Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 904

Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:02:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nắng chiếu đấy...”

 

Phó Hiểu chút thẹn quá hóa giận lên tiếng:

 

“Nhanh lên, tầm còn mua rau ngon nữa.”

 

Thẩm Hành Chu mỉm về phía chiếc xe đạp bên cạnh, Phó Hiểu thấy hành động của liền hỏi:

 

“Anh gì thế?”

 

“Ngõ nhỏ bên phía chợ rau hẹp lắm, chúng đạp xe ...”

 

“Ồ.”

 

khi cô lên xe, :

 

“Hiểu Hiểu, đạp nhanh, em thể nắm lấy áo ...”

 

“...

 

Ồ...”

 

Sau khi xóc liên tục vài , một nữa bóp phanh gấp, :

 

“Hay là, em ôm eo ?”

 

Phó Hiểu lộ vẻ mặt cảm xúc lườm một cái, nhéo eo một cái thật mạnh:

 

“Đừng mà lắm mưu mẹo, đạp xe cho hẳn hoi .”

 

Thẩm Hành Chu một tay lái xe, tay còn đưa nắm lấy lòng bàn tay cô, giọng chứa ý :

 

“Sắp đến ...”

 

“Đây chợ rau.”

 

“Ừm,” gật đầu, chậm rãi tấp xe lề đường, nghiêng đầu cô:

 

“Chỗ đồ đạc đầy đủ hơn.”

 

Phó Hiểu bước xuống xe, lúc mới nhận một vấn đề, nhíu mày :

 

“Thẩm Hành Chu, đạp xe đạp đến đây thì đồ chúng mua tính ?”

 

“Em còn định mua ít trứng gà nữa, mang về kiểu gì?”

 

Thẩm Hành Chu nhướn mày với cô:

 

“Yên tâm, cách.”

 

Sau khi trong, Phó Hiểu chọn mua một giỏ trứng gà, cùng khá nhiều táo, dĩ nhiên là thiếu lá hẹ.

 

“Chỉ mua bấy nhiêu thôi ?”

 

Cô gật đầu:

 

“Đủ ăn lâu .”

 

“Mang về thế nào?”

 

Thẩm Hành Chu gọi một , ghé tai vài câu, đó gật đầu:

 

“Chuyện nhỏ, tìm xe bò chở thẳng đến nhà cho ngay.”

 

“Cảm ơn nhé.”

 

Anh hờ hững ôm vai Phó Hiểu ngoài.

 

Trên đường về, đàn ông cảnh cáo xong dám giở trò gì nữa, đạp xe vững vàng.

 

Phía rẽ một cái là đến con phố đại viện quân khu, nhưng là một đoạn dốc xuống, Thẩm Hành Chu đưa một tay đỡ lấy cô:

 

“Hiểu Hiểu, sắp đến , em về nhà , lát nữa mang rau qua cho em.”

 

Anh dừng xe ở cổng đại viện, Phó Hiểu xua tay:

 

“Chẳng đang theo phía , đợi một chút cũng .”

 

“Xe đẩy chậm, ước chừng mười mấy phút nữa mới tới.”

 

“Không , chờ một chút cũng .”

 

Thẩm Hành Chu vỗ vỗ miếng đệm ghế xe đạp:

 

“Vậy thì về nhà chờ , lên xe...”

 

Về đến nhà , cổng cũng đóng, hai ở trong sân trò chuyện.

 

Anh hỏi:

 

“Hiểu Hiểu, mấy đến đại viện lúc nãy là tìm em ?”

 

Người chắc là bọn họ Lương Ngụy Sơn, Phó Hiểu gật đầu:

 

“Vâng, đúng .”

 

Thẩm Hành Chu im lặng một lát, lên tiếng:

 

“Vị giáo sư đó.... hình như Viện nghiên cứu , ông nợ một ân tình, em dự định gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-904.html.]

 

“Là Giáo sư Diệp ?”

 

“Ừm.”

 

Phó Hiểu do dự một chút :

 

mà, đó là đang thực hiện nhiệm vụ...”

 

Thẩm Hành Chu :

 

“Không vì cứu ông , đó là nhiệm vụ của , định lấy việc đó để đòi ân tình.”

