lục Viên, bên cạnh Phó Hiểu.

 

Sau khi thấy cô ăn xong, đôi mắt rõ ràng sáng lên một nhịp, khóe miệng cong lên nụ .

 

Cô thích là , uổng công chuyên môn học một thời gian ở cảng thành.

 

Lan Trạc Trì thấy họ đều lên bàn, cháu trai vẫn còn đang nướng, hướng về phía Dịch Án bắt đầu hét lớn:

 

“Tiểu Án, đây , bắt đầu ăn thôi,"

 

Dịch Án :

 

“Con nướng thêm một con nữa mang về cho Tiểu Ninh,"

 

“Ồ," Lan Trạc Trì gãi gãi đầu, giúp , cơ mà cũng , thế là dời tầm mắt lên Đan Thừa Minh, “Anh giúp nó một tay ,"

 

Lục Viên nhịn mà rót r-ượu , nhấp một hớp, một nữa khen ngợi:

 

“R-ượu uống khác hẳn với r-ượu bán bên ngoài, nhưng thật sự là ngon."

 

Cố Kỳ Sâm đẩy chén qua, “Cậu đừng uống một , rót hết ,"

 

Thẩm Hành Chu trực tiếp giật lấy bình r-ượu từ tay Lục Viên, rót cho và Cố Kỳ Sâm, thấy đậy nắp , Lục Viên kêu la:

 

“Cậu rót cho Hiểu Hiểu một ly chứ,"

 

Anh cau mày.

 

Phó Hiểu xua tay:

 

“Em uống ,"

 

Lục Viên hì hì mở miệng:

 

“Em xem em cũng uống r-ượu, nghĩ đến chuyện ủ r-ượu thế..."

 

“Thử nghiệm phương thu-ốc thôi ạ, thời cơ đến thể mở một xưởng r-ượu,"

 

Nghe cô , mấy đàn ông lượt phụ họa:

 

“Ý đấy,"

 

“Vậy em chắc chắn thể phát tài,"

 

“Sẽ cơ hội thôi,"

 

Lan Trạc Trì khẽ hỏi:

 

“Hiểu Hiểu xinh ơi, chị thiếu tiền ?"

 

Phó Hiểu nhịn , “Không thiếu,"

 

thể thiếu tiền chứ, vàng trong gian chất đống đều thể thành núi .

 

ai chê tiền nhiều chứ, cho , r-ượu thể xuất khẩu nước ngoài, kiếm tiền của nước ngoài chứ.

 

Cô tương lai chuẩn nghiên cứu y d.ư.ợ.c, đây là một ngành nghề cực kỳ tốn tiền.

 

Phó Hiểu và Lan Trạc Trì luôn ăn thức ăn, thèm để ý đến ba đối diện đang uống r-ượu vui vẻ .

 

Cũng may họ ai hút thu-ốc, gió nhẹ thổi qua, ăn cá nướng, còn khá là thú vị.

 

Khá là cảm giác BBQ của đời .

 

Chỉ là cô sức ăn lớn, con cá bốn năm cân mặt ăn một nửa là gần như no .

 

Bắt đầu đặt đũa xuống chuyện với Lan Trạc Trì.

 

Dịch Án sắp xếp cá nướng xong, xách thêm hai món ăn, còn cả bánh bao nữa, “Con đưa cho Tiểu Ninh đây...."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-798.html.]

Lan Trạc Trì còn định để Đan Thừa Minh , cơ mà Phó Hiểu ngăn .

 

Anh lầm bầm:

 

“Cháu trai còn ăn cơm nữa mà,"

 

, “Để đến Mục gia ăn,"

 

Bây giờ xem nhà họ Lan đều , hy vọng họ tiếp xúc nhiều hơn.

 

tình cảm đều là do tiếp xúc mà .

 

“Hiểu Hiểu,"

 

“Hửm?"

 

Phó Hiểu ngẩng đầu về phía Thẩm Hành Chu đang gọi cô, mỉm chỉ chiếc túi bên cạnh đống lửa :

 

“Bên trong khoai lang đấy..."

 

Khoai lang?

 

Cô từ chỗ dậy, kéo Lan Trạc Trì đến bên đống lửa ném khoai lang , đống lửa cháy thành than dùng để nướng khoai lang là ngon nhất.

 

Lan Trạc Trì từ bên cạnh bốc một nắm quả óc ch.ó qua, hai bắt đầu đ-ập quả óc ch.ó chơi.

 

Lục Viên vỗ vỗ vai Thẩm Hành Chu, “Này, đừng nữa mà, uống r-ượu ..."

 

Thẩm Hành Chu thu hồi tầm mắt, chạm ly với một cái, bưng ly r-ượu lên uống cạn.

 

Phó Hiểu và Lan Trạc Trì hai bới khoai lang trong đống lửa , mỗi gặm một củ nhỏ.

 

Số còn Lan Trạc Trì lấy báo bọc , hi hi ha ha :

 

“Em mang về cho và Tiểu Ninh,"

 

Cô mỉm , “Vậy chúng về thôi,"

 

Phó Hiểu dậy, đến bàn ăn với mấy :

 

“Mọi cứ uống nhé, em về nhà đây..."

 

Đi phía cửa vài bước, mới sực nhớ , đầu nhắc nhở:

 

“R-ượu của em, hậu kình lớn đấy, thong thả thôi nhé,"

 

Lục Viên xua tay với cô, “Biết , em đường chậm thôi nhé,"

 

Thẩm Hành Chu bóng lưng hai rời , đôi lông mày sâu thẳm chút cảm xúc nào.

 

Lục Viên bưng ly r-ượu chạm với một cái, đè thấp giọng :

 

“Nhóc con, cũng tém tém , em gái mới mười sáu tuổi thôi đấy,"

 

Thẩm Hành Chu nhấp một ngụm r-ượu, giọng nhàn nhạt:

 

,"

 

Cố Kỳ Sâm khóe miệng nở nụ xa, nhướn mày :

 

“Bây giờ con bé còn quá nhỏ, căn bản hiểu chuyện tình cảm, lúc để con bé tâm tư của , con bé chỉ tìm đủ cách để đ-ánh tan ý niệm của thôi,"

 

vốn dĩ cũng để em sớm như ..."

 

Thẩm Hành Chu liếc một cái, giọng điệu ẩn ý, “Lúc đó, tưởng sắp ch-ết ...."

 

Giới hạn c-ơ th-ể của chính , rõ nhất, chỉ cần lúc đó cảm thấy còn đường sống, căn bản sẽ để lộ tâm tư của sớm như .

 

Anh sẽ đợi cô lớn thêm một chút, đợi trở nên hơn, mạnh mẽ hơn một chút.

 

Đến lúc đó hãy , lúc đó cô cũng đến lúc cân nhắc những chuyện .

 

Nghe , Cố Kỳ Sâm cũng nghĩ đến ám s-át đó ở cảng thành, nụ mặt thu , ánh mắt u ám, khóe miệng lộ nụ khổ.

 

Anh bưng ly r-ượu lên, “ mặt tạ tội với ,"

 

Thẩm Hành Chu chạm với một cái, hai uống cạn.

 

Lục Viên ý chuyện khác để dịu bầu khí, khoác vai Thẩm Hành Chu :

 

“Cậu đúng là dũng cảm..."

 

“Em gái của , ưu tú, xinh , bản lĩnh, thích em là chuyện bình thường,"

 

Ngay cả cũng từng lúc mơ hồ mà, chỉ điều...

 

 

Loading...