Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 907

Cập nhật lúc: 2026-04-11 12:02:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Vĩ Luân lấy từ trong ngăn kéo hai cuốn sổ tiết kiệm đưa cho :

 

“Cháu cầm lấy tiền .”

 

Phó Dục hiểu:

 

“Chú út, thế ý gì ạ?”

 

“Sau năm mới, cháu Kinh đô sớm một chút, xem thử thể tìm căn nhà nào .”

 

“Vậy cũng cần chú đưa tiền ạ.”

 

Anh đẩy cuốn sổ tiết kiệm trả cho ông:

 

“Trong tay cháu tiền...”

 

“Chú út, hôm nay việc gì nữa thì cháu về nhà đây, cháu gọi điện thoại cho Hiểu Hiểu.”

 

Nhìn rời , Phó Vĩ Luân bất đắc dĩ lắc đầu, tưởng nhà ở Kinh đô cũng giống như ở huyện ?

 

Số tiền trong tay , e là chỉ mua một căn sân nhỏ thôi.

 

Thôi bỏ , đợi đến tết để cha đưa cho cũng thôi...

 

Giấy báo nhập học hiện giờ đơn giản, chỉ nguyên quán và họ tên.

 

【Cho nên mới nhiều trường hợp mạo danh học đại học như xảy .】

 

Phía thôn Đại Sơn nhận ba bản giấy báo nhập học.

 

Cụ Phó đang gọi điện cho Phó Hiểu ở Kinh đô:

 

“Hiểu Hiểu , giấy báo nội nội tìm gửi qua cho cháu ?”

 

Phó Hiểu mỉm :

 

“Ông nội, ông cứ để cả lúc lên Kinh đô thì mang qua cho cháu là , cần phiền phức ạ.”

 

“Ừ, cũng .”

 

Cụ Phó dặn dò:

 

“Hiểu Hiểu, nhớ chú ý giữ ấm nhé, trong phòng thí nghiệm lạnh cháu?

 

Thôn Đại Sơn tuyết rơi , rơi lớn lắm.”

 

Phó Hiểu ngoài cửa sổ những bông tuyết đang bay lả tả:

 

“Ông nội, Kinh đô cũng rơi tuyết , nếu thực sự lạnh quá thì cháu chắc chắn sẽ đến phòng thí nghiệm , cóng tay lắm ạ.”

 

Hiểu Hiểu, cháu với thằng nhóc Thẩm Hành Chu một tiếng, đừng bảo gửi đồ về nữa, nhà ăn hết , với hôm nay là tết Lạp Bát, cháu đừng quên uống cháo nhé.”

 

đáp:

 

“Cháu , ông yên tâm , cháu chắc chắn sẽ quên uống cháo Lạp Bát , ở nhà đang nấu ạ.”

 

“Ừ ừ, ông nội chào cháu.”

 

Tháng Chạp tết đến gần,

 

Nấu cháo đợi xuân sang.

 

Dưới lầu truyền đến tiếng gọi của Cụ Mục:

 

“Cục cưng, xuống uống cháo thôi...”

 

“Cháu xuống ngay đây...”

 

Phó Hiểu bọc chiếc áo khoác quân đội, xuống lầu.

 

Trước bàn ăn, Cụ Mục vẫy vẫy tay với cô:

 

“Nhanh lên, uống lúc còn nóng, ông cho thêm nửa thìa đường đỏ đấy.”

 

“Thẩm Hành Chu ạ?”

 

“Nấu cháo xong là nó luôn .”

 

Chắc là cảm thấy danh phận, đón lễ ở nhà họ Mục thì lắm.

 

Chàng trai cũng khá giữ lễ nghĩa, Cụ Mục thầm nghĩ trong lòng.

 

Phó Hiểu hai tay bưng bát sưởi ấm tay, lười biếng lên tiếng:

 

“Cũng bao giờ ba cháu mới về nhà...”

 

Cụ Mục tính toán thời gian :

 

“Nếu theo thường lệ thì một tuần nữa chắc là về tới thôi, tết nó còn lên Kinh đô báo cáo một .”

 

Phó Hiểu tuyết rơi dày đặc bên ngoài, trong lòng một mảnh bình yên.

 

Cháo ấm, tuyết rơi, mong đợi năm mới.

 

“Ông nội, lát nữa tuyết ngừng chúng sân đắp tuyết nhé.”

 

“Được, đắp, mau uống cháo , kẻo lát nữa nguội.”

