Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 964

Cập nhật lúc: 2026-04-11 20:58:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Động tác dậy của cô khựng , kéo tay cô một cái, khóa lòng, giây tiếp theo, đôi môi chặn , bắt đầu công thành chiếm đất.”

 

Cánh tay hữu lực của đàn ông ôm lấy vòng eo thon thả của cô, cánh tay theo nụ hôn sâu dần thắt c.h.ặ.t, hai c-ơ th-ể âm thầm dán sát , dường như mật khăng khít.

 

Lâu , cuối cùng cũng buông cô , yết hầu trượt lên xuống, định thần một chút, thỏa mãn mà hôn nhẹ vài cái lên khóe môi cô, thấy khóe mắt cô rưng rưng, thần sắc mê loạn, giơ tay vỗ vỗ lưng cô.

 

Anh ôm cô lòng, ôm thật c.h.ặ.t, khẽ thở dài:

 

“Hiểu Hiểu, xin , em lo lắng."

 

“Tin , sẽ thế nữa, em đúng, nếu mệnh hệ gì, em đây?"

 

Thẩm Hành Chu lùi , cúi đầu cô, bằng một tư thế thành kính, hôn lên trán cô:

 

“Anh hứa với em, sẽ ở bên em cả đời, đừng sợ."

 

Phó Hiểu giơ hai tay ôm lấy cổ , tựa đầu bên vai thương của , khẽ “ừm" một tiếng.

 

Cô dùng giọng mềm mỏng :

 

“Thẩm Hành Chu, em gật đầu đồng ý ở bên , là nhắm tới chuyện cả đời, hết đến khác lay động trái tim em, thì chịu trách nhiệm đến cùng, nếu thì...."

 

thẳng , đôi đồng t.ử tĩnh lặng trong veo đột nhiên trở nên thâm trầm.

 

“Em sẽ khiến .... ch-ết cũng yên ."

 

Một giọng nhẹ nhẹ bay lỗ tai Thẩm Hành Chu, nhếch môi , trong đôi mắt đào hoa xẹt qua tia sáng u tối, đáy mắt thấp thoáng xẹt qua một chút tính xâm lược, diện mạo vốn quyến rũ, giờ đây càng thêm trêu ngươi khác đến tận xương tủy.

 

Hai tay kẹp lấy eo cô, vùi mặt xuống, tỳ trán cô:

 

“Nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng."

 

Anh khẽ lẩm bẩm:

 

“Anh yêu em bao nhiêu, em cảm nhận .... hửm?"

 

Âm chất thanh lãnh, còn mang theo chút khàn khàn, dường như lông vũ khẽ quét qua tim, tê tê dại dại.

 

Ngay khi định hôn tới nữa, Phó Hiểu giơ tay bóp môi thành mỏ vịt.

 

Đột nhiên, khóe môi cô cong cong, trong nháy mắt, băng giá tan biến, gió xuân lay động:

 

“Hình phạt bắt đầu!"

 

Nói xong cô nhanh ch.óng từ giường xuống, bước khỏi phòng...

 

Đôi môi mỏng của Thẩm Hành Chu nhếch lên, bất lực lắc đầu, c-ơ th-ể lăn một cái, vị trí cô ban nãy, đôi mày khép nhẹ....

 

Sáng hôm .

 

Cửa phòng Phó Hồng gõ vang, là Phó Dục đang gọi dậy ăn cơm, mơ màng mở cửa phòng, bàn ăn, liếc bàn:

 

“Ơ, gọi em gái ."

 

Tay bày bát đũa của Phó Dục khựng một chút:

 

“Hôm qua Hiểu Hiểu về ?"

 

Thẩm Hành Chu bên cạnh trả lời:

 

“Vâng, về ạ."

 

Phó Dục về phía Phó Tuy mở cửa phòng:

 

“Lão tam, gọi Hiểu Hiểu một tiếng."

 

Phó Hiểu thấy tiếng gõ cửa, ú ớ đáp một tiếng:

 

“Vâng, dậy ngay đây."

 

Lăn một vòng, từ giường dậy, liếc ngoài cửa sổ, trời nắng.

 

Từ tủ quần áo chọn một chiếc váy tròng , tùy tiện vuốt vài cái tóc, mở cửa phòng ngoài, bàn ăn, chào buổi sáng hai bên.

 

Phó Dục đặt bát cháo múc sẵn mặt cô, thấy cô vẫn là dáng vẻ tỉnh ngủ, hỏi:

 

“Tối qua ngủ ngon ?"

 

Tim Phó Hiểu đ-ánh thót một cái, vội vàng phản hồi:

 

“Tối qua ngủ sớm quá, nửa đêm tỉnh dậy, đó thì ngủ nữa...."

 

“Ừm," Phó Tuy bên cạnh vô cùng đồng tình:

 

“Em cũng , giữa chừng tỉnh dậy, hơn ba giờ sáng mới nhắm mắt ngủ , cứ cảm giác ngủ hai tiếng tỉnh ."

