Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 809

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:22:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lan Quốc Hùng chỉ tay ông , vạch trần chuyện mà ông luôn phớt lờ, “Là do ông tự cao tự đại, cảm thấy học vấn cao, đổi đời, chính bản lĩnh, luôn yêu cầu nghiêm khắc đối với con trai , cho nên, là ông bức ch-ết nó đấy...."

 

“Không ... ," giọng trầm khàn của Dư Hòa Nghiêu mang theo vài phần cuồng loạn bệnh hoạn, “Là ông, hại ch-ết nó là ông mới đúng."

 

Lan Trác Tĩnh sải bước tới, hai mắt vằn tia m-áu trở nên vô cùng hung dữ và đáng sợ, gằn từng chữ:

 

“Rốt cuộc tại tráo đổi con của ."

 

Dư Hòa Nghiêu im lặng một thoáng, khóe môi nhếch lên nụ tàn nhẫn:

 

“Đương nhiên là tìm cách khiến cả nhà họ Lan đều mang họ Dư chứ, chỉ là giả vờ đáng thương vài năm, gọi vài tiếng , ba mà thật sự quên mất hận ông như thế nào khi Viễn Kiều ch-ết, ông thật sự tin rằng chỉ là nhất thời nghĩ thông, ha ha ha."

 

“Một lũ chỉ dùng sức lực ngu xuẩn, ha ha ha ha, gả con gái lớn cho , lúc nó sinh con thì tráo đổi đứa trẻ chuẩn sẵn từ , để đề phòng các phát hiện, trong đó là bé gái, tráo đổi con của đứa con gái út, các quả nhiên phát hiện , ha ha ha ha, ba một kẻ mãnh phu, dựa cái gì mà đến bước , nhà họ Dư chúng dựa cái gì mà kém nhà họ Lan các chứ."

 

“Thằng con út của cũng là do tìm cách bắt cóc đấy, đứa mà các bắt , chỉ là một kẻ thế mà thôi, Lan Quốc Hùng, con trai mất , dựa cái gì mà ông cha hiền con thảo, hưởng thụ thiên luân...."

 

“Cho nên, phàm là những gì ông quan tâm, đều tìm cách hủy hoại hết...."

 

Lan Trác Tĩnh u u :

 

“Thậm chí tiếc hy sinh hai đứa con gái của ông ?"

 

Biểu cảm mặt Dư Hòa Nghiêu khựng , cảm xúc trong mắt cũng một thoáng sâu xa khó đoán, đó lạnh lùng :

 

“Hai đứa con gái vô dụng mà thôi."

 

Lan Quốc Hùng :

 

“Dư Hòa Nghiêu, ông thật đáng thương."

 

Ông lãng phí thời gian với loại nữa, xoay rời .

 

Đứng ở cửa đồn công an, Lan Quốc Hùng nặng nề thở dài:

 

“Tiểu An ?"

 

Lan Lộ Phong mặc cảnh phục tới, “Chú út theo ạ..."

 

“Cứ theo quy định mà ."

 

Lan Lộ Phong gật đầu, “Con ạ."

 

Lan Quốc Hùng đỏ mắt Lan Trác Tĩnh, “Trong lòng đứa trẻ oán khí là chuyện bình thường, dù cũng chịu nhiều khổ cực như , chúng ... cố gắng bù đắp."

 

Lan Trác Tĩnh rủ mắt im lặng.

 

“Đứa con gái út nhà họ Dư thì ?"

 

Lan Lộ Phong giải thích:

 

“Lúc đứa trẻ mới tám tháng tuổi uống thu-ốc giục sinh, sinh xong thì qua khỏi."

 

Lan Quốc Hùng hận giọng :

 

“Cho nên Lan Thư Âm mới yếu ớt như , Dư Hòa Nghiêu đúng là một con súc sinh mà...."

 

Ông Lan Lộ Phong, “Lan Thư Ý là con nhà ai?"

 

“Con nhà bà đỡ Lý thẩm ạ."

 

“Hà," Lan Quốc Hùng lạnh một tiếng:

 

là bày một ván cờ , nhà họ Lan chúng đúng là ngu ngốc đến mức tột cùng mà."

 

Kể từ khi Dịch An đỏ mắt chạy khỏi đồn công an, Lan Trác Trì vẫn luôn lo lắng theo , thấy cuối cùng cũng dừng , vội vàng tiến lên, “Tiểu An, về nhà thôi , Tiểu Ninh chắc chắn đang đợi ."

