Huống chi, cô mới mười chín tuổi, thể kinh nghiệm phong phú như ? Thậm chí một còn vượt quá quy định?
Cho nên, cô rốt cuộc là ai?
Chu Tây Dã cất giấy thư túi, chằm chằm Khương Tri Tri một lúc, lúc cô ngủ trông ngoan ngoãn hơn nhiều, mày mắt ôn nhu điềm tĩnh.
Anh nhịn giơ tay lên, định đưa gần, Khương Tri Tri bắt lấy, mở mắt ranh mãnh: “Anh định lén hôn em ? Bị em bắt nhé?”
Chu Tây Dã Khương Tri Tri tỉnh tràn đầy sức sống, giọng điệu bất đắc dĩ: “Sao em nghịch thế, cánh tay khó chịu ? Anh gọi y tá đến t.h.u.ố.c.”
Nga
Khương Tri Tri nắm lấy ngón tay : “Đỡ em dậy, em vệ sinh .”
Chu Tây Dã lời đỡ cô dậy, giúp cô giày.
Lúc Khương Tri Tri xuống giường cố ý giả vờ ngã một cái, tay trái ôm c.h.ặ.t lấy eo , đầu dụi dụi lòng : “Được , hít chút dương khí, hôm nay cả ngày đều thể tinh thần phấn chấn.”
Cằm Chu Tây Dã chạm đỉnh đầu cô, ở nơi cô thấy, mày mắt giãn bất đắc dĩ.
……
Khương Tri Tri căn bản chẳng để tâm đến chút thương tích cỏn con , cho nên nhân lúc Chu Tây Dã mua bữa sáng, cô bước chân nhẹ nhàng nhà vệ sinh, đó sang khu rửa mặt để đ.á.n.h răng rửa mặt.
Hôm qua cô trò chuyện với y tá Tiểu Trương, còn tặng cô một quả táo, lúc Tiểu Trương cũng đang giặt giẻ lau ở đó.
Khương Tri Tri chào hỏi: “Sao cô còn tan thế? Cảm ơn quả táo hôm qua của cô nhé.”
Y tá Tiểu Trương ngượng ngùng: “Có một quả táo thôi mà cảm ơn gì chứ, giặt xong mấy thứ là tan . Chị dâu, chị ăn gì , để bảo mang cho chị.”
Khương Tri Tri thể mặt dày như , thời buổi lương thực quý giá bao nhiêu, cô vội vàng từ chối: “Không cần , cần , Chu Tây Dã sẽ cho mà.”
Y tá Tiểu Trương nghĩ cũng , cô quanh thấy ai, mới hạ giọng nhỏ: “Chị dâu, chị sợ đội trưởng Chu ?”
Khương Tri Tri tò mò: “Anh hổ , sợ cái gì?”
Y tá Tiểu Trương lắc đầu quầy quậy: “Trước , lúc đội trưởng Chu vẫn còn là phó đoàn trưởng, viện ở chỗ chúng , chúng sợ lắm. Mỗi đến giờ t.h.u.ố.c, ai cũng đùn đẩy , cuối cùng là y tá trưởng lớn tuổi .”
Khương Tri Tri kinh ngạc: “Anh mắng ?”
Y tá Tiểu Trương lắc đầu: “Không mắng, nhưng mà cái khí thế khi ở đó, thật sự dọa .”
Khương Tri Tri hì hì vui vẻ: “Làm gì mà khoa trương đến thế.”
Y tá Tiểu Trương đột nhiên nhớ chuyện gì đó: “ chị dâu, bộ quần áo chị , giúp chị giặt sạch và phơi ở bên ngoài , chị nhớ nhắc đội trưởng Chu thu nhé. Còn nữa, đồ đạc trong túi áo, đều đưa cho đội trưởng Chu cả .”
Động tác vắt khăn mặt của Khương Tri Tri khựng , cô chợt nhớ trong túi áo còn xấp giấy kế hoạch huấn luyện, Chu Tây Dã xem ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-153-co-day-toi-lam-gi.html.]
