Tống Vãn Anh vội vàng ấn tay ông, giọng xót xa: “Ông đừng chuyện nữa, cứ nghỉ ngơi cho khỏe .”
Khương Chấn Hoa quanh một vòng, thấy bóng dáng Tôn Hiểu Nguyệt , liền thều thào: “Hiểu Nguyệt ? Bà cũng đừng trách con bé, con trâu nổi điên là chuyện ngoài ý , đừng để nó gánh nặng tâm lý. thấy lúc đó nó cũng sợ hãi lắm.”
Tống Vãn Anh thoáng do dự. Bà định bụng tạm thời giấu chuyện Tôn Hiểu Nguyệt con gái ruột để tránh Khương Chấn Hoa thêm phiền lòng. Bà nắm lấy tay ông an ủi: “Yên tâm , bảo nó ăn chút gì . Bây giờ ông tịnh dưỡng cho , bọn trẻ mới yên tâm .”
Khương Tri Tri thấy , cô cũng chẳng buồn lên tiếng. Cô cùng Chu Tây Dã ở phòng bệnh một lát xin phép về.
Vừa về đến nhà, Khương Tri Tri nhịn mà lẩm bẩm: “Thế thì , rốt cuộc là ai? Là con nhà ai đây? Anh xem, liệu khi nào lòi một Lý Hiểu Nguyệt Vương Hiểu Nguyệt nào đó chạy đến nhận là con nhà họ Khương ?”
Chu Tây Dã lẳng lặng bưng một chậu nước ấm , bảo cô rửa tay.
Khương Tri Tri nhận lấy chậu, trái còn tinh nghịch duỗi hai bàn tay, lòng bàn tay úp xuống mặt , vẻ nũng nịu bắt rửa cho .
Chu Tây Dã khựng nửa giây, đặt chậu nước lên ghế, nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô mà rửa. Tay cô nhỏ hơn tay hẳn một vòng, ngón tay thon dài trắng nõn, đầu ngón tay và lòng bàn tay lấm tấm vết chai mỏng. Trong làn nước, đôi bàn tay trắng trẻo của cô và bàn tay to lớn, ngăm đen của tạo nên một sự tương phản rõ rệt.
Được chồng rửa tay cho mà Khương Tri Tri vẫn chịu yên phận, ngón tay cô cứ vẽ vời lung tung trong lòng bàn tay : “Anh đoán xem em vẽ cái gì nào?”
Chu Tây Dã cố lờ cảm giác ngứa ngáy, tê dại đang lan tỏa từ lòng bàn tay: “Đừng nghịch nữa.”
Khương Tri Tri đột nhiên “a” một tiếng vẻ ngạc nhiên. Khi Chu Tây Dã ngẩng đầu lên, cô liền nhoài tới, hôn trộm lên môi một cái rõ kêu.
Cú “đánh lén” thành công khiến Khương Tri Tri khúc khích đắc ý.
Chu Tây Dã rũ mắt, đáy mắt cũng thoáng hiện ý . Nếu tình nguyện, cô thể dễ dàng chạm như thế? Anh bình thản nắm nhẹ tay cô, lấy khăn lau khô từng ngón một.
Khương Tri Tri sực nhớ điều gì, vẻ mặt nghiêm trọng hẳn: “Không , em mau tìm Tôn Hiểu Nguyệt. Em nghi ngờ cô hại c.h.ế.t ba em để chiếm đoạt gia sản…”
Chu Tây Dã nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, giữ cô : “Bây giờ cô dám . Trước mắt, cô chỉ tìm cách chứng minh vẫn là con gái ruột nhà họ Khương thôi.”
Khương Tri Tri nghi hoặc: “Cô còn chứng minh cái gì nữa? Dù gì nữa, em tin ba em chắc chắn sẽ tỉnh táo, nhưng em thì khó lắm.”
