Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 127: Cô Vợ Nhỏ Hay Mách Lẻo

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:32:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tri Tri khẽ : “Được thôi, gọi thì thôi. Lát nữa sẽ với trai , để Chu Tây Dã dạy dỗ cho trò. Lớn lớn, nhỏ nhỏ, chẳng chút quy củ nào cả.”

Chu Tiểu Xuyên nghẹn họng, tức tối: “Cô… cô còn định mách lẻo? Cô bao nhiêu tuổi hả?”

Khương Tri Tri lười biếng tựa lưng ghế, thong thả đáp: “Thế ngày ngày chẳng phân biệt trắng đen, khắp nơi rêu rao thì ? Lúc đó thấy bảo trẻ con ? mách lẻo thì thấy hợp tuổi ?”

Chu Tiểu Xuyên chặn họng, chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm: “ đều tận mắt thấy cả , cô còn chối cái gì.”

Khương Tri Tri chẳng buồn đôi co thêm với , sợ cái sự ngốc nghếch lây sang . Cô tiếp tục chậm rãi nhấp từng ngụm nước ấm.

Chu Tiểu Xuyên chằm chằm cái ca tráng men trong tay cô vài giây, hậm hực xoay ngoài, xổm ngay cửa lều chờ Chu Tây Dã.

Khi Chu Tây Dã họp xong trở về, thấy em trai đang thu lu một góc với vẻ mặt đầy oán hận, nhíu mày hỏi: “Sao em còn về?”

Chu Tiểu Xuyên càng thấy tủi hơn, cố chịu đựng cơn tê chân mà bật dậy: “Anh, thật sự qua với Khương Tri Tri đấy ?”

Chu Tây Dã liếc đồng hồ: “Vừa chúng chuẩn thành phố, em mang đồ theo , đưa em ga tàu. Lớn , năng việc gì cũng dùng cái đầu một chút.”

Chu Tiểu Xuyên định mở miệng cãi , nhưng ánh mắt sắc bén như d.a.o của Chu Tây Dã khiến lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.

Khương Tri Tri thấy tiếng Chu Tây Dã liền vén rèm lều lên, lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tươi rói: “Anh về ? Có uống nước ? Em mới rót xong .”

Nói , cô đưa cái ca tráng men trong tay cho Chu Tây Dã.

Chu Tây Dã ngẩn , rõ Khương Tri Tri đang định giở trò gì, chỉ thấy nụ rạng rỡ của cô ẩn chứa chút bướng bỉnh đầy khiêu khích. Anh vẫn vươn tay nhận lấy, uống hai ngụm khẽ đáp: “Cảm ơn.”

Chu Tiểu Xuyên trừng mắt kinh ngạc: “Anh… cái ca đó Khương Tri Tri mới dùng xong mà!”

Chu Tây Dã lúc hiểu hai đang ngấm ngầm đấu đá . Anh về phía em trai: “Có gì mà ầm lên? Hành lý ? Mau thu dọn .”

Chu Tiểu Xuyên nuốt ngược cục tức trong, chỉ tay sang bên cạnh: “Đều ở đây cả .”

Cậu vốn định đến để tạm biệt cả, kết quả kịp lời nào đuổi khéo.

Khương Tri Tri ném cho Chu Tiểu Xuyên một cái đầy khiêu khích, sang Chu Tây Dã với vẻ ngọt ngào, nũng nịu: “Em thu dọn xong hết , giờ luôn chứ ?”

Chu Tiểu Xuyên tức đến hộc m.á.u, nhưng mặt cả, chẳng dám loạn gây sự với Khương Tri Tri, nếu chắc chắn sẽ mắng cho vuốt mặt kịp.

Chu Tây Dã dáng vẻ trẻ con của Khương Tri Tri, đáy mắt hiện lên ý nhàn nhạt: “Ừm, luôn bây giờ.”

Chu Tiểu Xuyên ôm hành lý ở hàng ghế , Chu Tây Dã lái xe, còn Khương Tri Tri thì chễm chệ ở ghế phụ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-127-co-vo-nho-hay-mach-leo.html.]

