Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 998

Cập nhật lúc: 2026-04-11 21:55:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phó Hiểu ngôi nhà lớn cổ kính mắt, ánh mắt “vèo" một cái sáng rực lên.”

 

Anh bóp bóp ngón tay cô, khẽ:

 

“Thích ?"

 

“Vâng," cô quanh cảnh vật xung quanh, “Chỗ thực sự hợp để nghỉ dưỡng, đây là nơi của lão già nhà họ An ?"

 

“Ông xứng," Thẩm Hành Chu nắm tay cô tiếp tục trong, “Em thích thì nơi chắc chắn là của em, sẽ nghĩ cách."

 

Phó Hiểu khì một tiếng:

 

“Anh thể cách gì chứ, chẳng lẽ cướp ."

 

“Anh đoán là phen , ông sẽ bao giờ quậy nổi nữa, so với những đứa cháu khác của ông , trở thành chỗ dựa cuối cùng của ông , đòi cái trang viên của ông thì ."

 

“Tại ?

 

Chẳng lẽ An Dịch Hoa còn những đứa cháu khác quan tâm đến ông ?"

 

Phó Hiểu khẽ nhếch môi, hỏi.

 

Thẩm Hành Chu ôm lấy cô, cụp mắt khẽ :

 

“Cũng hẳn, chỉ là ông tin tưởng họ thôi."

 

“Ồ," Phó Hiểu đưa kết luận:

 

“Nghĩa là, ông tự cho chúng bạn xa lánh ."

 

Anh khẽ gật đầu, “Nói đúng lắm."

 

Thẩm Hành Chu đưa cô qua một cái cổng vòm bước nội trạch, đối diện là một ông lão lớn tuổi bước tới, cúi đầu với :

 

“Thiếu gia."

 

“Ông ?"

 

“Đang câu cá bên hồ, thiếu gia... ,"

 

Thẩm Hành Chu giơ tay ngắt lời ông , “Ông yên tâm, chuyện , nợ c-ờ b-ạc của con trai ông sẽ xóa sạch, những rắc rối nó gây cũng thể giải quyết giúp."

 

“Còn ông..."

 

Ông lão đó căng thẳng cúi đầu xuống, “Thiếu gia, rời khỏi nhà họ An, cùng con trai về quê ."

 

Thẩm Hành Chu liếc ông một cái, “Có thể."

 

Ông lão còn kịp vui mừng, :

 

bây giờ, hãy đợi thêm một thời gian nữa, sẽ đưa thêm cho ông một khoản tiền, đủ để đảm bảo ông và con trai nửa đời lo cơm áo, nhưng ông thêm một việc."

 

Nói xong, ghé tai thầm một câu.

 

Ông lão suy nghĩ một chút, vẫn gật đầu đồng ý.

 

“Anh cũng nham hiểm thật đấy..."

 

Phó Hiểu .

 

Thẩm Hành Chu đẩy một cánh cửa đưa cô bước , khẽ:

 

“Anh cái tính là tạt nước bẩn cho An Dịch Nhiên, chỉ là sự thật thôi, em tin , tối nay ông cũng sẽ tới..."

 

Cô đưa ngón tay chỉ chỉ :

 

“Thời cơ khéo léo như ..."

 

Thẩm Hành Chu nắm lấy tay cô, “Anh kích động một chút."

 

Phó Hiểu nhướng mày, cô ngay mà.

 

“Bao giờ thì hành động?"

 

“Em nghỉ một lát , vài câu ."

 

Thẩm Hành Chu mỉm cô, “Một lát nữa bảo mang đồ ăn tới cho em, ngay."

 

Phó Hiểu gật đầu, “Vâng, em ."...

 

Khi Thẩm Hành Chu nữa, cô đang ăn vải, thể , lão già họ An thật hưởng thụ.

 

Các loại trái cây trong trang viên thật nhiều.

 

“Em chẳng thích ăn vải ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-998.html.]

Phó Hiểu nhướng mày với :

 

“Ai với là em thích?"

 

“Thì đây ở nhà, lúc hỏi em, rõ ràng em lắc đầu mà."

