Công an lạnh: “Các coi chúng là kẻ ngốc ? Nhiều phiếu thế , các đang đầu cơ trục lợi đúng ?”
Rồi lạnh lùng lệnh: “Giải hết!”
Hai giải một cách nhanh gọn.
Khương Tri Tri định theo thì Phương Hoa rảnh tay kéo cánh tay : “Con gì? Con là con gái con lứa, xúc động như chứ?”
Khương Tri Tri chỉ là mới tìm bọn họ, còn lấy thứ cô mà.
Nơi là khu phố náo nhiệt, cô đành giao hai cho công an .
Phương Hoa cũng ngờ Khương Tri Tri đ.á.n.h , còn đ.á.n.h hung hăng như , bà nhíu mày: “Tri Tri, con như nữa. Con là con gái, dáng vẻ của con gái chứ. Nhà ai cô con gái đường đ.á.n.h như thế? Cho dù đó là thì tự nhiên sẽ xử lý. Con xem, nếu để thấy thì thể thống gì?”
Khương Tri Tri sờ sờ lỗ tai , trong lòng nghĩ thế nào để tìm hai tên .
Phương Hoa vài câu dẫn Khương Tri Tri ăn bánh bao, ăn xong thì về nhà.
Trên đường bà cứ nghĩ mãi, về nhà nhất định chuyện đàng hoàng với Chu Tây Dã, con gái con lứa thể lỗ mãng như !
Trong lòng bà chút lo lắng, cái dáng vẻ đ.á.n.h hung ác của Khương Tri Tri, nếu vợ chồng son cãi đ.á.n.h , liệu Chu Tây Dã thiệt thòi ?
Bà trầm mặt suốt dọc đường về, cửa liền gọi Chu Tây Dã: “Tây Dã, con thư phòng với một chuyến!”
Khương Tri Tri Phương Hoa cửa nóng lòng kéo Chu Tây Dã thư phòng mách tội, cô sờ sờ lỗ tai, lẳng lặng về phòng.
Cũng Chu Tây Dã sẽ biểu cảm gì.
Hơn nữa, cô cần nhờ Chu Tây Dã giúp đỡ, tìm mối quan hệ để gặp hai gã đàn ông hỏi chút chuyện.
Khương Tri Tri xuống ghế cái bàn việc ba ngăn, chống cằm suy nghĩ.
Chu Tây Dã tự lăn xe lăn , thuận tay đóng cửa .
Khương Tri Tri thấy động tĩnh liền xoay , im lặng Chu Tây Dã đang biểu cảm nghiêm túc.
Chu Tây Dã chút đau đầu: “Nơi đó là phố xá sầm uất, lỡ như thương vô tội thì ?”
Khương Tri Tri ngạnh cổ cãi: “Sẽ , em quan sát kỹ .”
Chu Tây Dã nhíu mày cô: “Anh là lỡ như, vạn nhất thì ? Em quá xúc động .”
Khương Tri Tri trợn tròn mắt: “ cái 'lỡ như' đó xảy , tại cứ giả thiết những chuyện xảy chứ? Còn nữa, hai kẻ đó chính là đến thôn Thanh Tuyền tung tin đồn nhảm về em, nếu em bắt bọn họ , đầu em tìm bọn họ?”
Chu Tây Dã vẫn cảm thấy Khương Tri Tri quá xúc động: “Nếu hôm nay, từ trong túi hai kẻ đó lục soát phiếu, em nghĩ tới sẽ kết thúc chuyện thế nào ?”
Khương Tri Tri cảm thấy kỳ quái: “ chữ 'nếu' đó cũng xảy mà? Kết quả rõ ràng , tại cứ nghĩ đến những cái vạn nhất, nếu như đó chứ?”
Chu Tây Dã thở dài: “Anh là đang nhắc nhở em, việc thể xúc động như , thể nào nào cũng vận may như thế.”
Khương Tri Tri đập bàn dậy, trừng mắt Chu Tây Dã: “Em lợi hại như , một bước trăm bước. em cũng quan sát, em phát hiện hành vi bọn họ bất thường, cuối cùng cũng chứng minh phán đoán của em sai lầm mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-208-co-vo-chieu-tro-day-do-chong.html.]
Nga
“Dựa mà cho rằng em ăn may chứ dựa năng lực của ?”
Chu Tây Dã ngước mắt Khương Tri Tri đang xù lông như một con nhím nhỏ, vì tức giận mà mặt đỏ bừng, biểu cảm phá lệ sinh động.
Anh trầm mặc gì nữa.
Khương Tri Tri càng tức giận: “Anh em gì? Dù em cũng sai!”
Nói xong cô xoay xe lăn của Chu Tây Dã, đẩy cửa, vặn tay nắm cửa, đẩy ngoài, đó đóng sầm cửa .
Cô phồng má lên, bàn việc xuống.
Xem Chu Tây Dã sẽ tìm giúp cô tìm quan hệ, cô tự nghĩ cách thôi?
Chu Tây Dã đẩy ngoài, còn kịp phản ứng, cánh cửa đóng c.h.ặ.t, chút đau đầu day day giữa mày.
Nhìn thấy Chu Tiểu Xuyên đang ở phòng khách đầu tò mò về phía , sắc mặt lạnh lùng, giọng điệu nghiêm khắc: “Mày đây, cùng ngoài một chuyến.”
Chu Tiểu Xuyên vội vàng lời chạy , nhanh ch.óng đẩy Chu Tây Dã ngoài.
……
Khương Tri Tri suy nghĩ một vòng, những bạn của nguyên chủ chẳng ai đáng tin cậy, là đám ăn chơi lêu lổng, suốt ngày gây gổ đ.á.n.h .
Người chút đáng tin cậy lẽ là Lý Tư Mân, nhưng mỗi ngày khỏi cửa, chắc quan hệ.
Ngồi mệt mỏi, cô quần áo lên giường suy nghĩ, nghĩ lắng động tĩnh ngoài cửa.
Chu Tây Dã thế mà !
Anh còn giận dỗi ? Còn dỗ dành ?!
Mãi cho đến bữa tối, Phương Hoa tới gọi Khương Tri Tri ăn cơm.
Ra ngoài cũng thấy Chu Tây Dã, ngay cả Chu Tiểu Xuyên cũng ở nhà.
Chu Thừa Chí thì ở nhà, Phương Hoa gì, chỉ bảo Khương Tri Tri mau ăn cơm.
Khương Tri Tri cũng vì Chu Thừa Chí ở đó nên tiện hỏi Chu Tây Dã .
Ăn cơm xong, cô tranh rửa bát, rửa ngóng động tĩnh bên ngoài, mãi cho đến khi rửa bát xong cũng thấy Chu Tây Dã trở về.
Khương Tri Tri thu dọn xong phòng bếp , Phương Hoa và Chu Thừa Chí lên lầu.
Trong phòng khách chỉ còn một ngọn đèn bàn nhỏ.
Khương Tri Tri bĩu môi về phòng, chắp tay lưng dạo một vòng trong phòng.
Cuối cùng chăn và gối đầu của Chu Tây Dã giường, cô chằm chằm vài giây, bê cái ghế đặt ngoài cửa, ôm chăn gối của Chu Tây Dã đặt lên đó.