Chu Tây Dã cũng gì với cô cả?
Đang mải suy nghĩ thì y tá Tiểu Trương giặt xong đồ: “Chị dâu, nhé, mai gặp .”
Khương Tri Tri hồn đáp lời, chậm rãi rửa mặt xong, cô cũng tự an ủi bản , dù thì đằng nào cũng định đưa cho Chu Tây Dã, nếu giải thích thì cứ chơi .
Dù cũng chẳng gì cô.
Vắt khô khăn mặt, thu dọn cốc đ.á.n.h răng bỏ chậu rửa mặt, cô dùng tay trái bưng chậu chuẩn về phòng bệnh.
Vừa khỏi khu rửa mặt, cô liền chạm mặt Biên Tiêu Tiêu đang mặc áo blouse trắng, bên cạnh còn Uông Thanh Lan.
Biên Tiêu Tiêu lạnh lùng liếc xéo Khương Tri Tri một cái, định cao ngạo bỏ .
Khương Tri Tri cũng chịu thua kém, trừng mắt . Lần lúc bắt cóc, cô đ.á.n.h ả còn nhẹ quá, giờ mà cũng dám liếc xéo cô .
Uông Thanh Lan thấy biểu cảm trừng mắt của Khương Tri Tri thì trong lòng hoảng hốt, ngày xưa Biên Tố Khê cũng từng trừng bà y như !
Biên Tiêu Tiêu tâm cao khí ngạo, Khương Tri Tri trừng như thế liền dừng bước, lạnh giọng: “Cô trừng gì?”
Khương Tri Tri nhướng mày lạnh: “Trừng cô còn cần lý do ? Cô cái gì trong lòng cô tự rõ!”
Biên Tiêu Tiêu hít sâu một , dù nơi cũng là bệnh viện, nếu ầm ĩ lên thì cô còn mặt mũi nào mà việc ở đây nữa. Nghĩ đến đây, cô c.ắ.n răng nuốt cục tức xuống, nhỏ giọng buông một câu: “Đồ thần kinh.” Rồi định bỏ .
Khương Tri Tri chịu để yên, dù bây giờ cô chỉ còn mỗi cái tay trái cũng dư sức đ.á.n.h cho Biên Tiêu Tiêu kêu oai oái, thêm cả bà già Uông Thanh Lan cũng chẳng ăn thua gì.
Cô bước nhanh tới, chắn mặt Biên Tiêu Tiêu: “Cô quen Tôn Hiểu Nguyệt!”
Biên Tiêu Tiêu nhíu mày: “ cô đang cái gì.”
Khương Tri Tri vô cùng chắc chắn: “Cô chỉ quen Tôn Hiểu Nguyệt, mà cô còn giúp cô kiếm một suất đại học cho thanh niên trí thức nữa. Không ngờ bản lĩnh của bác sĩ Biên cũng lớn thật đấy.”
Biên Tiêu Tiêu sa sầm mặt mày: “Không hiểu cô đang nhảm cái gì, tránh .”
Vừa cô định đưa tay đẩy Khương Tri Tri .
Tay còn chạm đến vai Khương Tri Tri, thấy Khương Tri Tri kêu lên “Ái ui” một tiếng, chậu rửa mặt “loảng xoảng” rơi xuống đất. Cô ôm lấy vai , nũng nịu kêu lên: “Cô đẩy gì?”
Biên Tiêu Tiêu sững sờ, đang định mở miệng phản bác thì thấy tiếng bước chân dồn dập.
Chu Tây Dã bước nhanh lướt qua cô , tới bên cạnh Khương Tri Tri, ánh mắt tràn đầy lo lắng: “Đau ở ?”
Biên Tiêu Tiêu Chu Tây Dã đang cúi quan tâm Khương Tri Tri mà khiếp sợ thôi, cô thế mà Khương Tri Tri gài bẫy!