Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 849

Cập nhật lúc: 2026-04-11 11:28:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không cần, để hai thằng cháu ở chung một phòng là .”

 

Chẳng Phó ông nội gì với ông cụ Mục, dù lúc ông cụ Mục cúp điện thoại dõng dạc hét lên:

 

chuẩn qua đó ngay đây....”

 

Phó ông nội kiêu ngạo nhướng mày với cô.

 

Phó Hiểu giơ ngón tay cái với cụ.

 

Phó Vĩ Luân sofa bên cạnh nhẹ:

 

“Bố, nếu chú Mục mà đến thì lúc ngoài mang theo cảnh vệ đấy, đến lúc đó bố đừng thấy phiền nhé.”

 

Phó ông nội tùy ý phẩy tay:

 

“Anh tưởng chúng vẫn còn là đám thanh niên như các mà còn chạy lung tung suốt ngày?”

 

“Ở trong viện uống chén , đ-ánh ván cờ, thỉnh thoảng câu cá, ngày tháng cứ thế trôi qua thôi....”

 

Phó Vĩ Luân mỉm Phó Hiểu:

 

“Chuyện gọi điện thoại cho bố cháu một tiếng.”

 

“Dạ, cháu ạ.”

 

Mục Liên Thận chuyện cũng chỉ , ý kiến gì, chỉ cảm thán là vẫn chỉ Phó ông nội mới cách, mời thế nào ông cụ Mục cũng chịu rời khỏi thủ đô.

 

Lần gật đầu........

 

Đường sửa xong, xe của ông cụ Mục dừng ngay cửa ngôi nhà nhỏ trong rừng trúc.

 

Phó Hiểu thấy tiếng thì ngoài, cụ đang vuốt ve cây tre cảm thán:

 

“Mấy cây tre mọc quá nhỉ....”

 

“Ông nội....”

 

Ông cụ Mục híp mắt đầu :

 

“Ngoan nào, ông nội đến tìm cháu đây.”

 

Phó Hiểu ngọt ngào khoác lấy cánh tay cụ trong viện.

 

Phó ông nội đón, thấy cụ, ông cụ Mục tiến lên, kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y Phó ông nội:

 

“Ông thông gia ơi, cuối cùng cũng gặp ông .”

 

“Gớm, thế thôi mà đứa nhỏ bảo ông mà ông còn bằng lòng.”

 

“Ây, sợ ông thông gia chứ, cái cứ đổi chỗ là ngủ .”

 

Phó ông nội như :

 

“Vậy bây giờ ông...”

 

“Thế chẳng là để gặp ông , khó khăn cũng nhất định khắc phục chứ...”

 

Phó Hiểu cứ thế hai già kẻ tung hứng trò chuyện, chẳng mấy chốc bắt đầu xưng gọi .

 

“Anh Mục , nhé, lúc lính danh , hồi những năm bốn mươi còn thấy một , lúc đó ........”

 

Nhắc chuyện thời kháng chiến, hai già rõ ràng xúc động, vành mắt đều đỏ lên, hai đôi tay siết c.h.ặ.t lấy .

 

Ông cụ Mục thở dài:

 

“Cần Lễ , chuyện qua cả , nhắc nữa, bây giờ đất nước ngày càng , mà chúng .... cũng già cả ....”

 

Thấy thần sắc họ chút bi thương, Phó Hiểu lên tiếng ngắt lời hồi ức của họ:

 

“Hai ông ơi, pha xong , qua uống chút ạ....”

 

Ông cụ Mục nén cảm xúc, ngửi ngửi mùi hương:

 

“Ừm, đúng là cái vị .”

 

Cụ kéo Phó ông nội dậy:

 

“Đi nào, em, nhâm nhi , nghĩ đến mấy chuyện đó nữa.”

 

Phó Hiểu và Tiểu Khải đối diện hai cụ, cô ông cụ Mục hỏi:

 

“Ông Lưu cùng ông ạ?”

 

Ông cụ Mục xua tay:

 

“Không cho ông đến, đúng ...”

 

Cụ cảnh vệ đang ở cửa, ngoắc tay hiệu:

 

“Đứa nhỏ đằng , Tiểu Dương....”

 

Cảnh vệ lên tiếng tới:

 

“Ông Mục.”

