Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 883

Cập nhật lúc: 2026-04-11 11:29:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hiểu Hiểu..."

 

Phó Hồng ở trong phòng hướng về phía gọi một tiếng, “Em qua đây cho ."

 

Phó Hiểu xoa xoa ch.óp mũi, nhấc chân chuẩn qua, đằng Thẩm Hành Chu nhỏ giọng :

 

“Hiểu Hiểu, em cứ đổ cho ."

 

Anh đang nghĩ gì ?

 

Tưởng là Phó Hồng sẽ mắng cô ?

 

Làm thể...

 

Phó Hồng đối xử với cô nhất.

 

Quả nhiên, khi phòng, Phó Hồng kéo cô xuống cạnh giường, nhíu mày cô, nửa ngày chỉ thở dài một tiếng, một câu nặng lời cũng với cô, ngược cứ luôn với cô Thẩm Hành Chu thế thế nọ, sợ bắt nạt cô vân vân.

 

Phó Hiểu nhẹ nhàng vỗ vỗ tay :

 

“Anh hai, bình tĩnh một chút , đừng kích động, các ở đây, thể bắt nạt em , vả căn bản đ-ánh em."

 

Phó Hồng nghẹn lời, vốn vụng miệng đạo lý lớn lao gì, khuyên thế nào, nhất thời bực bội thôi.

 

Nằm giường lăn lộn, lăn kêu oai oái.

 

Em gái Phó Tuy, đ-ánh.

 

là lo ch-ết .

 

Giọng Phó Hiểu chứa ý :

 

“Anh hai, đừng nghĩ nữa, ôn tập thế nào ?

 

Em ở đây bộ đề, tranh thủ xem qua nhé."

 

Phó Hồng đưa cánh tay che mắt , buồn bực “ừm" một tiếng.

 

vỗ một cái:

 

“Thu dọn một chút , canh thịt dê xong ."

 

Sau khi cô bước khỏi phòng, cánh tay mới bỏ xuống, hốc mắt thế mà đỏ lên, nghiến răng căm hận :

 

“Cái thằng Thẩm Hành Chu ch.ó ch-ết ," chẳng trách từ nhỏ ghét , hóa điềm báo từ sớm.

 

Em gái là của , là của nhà họ Phó bọn .

 

Ai cũng đừng hòng cướp .

 

lớn lên thế nào, trong chuyện của Phó Hiểu, Phó Hồng vẫn là trai trẻ con chịu .

 

Tấm lòng yêu thương em gái , mãi mãi đổi.

 

Phó Hiểu tới bếp, mở nắp nồi một cái:

 

“Tiểu Dư, thể tắt lửa ."

 

Cô gọi vọng ngoài:

 

“Anh ba, dọn bàn ăn cơm thôi."

 

“Được."

 

Múc hết xương lớn một cái chậu, canh mỗi một bát.

 

Thịt nhừ canh ngọt, nước dùng trắng đục, chút mùi hôi nào, thơm vô cùng.

 

Mùa đông một bát canh thế , đúng là thỏa mãn.

 

Phó Tuy đặt bàn trực tiếp ánh nắng trong sân, uống canh ăn thịt, mới uống hai ngụm, Phó Hiểu đổ mồ hôi, cô chợt nhớ điều gì đó, về phía Phó Hồng:

 

“Anh hai, ngày về , em sợ tuyết rơi."

 

Phó Hồng gật đầu:

 

“Vừa đường trơn, thể chậm một chút."

 

Thẩm Hành Chu dùng đũa chung gắp một miếng thịt đặt bát Phó Hiểu, lên tiếng:

 

“Trên xe lắp xích chống trượt, ."

 

“Có việc gì đến ?"

 

Phó Hồng ngước mắt trừng qua, “Dượng chắc chắn sẽ sắp xếp thôi..."

 

Ánh mắt Phó Hồng gây khó dễ, Thẩm Hành Chu cứ như thấy, tự húp canh, thỉnh thoảng gắp một miếng thịt bát Phó Hiểu.