 

Thần sắc Dịch An ngẩn ngơ, khi thấy tên Dịch Ninh mới phản ứng, gật đầu, “Được."

 

Lan Trác Trì cẩn thận nắm lấy tay , về hướng nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-809.html.]

 

Đi tới cửa nhà họ Lan, bước chân Dịch An khựng một thoáng, Lan Trác Trì chú ý thấy, mỉm nắm c.h.ặ.t t.a.y hơn, “Tiểu An, ở chung với em nhé , phòng em rộng lắm."

 

Dịch An để mặc dắt tay bước đại môn nhà họ Lan.

 

Trên đường về phía viện chính, bước chân khựng , về phía góc sân.

 

Thấy một phụ nữ vẻ mặt đau khổ ở đó, nhớ , chính là đại phu nhân nhà họ Lan, .... ruột của .

 

Dịch An còn nhớ, bà cưng chiều đứa con gái như thế nào, giờ họ mới là con của bà, bà thể từ bỏ Lan Thư Âm để chuyển sang cưng chiều Tiểu Ninh ?

 

Sợ là, chắc .

 

Chạm nỗi đau thương và hận thù trong ánh mắt , đôi môi Dư Ôn Ôn từ từ mím c.h.ặ.t, sắc thái đáy mắt lạc lõng và bi thương.

 

, nhưng một chút cũng nổi.

 

Sau khi khỏi, bà thẫn thờ một hồi lâu, giống như một bức tượng gỗ, từng bước một xoay rời .

 

bây giờ?

 

Lan Trác Tĩnh trở về nhà họ Lan, việc đầu tiên là đến sân viện của , Dư Ôn Ôn đang âm thầm rơi lệ, hỏi:

 

“Chúng tìm lúc nào đó thủ tục ly hôn ."

 

Tim Dư Ôn Ôn run lên, ánh mắt sang, mang theo tiếng hỏi:

 

“Anh.... cần em nữa ?"

 

Lan Trác Tĩnh khổ:

 

“Vì Lan Thư Âm.... em thật sự cái gì cũng thể từ bỏ ..."

 

Không ngoài dự đoán thấy vẻ do dự mặt cô, :

 

“Đứa trẻ chịu quá nhiều khổ cực , nếu em thể cho chúng tình yêu trọn vẹn, chút thiên vị, thì thà rằng em hãy tránh xa chúng ...."

 

Dư Ôn Ôn đau khổ ôm mặt, “...

 

Âm Âm dù do chúng sinh , con bé cũng là con của Đình Đình mà, đứa em gái đáng thương của em...."

 

“Đứa em gái đáng thương của em, là cha em hại ch-ết đấy, để thành việc tráo đổi, bắt cô sinh con khi mới m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, cô mới ch-ết," Lan Trác Tĩnh gầm lên:

 

“Em cưng chiều Lan Thư Âm suốt mười bảy năm trời, còn con của chúng thì ?

 

Con gái của chúng , con bé từng một bữa cơm no, một đứa trẻ bé nhỏ như , nương tựa trai mà sống."

 

Anh nắm lấy hai vai cô, đỏ mắt hỏi:

 

“Em thấy ánh mắt của con gái chúng ?

 

Con bé đang sợ hãi mà...."

 

“So với Lan Thư Âm, con bé rõ ràng cần em hơn...

 

Em thật sự thấy ?"

 

Dư Ôn Ôn chỉ , nỗi đau thấu trời dường như nhấn chìm cả cô, cô bao giờ sụp đổ như lúc .

 

Lan Trác Tĩnh buông cô , nén giọng chậm rãi :

 

“Anh cho em thời gian suy nghĩ, nếu em chọn hai đứa trẻ, thì Lan Thư Âm, sẽ đưa , em phép quản con bé nữa, cũng phép con bé dù chỉ một ."

 

“Lan Thư Âm... , con bé họ Lan, sắp xếp đổi hộ khẩu và họ của con bé , còn em.... nếu em thể tâm ý yêu thương hai đứa trẻ, thì xin em...."

 

“Rời khỏi nhà họ Lan...."

 

Nhìn bóng lưng , Dư Ôn Ôn đờ đẫn bệt xuống đất, nữa, chỉ lặng lẽ đó, nước mắt tiếng động lăn dài mặt, ánh mắt ch-ết lặng.

 

 

Loading...