“Thẩm Hành Chu chống cằm, mắt say, mi mắt rũ xuống, đôi mắt đào hoa như phủ một lớp sương mù.”
Cố Kỳ Thâm nãy giờ vẫn ngoài cuộc lúc mới xin gia nhập chiến trường, gọi :
“Thẩm Hành Chu, nào, r-ượu của vẫn uống .”
Phó Hiểu khẽ, Thẩm Hành Chu thấy tiếng liền nghiêng đầu cô:
“Sao thế?”
Giọng men thấm đẫm, mang theo chút khàn khàn và trầm thấp.
Cô lắc đầu:
“Không gì, còn ?”
“Đùa ...”
Đàn ông thể là ?
Anh thẳng , Cố Kỳ Thâm:
“Ly r-ượu ý nghĩa gì đây?”
Cố Kỳ Thâm bưng ly lên, do dự một chút :
“Chúc .... vạn sự như ý?”
Thẩm Hành Chu nhíu mày:
“Tuy lời chúc sáo rỗng, nhưng...”
Anh nâng ly uống cạn:
“ nhận.”
Cố Kỳ Thâm một nữa, nụ ranh mãnh, thêm một câu:
“Chúc và Hiểu Hiểu sớm ngày tu thành chính quả....”
Ánh mắt Thẩm Hành Chu sáng lên, tự rót cho một ly đầy tràn, uống một cách cam tâm tình nguyện.
Cố Kỳ Thâm chậc chậc lắc đầu, nháy mắt với Tống Tòng Tân.
Phó Hiểu thấy Tống Tòng Tân cũng tới mời r-ượu, hễ là lời thì Thẩm Hành Chu đều từ chối, cô khỏi cảm thán, chắc chắn sẽ say ch-ết mất.
R-ượu của cô hậu khí mạnh lắm.
Không qua bao lâu, hai bình r-ượu Lục Viên lấy thứ hai hết sạch, lấy thêm hai bình nữa.
Tống Như Uyên khẽ:
“Đám nhóc khá là uống đấy chứ, uống còn nhiều hơn cả chúng .”
Mục Liên Thận hừ lạnh:
“Là uống khỏe hơn thôi, câu đó đừng gộp cả chúng .”
“Ha ha ha,” Ngô Thừa Phong vỗ bàn lớn.
Cụ Mục tới vỗ vai Mục Liên Thận:
“Ba thấy trời tối , mấy lão già chúng sang nhà bên cạnh ở đây.”
“Ba, ở đây ở mà.”
Trình Nguyên bực lên tiếng:
“Nhà ngay sát vách, trong nhà tường lửa, ngủ thoải mái hơn chỗ của ông nhiều.”
Cụ Mục cũng tiếp lời:
“Hơn nữa, các ồn ào quá, mấy lão già chúng qua đó sưởi lửa, đ-ánh cờ, ngủ sớm cho khỏe.”
“Được ạ,” Mục Liên Thận dậy dặn dò hai cảnh vệ theo mấy cụ già.
Trước khi Cụ Mục còn sang căn phòng nhỏ bên báo với Phó Hiểu một tiếng.
Phó Hiểu tiễn họ tận cửa, nhân tiện đưa cho Cụ Mục một lọ thu-ốc giải r-ượu.
Trình Nguyên Cụ Mục:
“Lão Mục, cho một viên thu-ốc.”
Cụ Mục đổ cho ông một viên, nhân tiện đưa cho cụ Thích phía một viên:
“Giải r-ượu đấy, mỗi một viên.”
Trình Nguyên l-iếm một cái, nhất thời cũng phân biệt d.ư.ợ.c tính.
Nuốt hết , ngờ thu-ốc tan ngay trong miệng, ờ...
Ông ngước Cụ Mục:
“Lão Mục, cho thêm một viên nữa...”
“Không cho.”
Chương 520 Anh.... say ?
Gió mát trăng thanh, đêm khuya tĩnh mịch.