 

“Anh còn giúp ông một việc khác nữa, ông ghi nhớ lòng của .”

 

nhạt:

 

“Để em đến Viện nghiên cứu xem , lỡ như ông cụ và hướng nghiên cứu của em giống thì khỏi phiền .”

 

Hơn nữa, vội vã chạy đến đòi học trò cũng lắm.

 

Cứ tùy duyên .

 

Hai trò chuyện bâng quơ một lúc, giao rau đẩy xe tới, Thẩm Hành Chu nhận lấy xe đẩy từ tay đó, đẩy rau đại viện.

 

Đến nhà họ Mục, Thẩm Hành Chu mang trứng và rau nhà bếp, còn táo thì bê phòng khách.

 

Đợi đến khi nhà bếp, Phó Hiểu tráo hết trứng gà và rau thành đồ trong gian của cô.

 

“Hiểu Hiểu, đưa hẹ cho , rửa cho.”

 

Nhìn mớ hẹ tươi tắn hơn hẳn lúc nãy, Thẩm Hành Chu chọn cách giả mù, rửa hẹ xong mang bếp thái nhỏ.

 

Phó Hiểu đang bên cạnh rán trứng liếc một cái:

 

“Ông nội bảo cùng gói sủi cảo ?”

 

Giọng đầy ý :

 

...”

 

“Chậc...”

 

Chương 517 Công bố thành tích

 

Cho đến tận khi ráng chiều tan , màn đêm buông xuống.

 

Hứa Đình Thâm gọi điện đến đồng ý với điều kiện của cô.

 

Lại thông báo thời gian ký hợp đồng, hàn huyên vài câu cúp máy.

 

Sáng hôm .

 

Phó Hiểu đến Viện nghiên cứu, phòng thí nghiệm phân cho để thử nghiệm một thứ mới.

 

Đang đắm trong đó, cô chú ý thấy bên ngoài cửa sổ đang hai .

 

Một ông lão mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn đang gì đó với bên cạnh.

 

Mãi thấy phản hồi, ông ngẩng đầu, theo ánh mắt của đó, thấy Phó Hiểu trong phòng thí nghiệm, trong mắt ông lập tức tràn đầy ý :

 

“Đây chính là tiểu thiên tài mà kể với ông đấy.”

 

“Ồ?”

 

Ông lão mặc áo blouse trắng dời ánh mắt sang:

 

“Thu-ốc cầm m-áu là do cô bé nghiên cứu ?”

 

Gương mặt ông lão chút nhợt nhạt, giống như do quanh năm thấy ánh mặt trời, mắt quầng thâm, râu ria cũng lởm chởm, qua là lâu nghỉ ngơi t.ử tế.

 

Thấy đối phương gật đầu, ông lão mỉm :

 

“Viện trưởng Trần , hai ngày nay ông nhắc đến tiểu thiên tài, nhưng thế nào cũng ngờ tới....”

 

Ánh mắt ông rơi Phó Hiểu trong phòng thí nghiệm:

 

“Lại là một đứa trẻ nhỏ như , còn là một cô bé.”

 

Trần Đình Tự chắp tay lưng, xuyên qua cửa sổ cô thao tác thuần thục, đầy ẩn ý :

 

“Đứa trẻ năng lượng lớn, ai trong đầu con bé chứa đựng bao nhiêu thứ , đây là báu vật của quốc gia chúng đấy.”

 

Ông lão hỏi:

 

“Cô bé đang điều chế cái gì thế?”

 

Trần Đình Tự lắc đầu:

 

“Không , là gọi con bé hỏi thử xem?”

 

“Không,” ông lão xua tay, “Làm thí nghiệm kiêng kỵ nhất là phiền, chúng đợi thêm chút nữa...”

 

Hai cứ thế bên ngoài chờ đợi, mãi cho đến khi Phó Hiểu dừng việc điều chế, bắt đầu gì đó lên giấy, đợi cô đặt b.út xuống, họ mới gõ cửa phòng thí nghiệm.

 

Nghe thấy tiếng gõ cửa, Phó Hiểu đầu , thấy hai ngoài cửa sổ, cô dậy tới mở cửa:

 

“Ông nội Trần, ông ạ?”

 

 

Loading...