“ cô chịu lão lợn Tổ trưởng Tạ dùng ánh mắt đó một quân t.ử phong quang tạnh ráo.”
Cô cũng chẳng thiếu công việc , cùng lắm là về ruộng.
Theo tin vỉa hè từ bạn của cha cô thì hình như sắp khôi phục kỳ thi đại học?
Cũng là thật giả.
Thấy cô để tâm, Phó Dục cũng thêm gì nữa, dù cũng thiết lắm.
Hơn nữa cái ông Tổ trưởng Tạ cũng chẳng yên ở vị trí bao lâu nữa .
Phó Hiểu băng qua rừng trúc về nhà, thấy hai tiếng ch.ó sủa, cô gọi:
“Bao Thịt..."
Một chú ch.ó màu trắng lớn nhỏ nhanh ch.óng chạy tới.
Vốn dĩ cô định mua hai chú ch.ó lớn trong thương thành để trông nhà, nhưng đó nghĩ thấy ngốc quá.
Phải tốn bao nhiêu lương thực để nuôi chúng chứ, tuy trong gian đầy thức ăn cho ch.ó, nhưng ngoài .
Người trong nhà chắc chắn nỡ lấy lương thực nuôi hai con ch.ó lớn.
Cô từ bỏ ý định đó, nhặt một chú ch.ó nhỏ bên đường, nhỏ xíu, ăn ít.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, lông trắng muốt, Phó Khải đặt tên là Bao Thịt.
Nó chạy quanh cô một vòng, sủa hai tiếng bốn chân tung tẩy, lao vọt về phía .
Sau đó, nó phanh gấp, dừng ngoảnh đầu , thấy cô vẫn ở phía , sủa thêm hai tiếng như đang giục cô.
Rồi chạy ngược về, cứ thế lặp lặp mệt....
Nhân gian sớm tối, lá rụng báo thu.
Thời gian nhanh ch.óng tiến đến tháng chín.
Ông nội Phó thể ở đây thêm nữa, dù trong làng cũng sắp thu hoạch vụ thu , ông yên tâm, cộng thêm việc Phó Khải sắp khai giảng, thế nên quyết định ngày mai về làng Đại Sơn.
Ông cụ Mục hiếu kỳ xem thu hoạch vụ thu ngày nay , thế là cũng theo ông nội Phó về cùng.
Phó Hiểu gật đầu, “Được ạ, chúng cùng về."
Phó Vĩ Luân đang nghỉ ngơi ở nhà về phía Phó Dục:
“Mấy ngày tới cũng việc gì mấy, cũng về theo ."
“Vâng."
Sáng sớm hôm .
Nhóm năm họ dự định hai chiếc xe.
Xếp hết những chiếc sọt và giỏ mà hai ông cụ đan ở đây chiếc xe phía .
Phó Khải vẫn còn đang tạm biệt Bao Thịt:
“Bao Thịt, mày ngoan nhé, đói thì sủa, đừng gần chỗ nước, tuy mày bơi nhưng kẻ ch-ết đuối đều là kẻ bơi đấy, mày nhất định chú ý."
Bao Thịt nghiêng đầu , thò lưỡi l-iếm l-iếm .
Phó Khải ôm nó lòng, nỡ rời xa chút nào, mắt đỏ hoe :
“Không thể mang Bao Thịt về nhà ạ?"
Phó Hiểu bất lực, nhưng nuôi ch.ó là để trông cái sân mà.
Ông nội Phó :
“Mẹ cháu thích ch.ó , mang về là cháu ăn đòn đấy."
Những khác cũng mỉm .
Phó Khải lề mề mãi cuối cùng cũng đặt nó xuống, đặt xuống, Bao Thịt sủa với mấy tiếng tung tăng chạy về sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-869.html.]
Nó uống nước ngọt đây.
Sáng nay nó còn uống xong thằng bé bế thốc lên, đến tận bây giờ mới buông tay...
Nếu nhà, nó nhịn mà ngoạm cho một miếng .