Mục Liên Thận bảo Phó Hiểu nghỉ ngơi, mấy say xỉn trong phòng đều cảnh vệ sắp xếp thỏa.
Phó Hiểu bếp pha mấy ấm , bảo cảnh vệ một vòng, mỗi phòng đặt một ấm.
Mục Liên Thận và Tống Như Uyên chung một phòng, thấy cô xách ấm tới liền nhíu mày hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-910.html.]
“Chẳng bảo con ngủ sớm ?”
Phó Hiểu đặt ấm cùng một cái ca tráng men lên bàn, :
“Con sợ nửa đêm khát, con cũng uống r-ượu nên ba cần lo cho con .”
Mục Liên Thận xoa xoa thái dương:
“Ừm, cần lo cho bọn ba, về ngủ .”
Sau khi cô , Tống Như Uyên từ giường dậy:
“Vẫn là con gái tâm lý nhất, tớ bây giờ đúng là chút khát .”
“Rót cho tớ một ly.”
Mục Liên Thận uống xong đưa thẳng cái ca cho ông:
“Chỉ mỗi một cái ca thôi, uống tạm .”
Tống Như Uyên nhíu mày:
“Vậy tớ dùng ấm uống.”
“Vẽ chuyện gì chứ,” Mục Liên Thận cũng chẳng thèm quản ông , tự leo lên giường, đắp chăn nhắm mắt .
“Chậc,” Tống Như Uyên bò xuống giường, xách ấm lên dốc thẳng nước miệng, môi cũng chạm vòi ấm.
Đừng nha, trình độ cũng cao phết, đổ ngoài giọt nào.
Lúc đến khu hậu viện gõ cửa một căn phòng khách, bên trong truyền giọng của Địch Vũ Mặc:
“Vào ...”
Hử?
Chẳng lẽ đây phòng Thẩm Hành Chu ngủ ?
Phó Hiểu cảnh vệ bên cạnh, cảnh vệ đẩy cửa , tình hình bên trong mới sang Phó Hiểu:
“Thưa tiểu thư.”
Cô ghé đầu một cái:
“Thẩm Hành Chu ngủ ?”
Địch Vũ Mặc liếc đàn ông đang giường vẻ ngủ say, khẽ :
“Chắc là .”
Anh Phó Hiểu:
“Em đây là?”
“Ồ, gì ạ.”
Cô còn tưởng Thẩm Hành Chu ngủ một một phòng, định đến cho uống một viên thu-ốc, bây giờ xem thì thôi .
Cô đặt ấm lên bàn:
“Nghỉ ngơi sớm , em đây...”
“Hiểu Hiểu...”
Phía , Địch Vũ Mặc gọi cô .
Phó Hiểu thắc mắc đầu :
“Có chuyện gì ?”
“Anh lời .”
“Bây giờ ạ?”
“Ừm,” Địch Vũ Mặc gật đầu, thời điểm lắm, nhưng hình như chỉ thể lúc thôi.
Hơn nữa còn thể chọc tức đàn ông đang giường giả say vì để ý đến .
“Có thể để cảnh vệ theo.”
Phó Hiểu im lặng một lát gật đầu:
“Ra phòng chuyện ạ.”
Cô xoay ngoài .
Sau khi cô , Địch Vũ Mặc uống một ly , chỉnh đốn quần áo mới bước ngoài, khi còn về phía đàn ông giường:
“Hừ...”
Trong phòng, Thẩm Hành Chu chậm rãi mở mắt, bật dậy giường, bực bội đ-ấm giường một cái:
“Mẹ kiếp...”
Giọng khàn đặc và bực dọc, r-ượu nồng nặc , giận lo.
Anh ý định ngăn Phó Hiểu , cho cô tiếp chuyện .
sợ quản quá nhiều sẽ khiến cô thấy phiền phức.
Suy tính , vật xuống giường một cái thật mạnh.
, cần .
Hiểu Hiểu ở bên cạnh , hơn nữa cần để tâm đến Địch Vũ Mặc, Hiểu Hiểu là của .