Lỡ như Tôn Hiểu Nguyệt dùng thủ đoạn giả kết quả giám định, Tống Vãn Anh thể sẽ mủi lòng mà tin sái cổ.
Chu Tây Dã buông tay : “Gần đây cô chắc chắn sẽ dám ló mặt , tạm thời đừng bận tâm. Em cũng nghỉ ngơi , vết thương ở vai thể xem thường.”
Khương Tri Tri ngẫm cũng thấy đúng. Tôn Hiểu Nguyệt lúc chắc đang cuống cuồng chạy về tìm Tưởng Đông Hoa để tìm chỗ dựa. nếu Tưởng Đông Hoa cô con gái nhà họ Khương, mất giá trị lợi dụng, e là cũng sẽ sớm đá cô thôi.
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-163-su-that-ve-nhom-mau.html.]
Cô càng nghĩ càng tò mò: “Rốt cuộc là kẻ nào giúp sức cho Tôn Hiểu Nguyệt nhỉ?”
Chu Tây Dã tính hiếu kỳ như cô. Anh rõ Tôn Hiểu Nguyệt chỉ là một con cờ, con cá lớn sớm muộn gì cũng sẽ mất kiên nhẫn mà lộ diện. Thay vì đoán mò, chi bằng cứ tĩnh quan kỳ biến.
...
Trong phòng bệnh, Khương Chấn Hoa ngủ thêm một giấc, khi tỉnh tinh thần khá hơn. Ông nhận vợ vẻ bồn chồn: “Có chuyện gì ? Từ lúc tỉnh, bà cứ như đống lửa thế?”
Tống Vãn Anh định giấu, nhưng chuyện nghẹn trong lòng thực sự quá khó chịu. Bà bật , kể bộ sự việc xảy lúc truyền m.á.u, càng càng đau lòng: “Nếu Hiểu Nguyệt con chúng , Tri Tri mới chính là con gái ruột ?”
Khương Chấn Hoa lặng . Ông từng nghĩ Tôn Hiểu Nguyệt là giả, bởi lúc quá nhiều bằng chứng trùng khớp. Nếu giờ xét nghiệm , ông sợ sẽ tổn thương con bé. ông quên mất rằng, việc vội vàng nhận con như gây tổn thương sâu sắc cho Khương Tri Tri.
Bây giờ, chính ông cũng bắt đầu d.a.o động.
Tống Vãn Anh lau nước mắt: “Ông xem, rốt cuộc là chuyện gì xảy ? Hiểu Nguyệt giả mạo con để gì? Vậy con gái thật của chúng đang ở ? Tri Tri liệu ?”
“Nếu Tri Tri thật sự là con chúng , đây đối xử với nó như , nó liệu tha thứ cho ?”
Khương Chấn Hoa vẫn im lặng. Nếu Khương Tri Tri đúng là con ruột, thì những tổn thương mà họ gây cho con bé suốt hơn một năm qua, thể bù đắp nổi?
Tống Vãn Anh càng nghĩ càng rối: “Chấn Hoa, là nhầm lẫn gì đó? Hiểu Nguyệt mới là con , còn xét nghiệm hôm nay sai?”
Bà đột nhiên thấy sợ hãi khi đối mặt với Khương Tri Tri, chỉ trốn tránh như đà điểu, mong chuyện cứ giữ nguyên như cũ.
Khương Chấn Hoa nhắm mắt thở dài: “Bà nghĩ gì ? Đây là bệnh viện quân khu, xét nghiệm sai ? Hay bà định nghi ngờ Tây Dã giở trò?”
“Bà thể nghi ngờ bất cứ ai, nhưng tuyệt đối nghi ngờ nhân phẩm của Tây Dã.”
Tống Vãn Anh im bặt, nhưng lòng bà quặn thắt. Đứa con bà dứt ruột đẻ , rốt cuộc đang ở phương trời nào?
...
Buổi trưa, Khương Tri Tri vẫn uống canh gà, ăn kèm bánh màn thầu và cải trắng xào.