Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 938

Cập nhật lúc: 2026-04-11 16:48:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước đây em vẫn luôn từ từ mà..."

 

Giọng điệu nũng nịu của cô thực sự quá mê , nghiêng đầu ghé sát hôn lên khóe môi cô.

 

Vốn dĩ chỉ định nếm thử thôi, kết quả chạm cô, Sầm Hành Chu liền giống như thật sự mắc chứng đói khát da thịt mà chút kìm chế .

 

“Đừng cử động..."

 

Xoay , Sầm Hành Chu nửa khép mắt tỉ mỉ hôn lên môi cô, đuôi mắt phiếm hồng.

 

Thấy cảm xúc của ngày càng mất kiểm soát, Phó Hiểu giơ tay nắm chuẩn xác lấy miệng .

 

Đôi mắt đào hoa của Sầm Hành Chu nhếch lên, đáy mắt đong đầy ý .

 

Cô cảnh báo:

 

“Ngoan ngoãn chút ..."

 

Anh gật đầu.

 

Phó Hiểu lúc mới thu tay , nhưng vẫn ôm cô buông tay, nghịch ngợm ngón tay cô, tùy ý :

 

“Vậy em nhất định chú ý nghỉ ngơi, đừng để mệt mỏi như ."

 

“Vâng , ạ."

 

Hiểu Hiểu..." cúi đầu cô:

 

“Người để bên cạnh em đây, ngày em khai giảng tóm một ."

 

“Người nào?"

 

“Một đứa con gái, đây từng đắc tội em, tìm em cầu tình..."

 

“Ồ," Phó Hiểu trong nháy mắt liền là ai , phụ trách chằm chằm Lý Hy Hy và Âu Dương Hoành báo cáo , là Lý Hy Hy đang tìm cách đến Kinh đô.

 

Cô lúc đó cho ngăn cản, trực tiếp thả cho qua.

 

Vốn dĩ còn rốt cuộc mục đích gì khi đến đây.

 

Kết quả đợi , hóa của Sầm Hành Chu khống chế .

 

“Người ?"

 

Anh :

 

“Anh cho đưa trả về nơi cũ của cô , cô đắc tội em thế nào?"

 

Phó Hiểu :

 

“Chỉ là một tâm cao hơn trời mà thôi."

 

Đầu ngón tay Sầm Hành Chu khều khều ngón tay cô, khẽ mơn trớn.

 

Anh lười biếng cụp lông mày xuống, :

 

“Cần dạy cho thêm bài học nữa ?"

 

“Không cần."

 

Mưu đồ quá lớn, bản gánh vác nổi chí lớn của .

 

Không nghĩ xem để nâng cao bản , mà cứ luôn dựa dẫm khác?

 

Sớm muộn gì cũng ngày tự rước lấy quả đắng.

 

“Mấy giờ ?"

 

Sầm Hành Chu cầm đồng hồ bàn xem một cái:

 

“Mười một giờ."

 

Cô ngẩng đầu :

 

“Về ngủ , em thấy mắt quầng thâm kìa."

 

," Sầm Hành Chu cúi đầu tựa trán cô, nhỏ giọng :

 

“Để sớm gặp em... lái xe suốt một đêm ngay cả một hớp nước cũng uống..."

 

Giọng điệu vì mệt mỏi, âm sắc qua giống như đang nũng nịu.

 

Lòng cô mềm nhũn, đưa tay sờ sờ mặt , quàng lấy cổ, hôn một cái lên miệng :

 

“Khen thưởng đấy..."

 

“Được , lời, về ngủ ."

 

Sầm Hành Chu nghiêng mắt cô, hàng mi dài rủ xuống, trầm giọng :

 

“Bây giờ em buồn ngủ ?"

 

Nói thật, cô bây giờ buồn ngủ chút nào, nhưng cô :

 

“Cũng thể ngủ chứ, nếu ngày mai về đại viện, ông nội thấy tinh thần là sẽ mắng đấy."

 

Anh thấp:

 

“Anh ở đây... ?"

 

Anh rạng sáng với cô một câu sinh nhật vui vẻ.

 

Phó Hiểu quỳ giường, nhéo mặt , giọng điệu cao:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-938.html.]

“Định lấn tới với em ở đây đấy ."

