Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 128: Ánh Mắt Cảnh Cáo

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:32:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Tây Dã thật sự coi trọng cô gái nhà quê !

Chẳng đuổi , tại vẫn còn lởn vởn ở đây?

Thật sự , cô biến mất, c.h.ế.t mới !

……

Khương Tri Tri Chu Tây Dã đang ăn mì, cô thò tay túi lấy quả trứng gà luộc, nhanh nhẹn bóc vỏ bỏ bát . Cô tủm tỉm, đôi mắt chớp chớp đầy tinh nghịch.

Chu Tây Dã quả trứng gà trong bát, khựng : “Lát nữa ăn xong, em về nhà khách nghỉ ngơi một lát. Anh cần qua quân khu xử lý chút việc, xong xuôi sẽ đến đón em cửa hàng bách hóa.”

Khương Tri Tri suy nghĩ một chút đáp: “Em đến hiệu sách Tân Hoa đợi nhé.”

Chu Tây Dã gật đầu: “Cũng , bên phía lẽ sẽ lâu, chừng hai tiếng đồng hồ đấy.”

Khương Tri Tri thấy phiền: “Vâng ạ, em cũng tìm thêm vài cuốn sách để .”

Vì đang là giờ cơm, quán mì đông đúc và ồn ào, hai chuyện vô thức xích gần hơn.

Khi Khương Tri Tri câu cuối cùng, cô rướn lên, ghé sát tai Chu Tây Dã. Hơi thở mỏng manh của cô phả nhẹ sườn mặt , mang theo chút hương thơm thanh khiết…

lúc đó, Khương Tri Tri vô tình ngước mắt lên và bắt gặp Biên Tiêu Tiêu. Ánh mắt của Biên Tiêu Tiêu lúc tràn đầy hận thù, đang găm c.h.ặ.t về phía .

Khương Tri Tri vốn là thù dai, nhớ những lời đe dọa đây của Biên Tiêu Tiêu, cộng thêm cái trừng trừng hiện tại, cô lập tức thẳng , dựa sát Chu Tây Dã hơn nữa. Cô cố tình ghé sát tai , thì thầm to nhỏ.

Trước hành động đột ngột của Khương Tri Tri, Chu Tây Dã thoáng sững sờ. Như nhận điều gì đó, cứng , nhưng vẫn kiên nhẫn hết. Hơi thở ấm áp vương mặt, mang theo cảm giác ngứa ngáy như một sợi chỉ thêu lướt qua da thịt, khẽ khàng cào tận đáy lòng .

Chờ cô xong, Chu Tây Dã mới khẽ nhạt: “Được , . Giờ thì ngoan ngoãn ăn cơm ?”

Khương Tri Tri đạt mục đích, hài lòng ngay ngắn , tiếp tục bưng bát mì lên ăn.

Lúc , Chu Tây Dã mới ngẩng đầu về phía Biên Tiêu Tiêu. Ánh mắt trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo như băng tuyết, mang theo sự cảnh cáo rõ rệt.

Cái liếc mắt sắc lẹm khiến Biên Tiêu Tiêu trở tay kịp. Nàng luôn Chu Tây Dã là lạnh lùng, ít khi , đối xử với ai cũng giữ cách. bao giờ dùng ánh mắt để nàng – một ánh mắt lạnh thấu xương, đầy rẫy sự chán ghét và cảnh cáo.

Trái tim Biên Tiêu Tiêu như tảng đá nghìn cân đè nặng. Nàng buông đũa, vội vã rời khỏi quán mì như đang chạy trốn.

Sau bữa trưa, Chu Tây Dã đưa Khương Tri Tri đến hiệu sách, còn vội vã tìm Lý Chí Quốc.

Hiệu sách Tân Hoa đơn sơ hơn Khương Tri Tri tưởng tượng nhiều. Bên trong đa phần là sách bìa đỏ, các loại sách khác khá hiếm hoi. Người đến sách cũng thưa thớt, chỉ lác đác vài đang xổm kệ sách giáo khoa, cẩn thận lật xem từng trang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-128-anh-mat-canh-cao.html.]