Dọc đường , Khương Tri Tri như con chim sẻ nhỏ, líu lo ngừng. Ngay cả khi thấy một chiếc xe lừa ngang qua, cô cũng kiếm chuyện để với Chu Tây Dã vài câu.

cả vốn luôn trầm mặc, nghiêm nghị của , thế nhưng dùng giọng điệu ôn hòa lạ thường để đáp .

Chu Tiểu Xuyên càng nghĩ càng giận, nhưng chỉ im lặng. Cậu thầm nghĩ, giá như bằng chứng xác thực để vạch trần bộ mặt thật của "yêu tinh" Khương Tri Tri thì mấy.

Mãi cho đến khi thành phố, Chu Tây Dã đưa thẳng Chu Tiểu Xuyên ga tàu hỏa. Lúc xuống xe, đưa cho em trai mười cân phiếu gạo cùng mười đồng tiền: “Trên đường cẩn thận, về đến nhà thì đ.á.n.h điện báo cho ngay.”

Chu Tiểu Xuyên mặt trời đang bóng: “Anh, giữa trưa , định đưa em ăn cơm ?”

Chu Tây Dã chỉ đồng hồ: “Bốn mươi phút nữa chuyến xe tỉnh thành, tới đó em mua vé về Kinh Thị. Nếu bỏ lỡ chuyến thì đợi đến tận ngày mai, mau .”

Chu Tiểu Xuyên nhận , ruột chẳng nán đây thêm một giây nào nữa. Cậu hậm hực trừng mắt Khương Tri Tri một cái, xách túi lủi thủi ga.

Khương Tri Tri vẫn yên xe. Đợi Chu Tây Dã , cô mới phì : “Em trai vẻ giận lắm đấy, giữ chơi thêm vài ngày?”

Chu Tây Dã khởi động xe giải thích: “Nhà vốn bốn em, còn một em trai và một em gái, nhưng hồi nhỏ bệnh đậu mùa nên qua khỏi, cuối cùng mới Tiểu Xuyên. Cậu nuông chiều từ bé nên sinh hư, tính tình đỏng đảnh. Đã hai mươi hai tuổi đầu mà chẳng chút bản lĩnh đàn ông nào, gặp chuyện chỉ trốn tránh.”

“Nếu cứ giữ đây, sẽ chẳng bao giờ trưởng thành nổi.”

Khương Tri Tri giơ ngón tay cái lên, đôi mắt lấp lánh : “Anh thật sự là một cả .”

Trong lòng cô cũng thoáng chút bùi ngùi cho những em vắn của .

Chu Tây Dã đưa Khương Tri Tri ăn trưa. Vẫn là quán mì cùng Dương Phượng Mai – nơi cô bắt gặp Chu Tây Dã cùng Biên Tiêu Tiêu.

Bát mì vẫn đầy đặn như cũ. Khương Tri Tri ăn sáng muộn nên đói lắm, bát mì đầy ngọn, cô nhỏ giọng hỏi: “Em ăn hết, san cho một ít nhé?”

Nga

Chu Tây Dã hề do dự, bưng bát của cô lên, gắp một phần mì sang bát : “Chừng đủ ?”

Khương Tri Tri vội vàng gật đầu: “Đủ , thế .”

Sau đó, cô vui vẻ bắt đầu thưởng thức bữa trưa.

Cả hai đều chú ý đến Biên Tiêu Tiêu đang thu trong một góc quán.

Dạo gần đây, trưa nào Biên Tiêu Tiêu cũng đến quán mì , bởi vì đây là nơi nàng từng đến cùng Chu Tây Dã. Nàng cảm thấy nơi chứa đựng những hồi ức thuộc về riêng hai .

Thấy Chu Tây Dã bước , nàng thoáng vui mừng, nhưng khi thấy Khương Tri Tri ngay phía , trái tim nàng lập tức chìm xuống đáy vực.

Chứng kiến cảnh Chu Tây Dã ân cần gắp phần mì thừa của Khương Tri Tri sang bát , ánh mắt tràn đầy dịu dàng và ý khi , Biên Tiêu Tiêu ghen ghét đến mức tim đau nhói. Nàng co rụt vai , lẩn khuất trong đám đông, đôi bàn tay nắm c.h.ặ.t đến mức móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay, rướm m.á.u mà chẳng thấy đau.

 

 

Loading...