Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 989

Cập nhật lúc: 2026-04-11 21:37:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói xong căn bản quan tâm phản ứng gì, dẫn Phó Hiểu thẳng cổng.”

 

Đi đến xe, mở cửa xe để cô , vòng sang ghế lái định mở cửa thì cổng HKU một chiếc xe , vô tình lướt , thấy hạ cửa sổ xe qua, mỉm gật đầu chào.

 

Xe của đối phương dừng , chỉ sâu hai một cái.

 

Thẩm Hành Chu trong xe, tầm mắt Phó Hiểu cũng thu hồi từ chiếc xe đó, nhếch môi nhạt:

 

“Bàng Tư Viễn đến HKU gì thế nhỉ,"

 

“Ai mà ," Anh khởi động xe, lái .

 

ông thấy chúng , sắc mặt lắm," Thẩm Hành Chu tiếp.

 

Phó Hiểu bật thành tiếng:

 

“Bố cháu bảo ông sẽ bảo vệ chúng cháu, chắc là thấy hai đứa gây chuyện đây,"

 

là như , Bàng Tư Viễn chính là nghĩ như thế.

 

Vốn nhận tin của Mục Liên Thận, cứ tưởng hai đứa chỉ đến đây chơi, như ông còn lo liệu .

 

từ HKU thấy hai , ông lập tức dự cảm chẳng lành.

 

Người đàn ông trong xe bỏ bàn tay đang xoa lông mày xuống, sang đứa cháu trai Bàng Khâm Văn bên cạnh, “Cháu đích phụ trách, xóa sạch dấu vết hai đứa nó đến HKU, cử theo dõi, nếu chút gì , lập tức áp dụng biện pháp, đảm bảo an cho chúng,"

 

Bàng Khâm Văn gật đầu, “Cháu ạ,"

 

Tuy phiền phức nhưng thể theo Mục Liên Thận, thật sự là...

 

Bàng Tư Viễn đang ấm ức thôi ngước mắt tài xế lái xe phía , như cuối cùng cũng tìm chỗ trút giận, “Lão Tôn, nhớ là tài xế của nhà họ Bàng, bất kỳ lời nào xe, hy vọng thể quên ,"

 

Tài xế:

 

“Tam gia, hiểu,"

 

Tài xế chút tủi , ông đang yên đang lành lái xe, chứ.

 

Tự dưng cảnh cáo ông .

 

Hơn nữa những lời họ ông cũng chẳng hiểu gì.

 

Xe Thẩm Hành Chu dừng cửa biệt thự, Lục Viên và Liên Dịch bước , “Hai đứa cuối cùng cũng về , đến đây thấy hai đứa , chú Dịch còn tưởng hai đứa lạc mất cơ,"

 

Phó Hiểu với hai , “Tối qua hai uống quá chén chứ ạ?"

 

Nhắc đến tối qua, Lục Viên chút ngượng ngùng, đúng là uống nhiều thật.

 

Liên Dịch gạt phắt , Thẩm Hành Chu, “Cậu dẫn Hiểu Hiểu nhà chúng thế?"

 

Nghe giọng điệu chất vấn của ông, Thẩm Hành Chu khỏi chút buồn , “Chú Dịch, chúng cháu HKU ạ..."

 

“Ồ."

 

Ông sang Phó Hiểu, mỉm hỏi:

 

“Hiểu Hiểu, tìm ?"

 

“Tìm ạ," Phó Hiểu sofa, ôm lấy chiếc gối tựa, “Cháu đoán hơn một tháng tới chắc thường xuyên đến HKU bên đó,"

 

“Giáo sư Dương chắc là dạy cháu một thứ,"

 

“A..."

 

Liên Dịch xích gần, nhíu mày:

 

“Vậy chẳng sẽ mệt lắm ,"

 

Phó Hiểu xua tay:

 

“Chú Dịch, chắc chú giá trị của giáo sư Dương , bác ở Cảng Thành là coi trọng mấy, nhưng về viện nghiên cứu ở nội địa thì thành tựu đó.... lớn lắm, như sẵn sàng dạy cháu thì mệt mấy cũng đáng,"

 

“Nghĩ cách để ông về nội địa chẳng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-989.html.]