Khương Tri Tri chọn vài cuốn sách phù hợp với thời đại , tìm một góc trống xuống. Đã lâu sách t.ử tế, cô nhanh ch.óng cuốn nội dung, quên bẵng cả thời gian.

……

Chu Tây Dã tìm Lý Chí Quốc vẫn là vì vụ án của Biên Chiến. Việc điều tra Biên Chiến vẫn đang tiến hành bí mật, công khai.

Sau khi bàn xong chính sự trong văn phòng, Lý Chí Quốc quan tâm hỏi: “Thế bao giờ thì định đăng ký kết hôn? Có tổ chức hôn lễ ở đây ? Dù cũng cho em chúng ăn kẹo mừng chứ.”

Chu Tây Dã trầm ngâm một lát: “Không vội, chờ cô đồng ý tính.”

Lý Chí Quốc ha hả, vẻ mặt đầy vẻ khoái chí: “Lúc thế nào? Bảo thử xem thì cứ khăng khăng chịu. Giờ thì nhé, là cô nương trẻ trung xinh , chắc gì thèm cái tên già khú đế như .”

Chu Tây Dã nhíu mày: “Năm nay mới hai mươi tám.”

Lý Chí Quốc hừ : “Người mới mười chín! Lúc mới tám chín tuổi thì đang cái gì? Cậu đủ tuổi cha đấy. Cưới cô vợ nhỏ như thế, đường mà mừng thầm còn bày đặt từ chối, giờ thì đáng đời .”

Chu Tây Dã chẳng buồn đôi co với Lý Chí Quốc nữa. Anh dậy, cầm mũ đội lên, chỉnh đốn trang phục nghiêm chỉnh chào theo điều lệnh quân đội, xoay định .

Lý Chí Quốc còn đuổi theo tận cửa: “Cứ thế mà ? Tối nay ở ăn cơm , bảo chị dâu rang ít lạc, em vài chén.”

Chu Tây Dã từ chối: “Thôi, để khi khác thời gian .”

Lý Chí Quốc định thêm thì Uông Thanh Lan – của Biên Tiêu Tiêu – từ văn phòng bên cạnh . Thấy Chu Tây Dã và Lý Chí Quốc ở hành lang, bà khựng : “Chính ủy Lý, Tây Dã đấy ?”

Chu Tây Dã chỉ khẽ gật đầu chào, ngay cả một tiếng "bác gái" cũng thèm gọi.

Lý Chí Quốc chào một tiếng "chị dâu". Cảm nhận khí giữa Chu Tây Dã và Uông Thanh Lan chút kỳ quặc, ông vội vàng lấy cớ văn phòng còn việc lẩn mất.

Chu Tây Dã bất động, ánh mắt Uông Thanh Lan bình thản nhưng chút ấm.

Uông Thanh Lan cảm nhận sự lạnh nhạt của , bà cân nhắc một chút vẫn mở lời: “Tây Dã, bác cháu , con gái nhà họ Khương và cháu đều qua thẩm tra chính trị? Đơn xin kết hôn cũng điền xong ?”

Chu Tây Dã nén sự kiên nhẫn, gật đầu: “ là như .”

Uông Thanh Lan nhíu mày: “Thế còn chuyện cháu với cô bé nhà quê là thế nào? Cháu là đang phạm sai lầm đấy. Bác là trưởng bối, vẫn khuyên cháu một câu: tiền đồ của cháu đang rộng mở, đừng để vấn đề tác phong hỏng cả sự nghiệp.”

Nga

Chu Tây Dã mím môi, đôi mày khẽ nhíu , đè nén cơn khó chịu. Anh lạnh lùng đáp: “Biên gia ngày hôm nay là nhờ công lao to lớn của ông nội Biên. giữ vững vinh quang đó, nhà họ Biên nên tự soi xét , kẻo cuối cùng chẳng giữ nổi sự phồn vinh .”

 

 

Loading...