 

Anh vỗ vỗ Phó Hiểu:

 

“Chịu đựng chút , nghỉ trưa ngủ một tiếng là tỉnh táo thôi."

 

Phó Hiểu nhe răng với , cúi đầu yên tĩnh bắt đầu húp cháo.

 

Thẩm Hành Chu đối diện nhếch môi:

 

“Hiểu Hiểu, vết thương của hình như nóng."

 

Cô còn gì, Phó Hồng bên cạnh bật thành tiếng:

 

“Ha, giữa mùa hè thế , vốn dĩ nóng , quấn thêm một lớp nữa, nóng mới là lạ đấy."

 

Phó Hiểu xua tay:

 

“Ăn cơm xong em xem cho."

 

Bữa sáng đơn giản kết thúc, Thẩm Hành Chu theo cô tới căn phòng chuyên thu-ốc, Phó Hiểu nhướng mày khẽ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-964.html.]

 

“Cởi quần áo ..."

 

Thẩm Hành Chu ngước mắt thẳng cô, khóe môi nhếch mang theo ý như như , thấp thoáng tiết lộ tình yêu.

 

Ngón tay thon dài cởi cúc áo sơ mi của .

 

Phó Hiểu bất lực:

 

“Cởi hai cái là ."

 

Một động tác cởi cúc áo đơn giản đều cho phong tao như , cũng thật là đủ .

 

Cô cúi lật miếng gạc một cái, thu-ốc cho một , đắp gạc, vô thức đưa lời dặn của bác sĩ:

 

“Không tắm rửa, ăn đồ cay nóng, ..."

 

Phó Hiểu đột nhiên bật , cũng bệnh nhân trong bệnh viện, với những thứ gì.

 

Thẩm Hành Chu cũng , gật đầu:

 

“Anh nhớ hết ."

 

“Ừm," cô đậy nắp lọ thu-ốc , đặt về tủ ban đầu, dậy ngoài.

 

Phó Hiểu lên ghế , Trần Cảnh Sơ đẩy cổng viện :

 

“A Dục nhà ?"

 

Phó Dục từ trong phòng :

 

“Tìm ?"

 

Cậu :

 

“Không tìm ông, Vũ Mặc tìm ông."

 

“Người ?"

 

“Ở văn phòng chủ nhiệm khoa ."

 

“Ồ," Phó Dục về phía Phó Hiểu:

 

“Vậy đến trường một chuyến."

 

“Đi ạ, trưa bảo chị dâu qua nhà ăn cơm."

 

Phó Dục khỏi nhà.

 

Trần Cảnh Sơ thấy Thẩm Hành Chu, vươn tay định vỗ vai :

 

“Ông về từ bao giờ thế?"

 

“Vừa mới đến."

 

Thẩm Hành Chu nghiêng né tránh, giải thích:

 

“Có vết thương..."

 

“Ồ, nghiêm trọng ?"

 

“Không nghiêm trọng."

 

Phó Hiểu vẫy vẫy tay với :

 

“Anh đến chỉ để nhắn lời cho cả thôi ?"

 

Trần Cảnh Sơ tới:

 

“Tất nhiên là ."

 

“Chuyện đó điều tra rõ ràng ...."

 

thẳng dậy, bày bộ dạng hóng chuyện:

 

“Nói xem..."

 

“Thật cực kỳ đơn giản, chính là nữ sinh thi đỗ Đại học Kinh Đô đó, gia đình trọng nam khinh nữ, để con trai cưới vợ, bán giấy thông báo nhập học , bán năm trăm tệ."

 

Phó Hiểu tò mò hỏi:

 

“Người con gái đó cũng đồng ý ?"

 

Trần Cảnh Sơ xua tay:

 

“Đâu thể, cô ngốc thế , nhà nhốt ."

 

Thẩm Hành Chu đưa nghi vấn:

 

“Trọng nam khinh nữ, mà để con gái học?

 

Còn học lên tận cấp ba?"

 

Phó Hiểu về phía Trần Cảnh Sơ, đợi giải đáp.

 

Cậu kéo một chiếc ghế xuống, thở dài một tiếng:

 

“Người già trong nhà tầm xa, đứa bé gái thông minh, nên để cô học, nghĩ tiền đồ , cũng thể giúp đỡ gia đình một tay, nhưng già mất khi cô gái đó thi đại học."

 

“Người nhà là hạng chỉ đến cái lợi mắt, cảm thấy đợi cô gái đó nghiệp mới giúp đỡ em trai thì muộn quá, bất kể cô gái đó lóc cầu xin thế nào, chỉ con trai cưới vợ tiền, đến hỏi, là giống như nhặt tiền liền lập tức đồng ý luôn."

 

Cô nhướng mày:

 

“Đây cũng chuyện nhỏ, cán bộ trong thôn và trong huyện đáng lẽ đều thể phát hiện điều bất thường chứ."

 

 

Loading...