Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 837

Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:24:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc thấy chiếc đồng hồ , Phó Hiểu liền , đây là mang từ cảng thành về.”

 

Cô lén Mục Liên Thận một cái, lông mày khẽ nhíu trong chốc lát, đó khôi phục vẻ mặt cảm xúc.

 

Hà Ngôn ở bên cạnh hiểu, chỉ bấy nhiêu thôi ?

 

Anh gãi đầu, nhắc nhở:

 

“Chị, là chị lật xem trong hộp còn thứ gì khác ...."

 

Phó Hiểu tháo cả lớp nhung trong hộp , chẳng gì cả.

 

Ánh mắt Hà Ngôn đầy vẻ nghi hoặc, nhỏ giọng :

 

bảo quan trọng mà,"

 

Cái gì quan trọng ...

 

Dù vế , nhưng ý tứ trong giọng điệu đó, hai Mục Liên Thận thể , sắc mặt u ám, Phó Hiểu vẻ mặt gượng gạo.

 

Xác định , thằng nhóc đúng là chút ngốc nghếch.

 

hiểu, nhưng dám khẳng định đồ thiếu, nếu đưa đến thì lưu lâu nữa, liền mở lời cáo từ.

 

Anh còn về sớm giúp Thẩm Hành Chu, lời cáo từ xong, đợi Phó Hiểu giữ , luôn.

 

Sau khi , Phó Hiểu ngượng ngùng xoa xoa sống mũi, “Hì hì, con còn định bảo mang về nữa, cái quá quý giá ."

 

Bàn tay to đóng hộp , đặt sang một bên, Mục Liên Thận ngước mắt cô, “An An.... con..."

 

Phó Hiểu trực tiếp cắt ngang lời định tiếp, “Ba, con ,"

 

Cô dùng giọng điệu mềm mại nũng, “Con vẫn còn là một đứa trẻ mà...."

 

Mục Liên Thận mỉm cô, “Ừm, ở chỗ ba, con mãi mãi là một đứa trẻ."

 

Không thì , dù cô còn nhỏ, vội.

 

Tuy nhiên....

 

Anh dậy, giọng trầm ấm chứa ý :

 

“An An, vài ngày nữa cùng ba gặp mấy nhé,"

 

“Người nào ạ?"

 

“Đều là mấy thanh niên, quen một chút, nếu ai mắt thì trò chuyện nhiều hơn."

 

Phó Hiểu với ánh mắt kỳ quái, cha già của cô cởi mở thế ?

 

“Hửm?"

 

“Được ạ......"

 

Chương 482 thế đó.

 

Buổi trưa ở viện nhỏ, để chúc mừng sinh nhật Phó Hiểu, Đàm Linh Linh chuẩn nhiều món ăn ngon, cả gia đình quây quần bên ăn bữa trưa.

 

Buổi tối, là sân nhà của thanh niên bọn họ, Mục Liên Thận nghỉ ở bộ tư lệnh về viện nhỏ nhà họ Mục, để gian cho bọn họ.

 

Tối hôm đó, bọn họ nô đùa đến tận đêm khuya.

 

Tối hôm đó, bọn họ lượt kể về ước mơ của .

 

Tối hôm đó, Phó Hiểu vui....

 

Cô mười bảy tuổi .

 

Tháng sáu, chính giữa mùa hè, vạn vật tươi .

 

Phó Khải mang theo bài thi đạt điểm tuyệt đối của đến Tây Bắc, khi đến đây, nhóc đổi hẳn vẻ trầm mặc ở làng Đại Sơn, khôi phục vẻ ríu rít như hồi nhỏ, lúc thì đòi Phó Hiểu dẫn xem Tiểu Bạch.

 

Lúc thì đến quân khu xem huấn luyện.

 

Không rảnh rỗi , căn bản là rảnh rỗi .

 

Phó Hiểu cũng , sức lực của trẻ con thể dồi dào đến thế, liên tục một tuần rảnh rỗi ở nhà , ngày nào cũng ngoài, đây đến nữa ....

 

“Chị...."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-837.html.]