 

Dáng vẻ điềm nhiên như , mà khiến chướng mắt thế , Phó Tuy bên cạnh khóe miệng từ từ nhếch lên nụ xa, đang định gì đó thì Vu Nam giơ tay nhéo một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-883.html.]

 

Phó Dư ngẩng đầu Phó Hiểu:

 

“Hiểu Hiểu, đưa chút canh cho dượng ?"

 

Phó Hiểu xua tay:

 

“Không cần , hôm nay dượng về sớm, trong nồi vẫn còn thừa, đợi dượng về hâm nóng là ăn ."

 

“Dượng hôm đó tiễn em ?"

 

Phó Hồng hỏi.

 

“Chắc là , mấy ngày nay dượng bận lắm."

 

Phó Hiểu sang Phó Dư, Phó Tuy và Vu Nam:

 

“Mấy ngày sát kỳ thi cần sách nữa , đề em để cho mỗi ngày một tờ, đề nào thì sang bên hỏi giáo viên."

 

“Ừ ừ, yên tâm ."

 

Ăn xong bữa trưa, mặt ai nấy đều hồng hào, là do nắng chiếu là do bát canh thịt dê bổ dưỡng .

 

Sau khi thu dọn bếp núc xong, mấy cứ thế trong sân tán gẫu.

 

Không tại nhắc đến rèn luyện mà bọn Phó Tuy tham gia đó, Vu Nam hào hứng cùng cô nhớ :

 

“Còn nhớ mà chúng thấy khi xem trộm ngày hôm đó ?"

 

mơ hồ như , Phó Hiểu tự nhiên là ai, “Ai cơ?"

 

“Chậc," Vu Nam nhất thời lỡ miệng tuột :

 

“Thì cái sáu múi bụng, nhưng da đen ..."

 

“À ," Phó Hiểu nhớ , “Anh ?"

 

“Chắc là rắn c.ắ.n một cái trong núi, giờ vẫn hồn .... thấy thứ gì dài dài là nhảy dựng lên ngay."

 

Phó Hiểu :

 

“Đây chẳng là phiên bản đời thực của một rắn c.ắ.n, mười năm sợ dây thừng ."

 

Phó Tuy vui hai :

 

“Anh còn hai đấy, chỗ đó là chỗ để hai đứa con gái mấy đứa đến ?"

 

Vu Nam nhướng mày:

 

“Tại chúng đến?"

 

“Bọn đ-ánh nh-au là ít cởi áo đấy, hai cô nhóc mấy đứa..."

 

Anh sực nhớ lúc gặp riêng tư, Vu Nam thấy cơ bụng của .

 

Khụ....

 

còn từng sờ nữa.

 

Vu Nam buồn gương mặt chút đỏ bùng của , giọng điệu cao lên:

 

“Chúng chính là cố ý xem đấy, thì nào?"

 

“Em.... em thật thẹn,"

 

“Ha ha ha ha," Phó Hiểu và Vu Nam hai thành một đoàn.

 

Thẩm Hành Chu một bên mi mắt khẽ rủ, ánh mắt tối .

 

Mấy tán gẫu một lúc, thời gian dần trôi qua, mặt trời chiếu xuống cũng mất ấm.

 

Vu Nam vươn vai một cái, “Hiểu Hiểu, chị về nhà đây, ngày mai chị đến , qua nhà ngoại một chuyến, sáng ngày chị đến tiễn em."

 

“Vâng," Phó Hiểu dậy, sang Phó Tuy, “Anh ba, cùng chị Nam về ."

 

Phó Tuy vốn dĩ cũng dự định như , dậy, chỉ là lúc sắp liếc Thẩm Hành Chu một cái, như :

 

“Trời sắp tối , cũng nên về nhà chứ."

 

Thẩm Hành Chu ngẩng đầu vị trí mặt trời, bây giờ cùng lắm mới ba giờ, nhưng lời phản bác nào, ung dung dậy, thành tiếng:

 

là nên về ..."

 

Anh đầu , nhếch môi với Phó Hiểu, dịu dàng :

 

“Anh về... đây..."

 

Phó Hiểu mơ hồ cảm thấy ngụ ý của là, lát nữa sẽ đến...

 

 

Loading...