Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 879

Cập nhật lúc: 2026-04-11 11:29:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiếp theo chính là lúc đọ sức bằng thực lực thật sự.”

 

Thẩm Hành Chu thong thả bước từ trong rừng cây, dung nhan tinh xảo cảnh tuyết tôn lên, như một vị trích tiên, chỉ nơi đầu mày cuối mắt mang theo nước, phủ một tầng sương lạnh, thanh thanh lãnh lãnh.

 

Đối mặt với mấy tên địch còn sót , khẽ nâng mắt.

 

Khoảnh khắc .

 

Gió lùa qua ngọn cây, tuyết rơi cành, mặt băng ngưng kết, vạn vật lặng lẽ nhưng sóng ngầm cuồn cuộn.

 

Những đối diện thanh niên , trong mắt tràn đầy sự kiêng dè.

 

Giáo sư Diệp biến mất mắt, liệu cần thiết liều mạng nữa ?

 

Nhìn mấy tên đang rụt rè rụt cổ nảy sinh ý định thoái lui, trong mắt Thẩm Hành Chu lóe lên sự giễu cợt, quân tâm tán loạn như thì nên trò trống gì.

 

Rút con d.a.o găm quân dụng , đưa cho đồng đội bên cạnh một ánh mắt, giơ d.a.o xông lên...

 

Lúc tiếp ứng chạy tới nơi, chiến cục định.

 

Lập tức kiểm tra tình hình bên , băng bó cho thương, gọi:

 

“Đội trưởng Thẩm?"

 

“Ừ," Thẩm Hành Chu thu vẻ mặt, đưa tay nhẹ nhàng lau vết m-áu ở cánh tay, sang đồng đội thương ngã xuống bên cạnh, bước tới đỡ dậy, với mới đến một câu:

 

“Làm phiền đưa những còn bệnh viện..."

 

“Yên tâm."

 

“......"

 

Sau khi bước khỏi rừng rậm, Thẩm Hành Chu đưa thành viên thương đến bệnh viện xong, xác nhận vị trí của giáo sư Diệp với của quân đội, báo cáo tin tức nhiệm vụ thành công tại bưu điện.

 

Tư Thần ở phía đối diện :

 

, vất vả , thương chứ?"

 

Thẩm Hành Chu thản nhiên :

 

“Không, xin nghỉ một thời gian..."

 

“Xin nghỉ bao lâu?"

 

“Trước Tết năm nay e là đều thời gian ."

 

“Cái gì cơ?"

 

Tư Thần tăng âm lượng, “Cậu định sinh con mà xin nghỉ lâu thế..."

 

Thẩm Hành Chu giọng điệu trịnh trọng:

 

việc quan trọng ..."

 

“Việc gì?"

 

Tư Thần dịu giọng , khuyên nhủ:

 

“Hành Chu , là suy nghĩ , dạo nhiệm vụ của nhiều thật, nhưng bây giờ là thời điểm mấu chốt, chắc là hiểu chứ..."

 

Chủ yếu là chuyện của tên bây giờ tính, Mục Liên Thận cứ chằm chằm , xem tình hình mấy là một khắc cũng để nhàn rỗi.

 

Thẩm Hành Chu im lặng một thoáng, lên tiếng nữa:

 

“Vậy thế , nếu việc quan trọng, liên lạc với ."

 

Sau khi cúp điện thoại, Tư Thần khẽ tặc lưỡi một cái, vẫn s-ố đ-iện th-oại của Mục Liên Thận, cũng cam tâm tình nguyện chuyện gì liên quan đến Thẩm Hành Chu cũng báo cáo, thật sự là còn lãnh đạo mà.

 

Lãnh đạo lên tiếng, thể theo ?

 

“Ừ, là Tư Thần, Thẩm Hành Chu thành nhiệm vụ về , xin nghỉ dài hạn."

 

Giọng Mục Liên Thận trầm xuống:

 

“Bị thương ?"

 

Nghe vẻ lo lắng?

 

“Không ," Tư Thần trả lời.

 

“Ồ..."

 

Sao cái thấy chút tiếc nuối ?

 

Tư Thần thật sự hiểu, ông đây rốt cuộc là hy vọng thương hy vọng đây?

