Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 812

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:23:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khi Dư Ôn Ôn đến sân, vặn chạm mặt em Dịch Ninh, Dịch Án và Lan Trạc Trì.”

 

Tầm mắt chạm , mấy đều im lặng.

 

Lan Trạc Trì mở lời , gọi một tiếng:

 

“Chị dâu."

 

Dư Ôn Ôn nặn một nụ :

 

“Tiểu Trì, chị dâu chuyện riêng với các cháu một lát ?"

 

Lan Trạc Trì bà đầy cảnh giác, giống như đang lo lắng bà sẽ hại bọn trẻ, bà khổ:

 

“Chỉ là trò chuyện bình thường thôi."

 

“Được."

 

vẫn Dịch Ninh, một câu:

 

“Chú nhỏ đang đợi các cháu ở phía ."

 

Dư Ôn Ôn bọn trẻ một cách cẩn thận, ánh mắt đảo qua đảo khuôn mặt của hai em, giống như khắc sâu trong tim.

 

Thấy bà cứ im lặng mãi, Dịch Án bà, giọng điệu bình tĩnh:

 

“Bà gì?"

 

Ánh mắt Dư Ôn Ôn chút run rẩy:

 

“Các cháu hận , đúng ?"

 

Dịch Ninh mặt bà, Dịch Án bật khẽ, nhưng đáy mắt dâng lên một tầng bi lương, chỉ trong nháy mắt trở bình tĩnh, giọng thanh lãnh, ẩn chứa vài phần khàn đặc:

 

“Không , đối với chúng , bà chỉ là một lạ mà thôi."

 

Dư Ôn Ôn run rẩy cả , bà mất một lúc lâu mới điều hòa cảm xúc, tiếp tục lên tiếng:

 

“Ta... sắp rời khỏi Lan gia ."

 

Dịch Án nắm lấy tay Dịch Ninh, rũ mi mắt xuống, che giấu cảm xúc trong đáy mắt, thản nhiên :

 

“Biết ."

 

Khi chuẩn rời , Dư Ôn Ôn bước lên một bước, nắm lấy tay , cầu xin trong tiếng :

 

“Ta ôm các cháu một cái."

 

Nói bà chậm rãi tiến lên ôm lấy hai em, thầm bên tai bọn trẻ:

 

“Đừng hận , ?

 

Còn nữa, đợi ....

 

Ta cần các cháu, yêu các cháu, ....."

 

Nghe tiếng nức nở nhỏ bé của bà, một cảm giác xót xa khó tả từ đáy lòng Dịch Án dâng trào, ngơ ngác về phía , nụ nơi khóe môi dần trở nên mỉa mai.

 

Đến phòng của Lan lão phu nhân, thấy hai đứa trẻ tinh thần cao, bà ngay chắc chắn là gặp Dư Ôn Ôn, bà gì, chỉ vẫy tay gọi hai đứa:

 

“Lại đây, bên ...."

 

“Nghe chú nhỏ của các cháu , Tiểu Ninh đề của chú , điểm tối đa ?"

 

Gương mặt Dịch Án treo lên nụ , chút tự hào mở lời:

 

, lúc ở thủ đô, em học qua sách giáo khoa một thời gian , học đến chương trình trung học ạ."

 

Dịch Ninh ở bên cạnh chen lời:

 

“Lớp 11..."

 

“Chà, Tiểu Ninh nhà chúng thật lợi hại," Trần Kỳ Hoa khen ngợi.

 

Lan lão phu nhân nắm tay Dịch Ninh, :

 

“Tiểu Ninh, chúng sẽ bắt đầu học từ trung học nhé, năm nay nếu cơ hội, Ninh Ninh nhà còn thi đậu đại học nữa đấy."

 

“Tiểu Án, Tiểu Ninh, bà nội với các cháu chuyện ," bà hai đứa trẻ một cách nghiêm túc và kỳ vọng, :

 

“Hai cháu đổi tên ?"

 

“Đi học thì hộ khẩu mới ."

 

Dịch Án và Dịch Ninh , gật đầu:

 

“Bà nội giúp chúng cháu chọn một cái tên ạ, chúng cháu đồng ý."

 

“Tốt, ...."