“Con cái cháu chắt đều ở Cảng Thành, để ông một một về nội địa chẳng là bắt ông chia lìa với gia đình , nhân đạo chút nào,"

 

Thẩm Hành Chu bước tới tiếp:

 

“Vị giáo sư Dương ba con, đều lập gia đình, gia đình hòa thuận, lớn nhất nhậm chức ở bộ giáo d.ụ.c, ba đứa con đều hiếu thảo,"

 

“Ông sẽ về nội địa ," Anh Phó Hiểu, “Vậy mua một căn nhà gần nhà giáo sư Dương....

 

để khỏi ,"

 

Phó Hiểu nhếch môi , “Có mua ạ?"

 

Thẩm Hành Chu xoa đầu cô, “Tất nhiên là ,"

 

Chỉ cần cô cần, bất cứ việc gì cũng thể .

 

Liên Dịch bực lườm một cái, “Đừng chỉ , mau ,"

 

Thẩm Hành Chu dậy, “Vậy cháu gọi điện thoại, chú Dịch trưa nay ăn cơm ở đây nhé, cháu bảo mang thêm nhiều món ngon đến,"

 

Nhìn lên lầu, Liên Dịch kéo cô chuyện, “Hôm qua hai đứa đợi chú mà , cháu uống quá chén chứ, thằng nhóc đó bắt nạt cháu ?"

 

Phó Hiểu lắc đầu, “Chú Dịch, bắt nạt cháu ạ,"

 

Và hầu hết thời gian đều là cô trêu chọc , bắt nạt .

 

“Bình thường vẫn chú ý chút, đàn ông chẳng ai lành gì cả..."

 

Nghe lời Liên Dịch, Phó Hiểu và Lục Viên đều ông bằng ánh mắt khó hết lời.

 

Nói cứ như thể chính ông đàn ông ....

 

Hôm .

 

Ngày nhiều mây, nắng nhạt, chốc lát những đám mây che khuất, gió mát mẻ.

 

Thẩm Hành Chu lái xe một khu chung cư.

 

Sau khi xuống xe, chỉ ngôi nhà sân cách cổng xa, “Đó chính là nhà giáo sư Dương,"

 

Lục Viên theo hỏi:

 

“Nhà tìm ở ?"

 

“Đây, tầng ba," Anh chỉ một trong những tòa nhà .

 

“Khu chung cư hầu hết là cán bộ giáo viên, nhà sân khó tìm lắm, tầng ba là một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách,"

 

Phó Hiểu :

 

“Rất , ở gần cho tiện, dù cũng chỉ ở tạm một thời gian,"

 

Cô buông tay Thẩm Hành Chu , “Vậy em đây, việc của ,"

 

Thẩm Hành Chu xoa đầu cô, dịu dàng :

 

“Để Lục Viên cùng em, tối về,"

 

Phó Hiểu gật đầu.

 

Lục Viên tay xách đồ trợn mắt, “Đừng quấn quýt nữa,"

 

“Chìa khóa tầng ba đưa ," Thẩm Hành Chu đưa chìa khóa cho , tiện tay vỗ vai một cái, “Làm phiền trông nom cô ,"

 

Lục Viên nhịn trợn mắt cái nữa.

 

Đến nhà Dương Vân Tung, một quý bà mặc sườn xám xinh đang tưới hoa trong sân, thấy họ thì đón tiếp, “Chào các bạn, đến tìm bố ?"

 

“Vâng ạ, chào cô,"

 

Bà mỉm dẫn hai trong, Dương Vân Tung ở phòng khách, trong lòng ôm một bé trai ba tuổi.

 

“Sư bá... cháu đến phiền bác đây ạ,"

 

 

Loading...