Cô đang cầm sách liền lưng , “Lại gì nữa đây,"

 

Phó Khải tới, trực tiếp dính sát bên cô, “Hôm nay chúng ngoài ?"

 

“Ừm, , hôm nay bạn đến tìm chị, ở nhà đợi."

 

Lan Trạc Tĩnh đến Tây Bắc công tác, hai em Lan An Triệt và Lan An Ninh theo cùng, tối qua Lan An Ninh gọi điện cho cô, luôn miệng nhớ cô, mang cho cô bao nhiêu thứ vân vân.

 

Phó Khải “ồ" một tiếng, đối diện cô, bàn hỏi:

 

“Chị, lúc em về nhà thể mang Tiểu Bạch theo ?"

 

“Không ."

 

Phó Hiểu thực sự bái phục nhóc, nghĩ gì nấy.

 

“Em nghĩ xem, ba của Tiểu Bạch đều ở đây, em để Tiểu Bạch rời một , nó vui ?"

 

“Vậy mang cả ba ngựa ngựa về luôn ạ."

 

Cô b.úng trán nhóc một cái, :

 

“Ngốc quá, mang về thế nào ...."

 

Phó Khải thẳng thắn :

 

“Không cưỡi về ạ?

 

Anh ba chúng nó thể ngày nghìn dặm ?"

 

Phó Hiểu bất lực :

 

“Anh ba trêu em chơi thôi...."

 

Còn ngày nghìn dặm?

 

Sao thể chứ, đây ngựa thiên lý.

 

Phó Khải hừ lạnh, “Chị, em gì nào, em gọi Phó Tuy là ba chị còn em lễ phép, chị xem dáng trai , chỉ bắt nạt em."

 

Phó Hiểu xoa đầu nhóc, “Ngoan, đợi ba đến chị bảo xin em...."

 

Trong lúc chuyện, Phó Tuy và Phó Dư đẩy cửa , thấy hai họ, Phó Khải dậy, gọi Phó Dư một tiếng:

 

“Anh tư."

 

Phó Tuy khẽ ho một tiếng:

 

“Tiểu Khải, thấy ba ?"

 

“Hừ," Phó Khải chống nạnh, đầu sang một bên.

 

“Hầy, gì em ..."

 

Phó Hiểu kéo một cái, “Được , đừng trêu nó nữa, đồ đạc mua đủ ?"

 

Phó Tuy đặt những thứ mua lên bàn, “Mua chút hoa quả và hạt dưa, mua thức ăn, vẫn thấy quán ăn là nhất, đừng nấu nữa."

 

Chủ yếu là nấu ăn dở tệ, để Phó Hiểu tay nỡ.

 

Phó Hiểu gật đầu, “Vậy cũng ."

 

Mục Liên Thận bình thường ở bộ tư lệnh đều ăn nhà bếp tập thể, bếp trong nhà về cơ bản nấu nướng gì, Phó Hiểu thỉnh thoảng sẽ hầm bát canh, hoặc món ăn bài thu-ốc gì đó đợi tối về ăn, nhưng phần lớn đều là sẵn trong gian mang ngoài.

 

Nếu nấu cơm, chút củi trong nhà e là đủ, còn chuẩn thêm.

 

Phó Tuy kéo Phó Khải dỗ dành một hồi, hai em coi như hòa, mấy em đang tán gẫu ngoài sân thì tiếng gõ cửa.

 

“Tiểu Khải, mở cửa ."

 

Phó Hiểu dậy, “Để con cho," chắc chắn là em nhà họ Lan đến .

 

Mở cửa , đúng là họ thật, Lan An Ninh bỗng chốc ôm chầm lấy cô, “Hiểu Hiểu, tớ nhớ quá."

 

Phó Hiểu vỗ vỗ lưng cô , “Tớ cũng nhớ , thôi nào, trong ."

 

Lan An Triệt xách đồ theo hai trong, Phó Tuy mỉm tiến lên đón lấy đồ trong tay , chào hỏi đến gian chính xuống.

 

Phó Khải hiểu chuyện nhanh nhẹn, xách phích nước tới rót nước.

 

 

Loading...