 

Lan lão phu nhân chút xúc động vỗ vỗ tay cô bé, bắt đầu nghĩ xem nên đặt tên gì cho , thế hệ cháu của Lan gia cần đặt tên theo gia phả nữa, nên cũng chữ lót cố định, bà nhất thời quyết định , đến tối còn lật từ điển xem .

 

Cuối cùng định xong, Lan An Triệt, Lan An Ninh, hai cái tên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-812.html.]

Dịch Án ----- Lan An Triệt

 

Dịch Ninh ----- Lan An Ninh.

 

Lan An Triệt theo Lan Trạc Tĩnh đến quân đội một chuyến, liền thích khung cảnh nhiệt huyết khi huấn luyện, thế là những ngày tiếp theo, cứ liên tục chạy đến quân đội theo Lan Trạc Tĩnh.

 

Quan hệ cha con cũng còn căng thẳng như nữa.

 

Lan An Ninh thì trường học, trở thành một nữ sinh lớp 11.....

 

Chính quyền thành phố An Dương.

 

Vừa kết thúc một cuộc họp, đàn ông thanh tú nhã nhặn mệt mỏi bóp bóp chân mày, bên cạnh vỗ vai :

 

“Phó Dục, thôi, tan ."

 

Anh :

 

“Mọi , sắp xếp một chút."

 

“Được, chúng đây."

 

Phó Dục cất biên bản cuộc họp ghi chép túi, dậy, thấy bàn những khác còn sót giấy tờ mang , cầm lên xem thử, là bản thảo bỏ , khẽ nhíu mày, mang r-ác vứt.

 

Bước khỏi cổng chính quyền thành phố, thấy một đàn ông nổi bật đang gốc cây.

 

Người đàn ông lông mày tinh tế, vóc dáng cao thẳng, mặc một chiếc áo len trắng sạch sẽ, hai tay tùy ý đút túi quần, lười biếng tựa gốc cây, dáng vẻ năm tháng tĩnh lặng đó thu hút ít lén .

 

Khóe môi Phó Dục hiện lên nụ nhạt, chậm rãi bước tới:

 

“Sao đến đây?"

 

Thẩm Hành Chu nhướng mày:

 

“Từ thủ đô qua đây, Hiểu Hiểu nhờ mang thư cho các ."

 

Phó Dục vỗ vai :

 

“Đi thôi, cùng ăn cơm ."

 

Hai song hành về phía nhà hàng, đến nhà hàng quốc doanh, Phó Tuy đợi sẵn ở đó thấy , mất kiên nhẫn :

 

“Anh cả, đến muộn thế, em đói ch-ết ."

 

Đợi đến khi thấy đàn ông phía , tông giọng cao v.út:

 

“Thẩm Hành Chu?"

 

Lông mi Thẩm Hành Chu khẽ nâng lên, đôi mắt đào hoa cong, giọng trong trẻo mà lười biếng:

 

“Đã lâu gặp."

 

Phó Tuy nhếch môi nhạt:

 

là một thời gian dài gặp."

 

Phó Dục xuống bên cạnh Phó Tuy, chỉ vị trí đối diện hiệu cho Thẩm Hành Chu:

 

“Lại đây, xuống chuyện."

 

Sau khi xuống, Thẩm Hành Chu lấy từ trong túi lá thư Phó Hiểu gửi cho họ đưa qua.

 

Phó Dục nhận lấy thư mở xem ngay, Phó Tuy ghé đầu xem cùng :

 

“Con bé gì thế."

 

Chương 469 Cuồng em gái.

 

Phó Dục tặc lưỡi một cái, liếc một cái:

 

“Cậu gọi món , xem xong xem."

 

“Để cho."

 

Nhìn Thẩm Hành Chu dậy đến cửa sổ gọi món, Phó Dục liếc một cái:

 

“Phó lão tam, hiểu chuyện hả."

 

Phó Tuy hắc hắc:

 

“Lát nữa em trả tiền là chứ gì."

 

Anh ghé đầu lá thư, khi thấy nội dung bên trong, “hê" một tiếng:

 

“Cái con bé ý gì đây."

 

“Cái gì mà bảo quản em cho , em chứ?"

 

Phó Dục xem xong , ném lá thư cho :

 

“Cậu xem ...

 

Lá thư cái gì lung tung xà ngầu ."

 

 

Loading...