 

“Ây, cháu về thủ đô , ở đây cần cháu nữa .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-849.html.]

“Việc ...”

 

Cảnh vệ vẻ mặt khó xử Phó Hiểu.

 

“Cháu gì, bảo cháu về thì cứ về .”

 

Phó ông nội ở bên cạnh khuyên nhủ:

 

“Anh Mục , đừng khó , đây dù cũng là công việc của họ.”

 

Ông cụ Mục vẫn khăng khăng đòi cho về:

 

“Người em , ở đây cũng , nguy hiểm gì ?

 

Không cần thiết lợi dụng tài nguyên của nhà nước.”

 

Nghe cụ , Phó ông nội cũng khuyên nữa, chỉ về phía Phó Hiểu, để cô quyết định.

 

Phó Hiểu hiệu cho cảnh vệ theo cô, đến góc sân cô hỏi:

 

“Có Lý Kỳ ?”

 

“Biết ạ.”

 

tiếp:

 

“Chú hiện đang ở nhà khách, tìm chú , bảo chú sắp xếp chỗ ở cho .”

 

“Vậy còn bên ông Mục ạ?”

 

sẽ sắp xếp....”

 

Cảnh vệ gật đầu:

 

“Vâng thưa tiểu thư, xin phép ạ.”

 

Nhìn hai ông nội đang trò chuyện rôm rả, Phó Hiểu dậy về phía bếp, lấy cặp l.ồ.ng đưa cho Tiểu Khải:

 

“Tiểu Khải, em nhà ăn mua ít thức ăn, lấy thêm mấy cái màn thầu nữa.”

 

“Rõ ạ.”

 

Cô thì bếp, chuẩn hầm một nồi canh gà.

 

Hai già e là ở đây bao lâu, nhân lúc tẩm bổ sức khỏe cho họ một chút.

 

Sau khi hầm canh gà, cô cho thêm củi ngoài.

 

Phó ông nội :

 

“Hiểu Hiểu, chiều nay dạo chút , mua mấy con gà thả ở sân , lúc nào ăn thì g-iết thịt.”

 

Ông cụ Mục chút hưng phấn lên tiếng:

 

“Nuôi gà đấy, cứ nuôi vài con gà ở đại viện mà cái thằng con nghịch t.ử ở nhà nó cho nuôi.”

 

Phó ông nội vỗ vỗ cụ:

 

“Cái đại viện đó của các ông diện tích nhỏ, nuôi gà mùi lắm, ở đây nuôi gà tiện, cứ lùa gà rừng trúc.... mấy.”

 

“Hay quá, chiều nay kiếm gà .”

 

Phó Hiểu :

 

“Vậy thì cái chuồng gà chứ ạ, sân rộng thế , gà chạy mất thì tính ?”

 

Hai ông nội xua tay.

 

“Nhiều tre thế , tùy tiện là ngay thôi mà.”

 

“Người em họ Phó ơi, hàng rào, dựng hàng rào thật cao quây gà .”

 

“Tốt , giờ luôn chứ?”

 

“Được , nào.”

 

Hai cụ hừng hực khí thế c.h.ặ.t tre ngay lập tức, Phó Hiểu cũng ngăn cản, vận động nhiều một chút cũng cho sức khỏe.

 

Cô mỉm dậy bếp xem nồi canh gà, cho thêm một nắm củi bếp.

 

Trong canh gà nhỏ vài giọt nước linh tuyền, chẳng cho thêm gia vị gì, chỉ lúc chuẩn bắc mới rắc chút muối.

 

Tiểu Khải mang màn thầu và thức ăn về:

 

“Chị ơi, chú út bảo ăn cơm xong sẽ ghé qua một chuyến ạ.”

 

“Ồ, chị cũng múc cho chú một bát.”

 

Phó Hiểu đang lưng múc canh gà .

 

Lúc họ đang ăn cơm thì Phó Vĩ Luân tới, chào hỏi ông cụ Mục một tiếng:

 

“Chú Mục.”

 

Ông cụ Mục ngẩng đầu ông, kìm nhíu mày:

 

“Gớm, cái thằng bé dạo ăn uống t.ử tế , mà g-ầy sọp thế ....”

 

 

Loading...