 

“Cậu việc quan trọng ."

 

Tư Thần đột nhiên :

 

Mục tư lệnh, đứa nhỏ đắc tội gì ngài thế, đừng giày vò nữa , giày vò hỏng mất thì ...."

 

Mục Liên Thận giọng lạnh lùng:

 

“Cậu thấy là đang giày vò ?"

 

“Chẳng lẽ ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-879.html.]

Tư Thần chút cạn lời.

 

Giọng của Mục Liên Thận đối diện điện thoại vô cùng bình thản:

 

“Ai mà chẳng từ lúc đó lên?"

 

“Cậu mà ngay cả chút thử thách cũng chịu thì cũng chẳng nên đại sự gì."

 

Tư Thần bật , lời của Mục Liên Thận cũng sai.

 

Nghĩ hồi đó, nếu nắm bắt cơ hội lãnh đạo đưa cho, e là lúc đang ở thành phố Kinh .

 

“Vậy tính đây?

 

Người việc cũng thể đè ép cho chứ."

 

Mục Liên Thận im lặng hồi lâu, “Tạm dừng , đúng , công trạng của thể lên mấy cấp?"

 

“Ông định nhúng tay chuyện đấy chứ?"

 

Tư Thần chút cảnh giác hỏi:

 

“Những công lao đó đều là lấy mạng mà đổi lấy đấy, ông ngày thường giày vò thì thôi, cái thể bậy ."

 

“Cậu nghĩ nhiều ," Mục Liên Thận thản nhiên :

 

chỉ hỏi một chút thôi."

 

Mặc dù ông , nhưng Tư Thần vẫn buông lỏng cảnh giác, mập mờ :

 

“Ai mà , bên tự cân nhắc."

 

“Ừ."

 

Đối diện cúp điện thoại, Tư Thần thở dài một dài, ngả ghế.

 

Có nên nhắc nhở Thẩm Hành Chu một chút nhỉ, thật sự khá thích nhóc con .

 

Mục Liên Thận ngoài việc giày vò một chút cũng chẳng gì khác.

 

Biết đây?...

 

“Anh, về ..."

 

Hà Ngôn mở cửa thấy Thẩm Hành Chu ở cửa, lập tức kích động hét lớn.

 

Thẩm Hành Chu xoa đầu nhóc, sải bước sân.

 

Hà Ngôn phía theo bước chân của :

 

“Anh, cái ông lãnh đạo của hôm qua đến nhà tìm đấy..."

 

Thẩm Hành Chu khựng bước chân:

 

“Có chuyện gì ?"

 

Hà Ngôn phanh kịp, suýt chút nữa đ-âm sầm .

 

Cũng may nhóc nhanh trí, khi đụng Thẩm Hành Chu liền xoay đầu một cái, tự ngã đống tuyết quét xong.

 

Cậu bò trong tuyết trả lời:

 

“Ông , nhưng chắc là hôm nay sẽ đến."

 

Thấy dáng vẻ ngốc nghếch của , Thẩm Hành Chu nhíu mày:

 

“Em đất gì?"

 

Hà Ngôn leo dậy, phủi phủi tuyết , hì hì :

 

“Anh chẳng thích khác chạm ..."

 

Lần một phụ nữ gọi một tiếng Thẩm định kéo tay áo , liền tát một cái, đó rửa tay còn lãng phí mất một miếng xà phòng.

 

Thẩm Hành Chu khá cạn lời một cái.

 

“Tự em chơi , ngủ một giấc."

 

Nói xong liền phòng.

 

Anh giấc ngủ một mạch mất nửa ngày, lúc mở mắt nữa là chập tối.

 

Từ giường dậy, cảm nhận lạnh, liền dậy mặc áo đại y mở cửa bước ngoài.

 

Chương 504 Lại cãi ?

 

Nhìn đang ở phòng khách, nhướng mày:

 

“Đừng với nhiệm vụ đấy nhé?"

 

Tư Thần khoát tay:

 

“Không , tìm việc khác."

 

“Vậy gọi dậy?"

 

Thẩm Hành Chu đối diện ông.

 

 

Loading...