 

Cô xua xua tay, “Em quên , thỉnh thoảng ăn một cũng , tính là ghét."

 

“Được, nhớ ."

 

Phó Hiểu vứt vỏ vải sang một bên, Thẩm Hành Chu nhận lấy chiếc khăn tay trong tay cô lau tay cho cô, cô rụt rụt tay , “Lau sạch , rửa."

 

“Ừ," Thẩm Hành Chu dắt cô rửa tay.

 

Nhìn đàn ông đang rửa ngón tay cho , khóe môi Phó Hiểu thể nhận mà nhếch lên:

 

“Chỉ là rửa tay thôi mà, cũng giúp, cứ thế , em sợ là rời xa mất."

 

“Em còn rời xa ?"

 

Giọng Thẩm Hành Chu đổi, trực tiếp nắm c.h.ặ.t hai bàn tay cô.

 

Phó Hiểu bất đắc dĩ:

 

“Em ý định rời xa , chỉ là thôi."

 

“Nói cũng ."

 

“Được , nữa, giờ thể buông , em lau tay."

 

Thẩm Hành Chu vẫn buông tay cô , cầm lấy chiếc khăn bên cạnh lau khô tay cho cô, đó trực tiếp dắt cô khỏi nhà vệ sinh.

 

Nhìn đàn ông sắc mặt khó coi một lời, cứ thế dắt , Phó Hiểu cạn lời khoác lấy cánh tay , “Em đó chỉ là một câu thôi, ý gì khác."

 

“Sao thiếu cảm giác an như chứ?"

 

“Ừ," Thẩm Hành Chu cụp mắt cô một cái, trong mắt đầy vẻ tủi , “Anh chính là thiếu cảm giác an đấy."

 

Phó Hiểu dừng bước, ngước mắt , “Anh cúi đầu xuống..."

 

Khi cúi đầu, cô đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe miệng , còn khẽ vỗ vỗ đầu , “Chỉ cần ngoan ngoãn, chọc em giận, em sẽ rời xa ."

 

Thẩm Hành Chu định lùi một nụ hôn của cô, thì một tay vòng qua eo cô, tay ấn gáy cô, nụ hôn nồng cháy tiếp tục rơi xuống, đầu lưỡi trực tiếp lách trong khoang miệng cô.

 

Anh quấn quýt lấy đầu lưỡi cô, còn mạnh bạo mút một cái.

 

“Ưm..."

 

Cuống lưỡi Phó Hiểu mút đến đau, bất mãn phát một cái.

 

Bàn tay đang giữ gáy cô của Thẩm Hành Chu di chuyển lên đỉnh đầu vỗ vỗ trấn an, động tác hôn cũng trở nên dịu dàng hơn.

 

Lúc môi rời, khóe miệng hai kéo một sợi tơ trong suốt, cúi khẽ hôn cô một cái, ghé tai cô thở dốc:

 

“Sau đừng những lời rời xa ."

 

Thật là gợi d.ụ.c, mặt Phó Hiểu đỏ, thể nhận mà gật đầu một cái.

 

Đợi đến khi thở của cả hai đều bình lặng , dắt cô tiếp.

 

Đi đến gặp cũng đều gật đầu chào , thẳng đến chính trạch, bảo :

 

đưa bạn gái đến thăm ông nội."

 

“Các chuẩn yến tiệc tối nay ."

 

Nói xong dắt cô tiếp tục trong.

 

Phó Hiểu kéo kéo vạt áo :

 

“Em ăn cơm cùng lão già họ An ."

 

“Yên tâm, em gặp ông ."

 

Đi mãi đến nội thất, cô mới hỏi:

 

“Vậy bảo họ chuẩn yến tiệc gì?"

 

Thẩm Hành Chu cụp mắt khẽ:

 

“Bữa tiệc ăn thành ."

 

“Đi thôi, đưa em thu đồ."

 

“Được ," Phó Hiểu tinh thần hẳn lên, để mặc dắt rẽ trái rẽ , bước một căn phòng.

 

 

Loading...