 

Qua tết Lạp Bát là đến năm mới, một năm một tuổi một đoàn viên.

 

Một tuần , Mục Liên Thận từ Tây Bắc trở về Kinh đô.

 

Xe dừng ở cổng đại viện, mở cửa xe bước xuống.

 

Ngụy Học Trạch ở ghế phụ bực bội :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-907.html.]

 

“Gọi cảnh vệ ở cổng mang đồ của xuống , đang vội họp.”

 

Mục Liên Thận liếc chiếc xe đang chạy tới xa phía , nhướn mày:

 

“Có khiêng giúp .”

 

Ngụy Học Trạch theo ánh mắt của cũng bật :

 

“Tiểu Cửu đúng là xui xẻo thật.”

 

Địch Cửu xuống xe, thấy Mục Liên Thận vẫy tay với ở phía , khẽ nhíu mày:

 

“Chậc, đen đủi thế .”

 

Ông tới, thoáng qua đồ đạc trong xe:

 

“Cậu mang cái gì về đây?”

 

“Bớt nhảm , giúp một tay.”

 

Cảnh vệ khuân từ trong xe một bao tải lương thực, đầy ắp là cái gì.

 

Ngụy Học Trạch nhướng mày :

 

đây, Tiểu Cửu, hôm khác tụ tập nhé.”

 

Địch Cửu vẫy tay với ông, Địch Vũ Mặc phía :

 

“A Mặc, nhấc lên đưa cho chú.”

 

Địch Cửu vác bao tải lớn phía , Mục Liên Thận ôm một cái thùng phía .

 

Địch Vũ Mặc xách những món đồ lặt vặt.

 

Dọc đường Địch Cửu định nhờ cảnh vệ ở cổng giúp một tay, nhưng Mục Liên Thận một câu:

 

“Cậu ngay cả cái cũng bê nổi , bao lâu rèn luyện ?”

 

Địch Cửu lườm một cái, tức đến bật :

 

“Cậu khiêng cái gì đấy?”

 

“Chúng đổi ...”

 

Mục Liên Thận lắc đầu:

 

“Không , trong là r-ượu Hiểu Hiểu ủ.”

 

Địch Cửu lúc mới lên tiếng:

 

“Cho ba bình, nếu khiêng nữa ...”

 

Mục Liên Thận:

 

“Không , tối đa một bình thôi.”

 

Địch Cửu lạnh lùng đấu lý:

 

“Ba bình.”

 

“Tối đa cho hai bình.”

 

“Được, chốt thế .”

 

Địch Vũ Mặc hai lớn tuổi đang mặc cả ở đằng , nhất thời chút ngẩn ngơ.

 

“Ba, ba về ạ?”

 

Phó Hiểu thấy tiếng liền chạy , thấy bao tải lớn vai Địch Cửu, vỗ nhẹ Thẩm Hành Chu bên cạnh:

 

“Đi đỡ giúp .”

 

Thẩm Hành Chu tiến lên đón lấy bao tải lớn, cô tới nắn nắn:

 

“Ba, cái bao tải to là cái gì thế ạ?”

 

Mục Liên Thận thu hồi tầm mắt từ Thẩm Hành Chu, nhàn nhạt đáp:

 

“Anh ba của con bảo ba mang qua, ba cũng là gì.”

 

Thẩm Hành Chu đón lấy đồ trong tay Địch Vũ Mặc, khẽ :

 

“Đa tạ.”

 

Sau khi đặt đồ sang một bên, đến bên cạnh Phó Hiểu xoa xoa tóc cô, nhỏ giọng hỏi:

 

“Có mở xem thử ?”

 

Phó Hiểu gật đầu, xách nặng thế cô tò mò quá mất bên trong là cái gì.

 

Giữa hai họ bất luận là hành động lời đều vô cùng tự nhiên, Địch Vũ Mặc thấy rõ mồn một, Phó Hiểu hề bài xích sự tiếp cận của Thẩm Hành Chu.

 

Anh cúi đầu, hàng mi dày che khuất, ai tia u ám trong mắt .

 

Địch Cửu đang tháo chiếc thùng tre Mục Liên Thận ôm tới:

 

“Đưa r-ượu cho .”

 

“R-ượu gì cơ?”

 

Cụ Mục tới, là r-ượu Phó Hiểu ủ, hì hì che cái thùng :

 

“Tiểu Cửu , cục cưng nhà thi nhất quốc đấy, ông ...”

 

 

Loading...