 

“Em buồn ngủ, bầu bạn với em thêm một tiếng nữa, ?"

 

Vừa còn dùng đôi mắt đào hoa đong đầy ý chằm chằm cô, còn giơ ngón tay lên tư thế thề thốt:

 

“Anh sẽ gì em ..."

 

Nói cũng chẳng đợi cô đồng ý, trực tiếp xuống cạnh giường, hai tay gối đầu, nhướng mày với cô.

 

Nhìn dáng vẻ vô của , Phó Hiểu mắng:

 

“Mặt dày..."

 

Cô từ giường bước xuống.

 

“Ơ, em đấy?"

 

“Lấy đồ..."

 

Phó Hiểu từ trong ngăn kéo bàn học lấy một lọ thu-ốc, đổ một viên thu-ốc trực tiếp đặt bên miệng :

 

“Ăn ..."

 

Nhìn chút do dự nuốt viên thu-ốc xuống, cô nhếch môi:

 

“Cũng sợ em độc ch-ết ..."

 

Sầm Hành Chu vỗ vỗ vị trí phía trong giường, hiệu cô lên đây.

 

Phó Hiểu leo lên giường, chui tọt trong chăn, nghiêng đầu trong .

 

Anh từ phía nhẹ nhàng ôm lấy eo cô, cúi đầu thì thầm bên tai cô:

 

“Hiểu Hiểu, thật sự nhớ em."

 

đầu :

 

“Em , cảm nhận ."

 

Sầm Hành Chu thấp một tiếng, phần lùi một chút.

 

Cô thắc mắc:

 

“Anh buồn ngủ ?"

 

“Sao ?"

 

Anh đong đầy ý cô:

 

“Lẽ nào em cho ăn thu-ốc mê?"

 

“Cái đó thì ," Phó Hiểu khẽ:

 

“Chỉ là thu-ốc dưỡng thần thôi."

 

thông thường ăn cái sẽ nhanh chìm giấc ngủ mà.

 

Sao giống thế nhỉ.

 

Đưa tay bắt lấy cổ tay , thăm dò mạch tượng một chút, cô thở dài:

 

“Anh còn em, ở bên ngoài thời gian chắc chắn nghỉ ngơi t.ử tế , mệt mỏi quá độ..."

 

“Thì sẽ thế nào?"

 

Phó Hiểu xoa xoa đầu :

 

“Sẽ hói đầu... hơn nữa."

 

Ánh mắt cô đảo một vòng:

 

“Hại thận..."

 

“Thật ?"

 

Sầm Hành Chu cúi đầu:

 

“Vậy thử xem..."

 

Ngay đó làn môi mỏng áp lên môi cô, đó từ từ ép xuống, từng chút từng chút nghiền nát, khẽ c.ắ.n chậm mút thăm dò.

 

Gáy tay giữ lấy, bàn tay đó từ từ trượt xuống, đặt lưng cô.

 

Hai tay Phó Hiểu nhịn túm lấy chiếc áo sơ mi ng-ực .

 

Sầm Hành Chu hề nhắm mắt, ngược cứ dùng đôi mắt đào hoa nồng đượm d.ụ.c sắc câu dẫn cô tiếp tục chìm đắm.

 

Theo động tác hôn hít môi răng đóng mở, yết hầu trắng trẻo gợi cảm của đàn ông chậm rãi trượt động.

 

Tiếng nước nhỏ xíu lặng lẽ vang lên trong gian tĩnh mịch.

 

Sự xung động trào dâng từ lâu như đốm lửa thiêu đốt đồng cỏ, nơi khắp c-ơ th-ể đều đang kêu gào khát vọng chạm cô.

 

“Xem ... vấn đề gì," giọng nhẹ, quyến rũ đầy d.ụ.c vọng.

 

Hai má Phó Hiểu đỏ bừng, đuôi mắt phiếm chút lệ quang cùng với vẻ đỏ ửng.

 

Đôi mắt trong veo thuần khiết nhuốm màu sắc khác lạ.

 

Sầm Hành Chu chỉ một cái, cả liền chịu nổi, nhất là khi thấy nước mắt cô tự chủ từ khóe mắt lăn xuống.

 

Cảnh tượng như khiến càng thêm thể kìm lòng .

 

 

Loading...