Phó Khải nỡ ngoảnh đầu một cái, còn yên tâm dặn dò Phó Tuy mấy câu:
“Tam ca, đừng quên cho Bao Thịt ăn nhé."
Phó Tuy thiếu kiên nhẫn xua tay:
“Từ sáng sớm đến giờ năm , cái thứ nó thông minh lắm, tự tìm đồ ăn thôi, mau lên xe ."
Bao Thịt nhờ uống một giọt nước linh tuyền mỗi ngày của Phó Hiểu nên thông minh lắm.
Dĩ nhiên đến mức hiểu tiếng một cách thần kỳ, nhưng những động tác và khẩu lệnh đơn giản cô dạy nó đều thể lĩnh hội .
Trên chiếc xe khác, ông cụ Mục Lý Kỳ, “Cậu ở đây nếu Vĩ Luân việc gì cần giúp đỡ thì tay giúp một tay, còn nữa... nhớ trưởng đồn cảnh sát ở đây là ai nhỉ... đ-ánh tiếng một câu."
Cái tên thì ông nhớ , trong thời gian ông ở đây, vị trưởng đồn từng đến bái phỏng.
Lý Kỳ tự nhiên hiểu ý ông, gật đầu, “Lão gia t.ử, tư lệnh dặn dò ạ."
“Ồ ồ, thì ."
Phó Hiểu xe gọi ông lên xe, “Ông nội, mau lên ạ."
Người lái chiếc xe là Dương cảnh vệ của ông cụ Mục.
Chiếc xe phía là do Phó Dục lái.
Sau khi vẫy tay chào tạm biệt Phó Vĩ Luân và Phó Tuy, hai chiếc xe khởi hành hướng về làng Đại Sơn.
Nhìn xe xa, Phó Vĩ Luân sang Phó Tuy, “Giờ , nhớ chú ý an ..."
“Vâng."...
Khi hai chiếc xe đến làng Đại Sơn thì nửa đêm.
Người trong làng đều chìm giấc nồng, Phó Hiểu cánh cổng cài then từ bên trong, cô lên tiếng ngăn cản Phó Khải định gõ cửa:
“Đừng gõ, cha em ngủ hết ."
Cô đầu Phó Dục, “Đại ca, trèo tường ."
“Ừm," Anh nhanh nhẹn nhảy sân, mở cổng lớn , trong lúc đó tránh khỏi phát tiếng động.
Lý Tú Phân ngủ say thấy tiếng động, đẩy đẩy Phó Vĩ Bác đang ngáy khò khò bên cạnh, “Cha nó ơi... tỉnh dậy , bên ngoài tiếng động."
Phó Vĩ Bác vẻ mặt ngơ ngác mở mắt, tiếng động bên ngoài, lập tức tỉnh cả , “Trộm?"
Không thể nào, làng vốn dĩ yên bình lắm mà.
Ông nội Phó thấy ông cầm gậy , lườm một cái, “Gì, bắt trộm hả?"
Lý Tú Phân thấy tiếng ông, vội vàng mặc quần áo mở cửa, “Ôi, cha về ạ....
Sao báo một tiếng chứ thật là...
“
Khi thấy Phó Hiểu đến gian chính, bà vui mừng ôm chầm lấy cô, “Ái chà, Hiểu Hiểu của về ."
Khi thấy ông cụ Mục, là một hồi hàn huyên nhiệt tình.
Ông nội Phó Phó Vĩ Bác, “Cả, lấy đồ trong xe đây."
Lúc cửa, vặn đụng Phó Dục đang cầm đồ , “Cha."
Phó Vĩ Bác vỗ vai , “Vào ."
Lý Tú Phân rót mấy chén nước, “Cha, bác Mục, muộn quá , là cứ đơn giản bát mì nhé?"
Ông nội Phó xua tay, “Vợ Cả , chúng ăn ở huyện mới tới, đừng bận bịu nữa, chị dọn dẹp giường chiếu là ."