Chu Tiểu Xuyên thấy Khương Tri Tri phớt lờ thì chút tức giận, dậy vươn tay định giật lấy cuốn sách trong tay cô: “Này, cô đấy… Á!!!”
Tay còn chạm mép sách thì Khương Tri Tri nhanh hơn một bước nắm lấy cổ tay. Cô xoay một cái, ấn cổ tay xuống tay vịn ghế sô pha, đó bẻ ngược bàn tay lên .
Lòng bàn tay sắp chạm mặt trong cổ tay .
Chu Tiểu Xuyên đau đớn hét lên oai oái: “Đau! Buông tay! Mau buông tay !”
Khương Tri Tri buông, bình tĩnh ghế sô pha, ngửa mặt : “Vừa ai gọi ‘’ đấy? Nói chuyện với ai thế hả? Còn dám lao lên giật sách của , ai dạy cái thói lớn nhỏ như !”
Chu Tiểu Xuyên cảm giác cổ tay sắp bẻ gãy, bắt đầu xin tha: “Là em sai , em giật sách của chị nữa ?”
Khương Tri Tri dùng thêm chút sức: “Vậy là ai?”
“Chị dâu! Chị dâu.”
Chu Tiểu Xuyên vội vàng , giữ khí tiết, mà là thật sự quá đau.
Khương Tri Tri hài lòng buông tay: “Về , nếu còn dám giương nanh múa vuốt mặt , sẽ thật sự xử lý đấy nhé.”
Nói xong cô dừng một chút, ánh mắt nghiêm túc kiên định: “Rốt cuộc thì quyền thế phụ, chị dâu cũng như mà.”
Chu Tiểu Xuyên xoa xoa cổ tay xuống ghế sô pha, cử động vài cái, cảm giác vẫn còn đau âm ỉ. Cái bà Khương Tri Tri sức lực lớn như chứ. Hơn nữa, thế mà xin tha, thật là quá mất mặt!
Khương Tri Tri bộ dạng vẫn phục lắm của , nhạo một tiếng: “Cứ như mà còn đòi lính chiến trường á? Địch nhân còn đ.á.n.h , giơ tay đầu hàng . Anh trai là hùng, là đồ vô dụng, mất mặt hả?”
Chu Tiểu Xuyên cho tức nghẹn lời, cãi câu nào, giận dỗi bỏ lên lầu!
Mãi cho đến tối, Chu Tây Dã vẫn về.
Phương Hoa để phần thức ăn cho , cả nhà bắt đầu ăn cơm.
Khương Tri Tri Chu Tiểu Xuyên, cong mắt : “Tiểu Xuyên, phiền lấy giúp cái thìa với.”
Chu Tiểu Xuyên định “Cô tay ?”, nhưng bắt gặp ánh mắt như đầy uy h.i.ế.p của Khương Tri Tri, chỉ đành dậy bếp lấy thìa đưa cho cô.
Phương Hoa còn chút thắc mắc, hôm nay Chu Tiểu Xuyên lời Khương Tri Tri thế nhỉ?
Cơm tối xong, Chu Tây Dã vẫn về.
Khương Tri Tri tắm rửa xong về phòng sách chờ, đợi mãi đến 12 giờ đêm, mí mắt cứ dính với mà vẫn thấy Chu Tây Dã . Cô đành tắt đèn ngủ .
Nga
Mơ màng là mấy giờ, cô cảm giác Chu Tây Dã cửa, nhẹ nhàng xuống bên cạnh.
Khương Tri Tri ngửi thấy mùi hương quen thuộc, là thở lành lạnh Chu Tây Dã. Cô trở , lẩm bẩm một câu: “Mấy giờ mới về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-217-chu-tieu-xuyen-bi-day-do.html.]
vì quá buồn ngủ, mắt nỡ mở , tay và chân chủ động luồn trong chăn của bên cạnh, cả cũng tự giác lăn qua.
Trước khi nhắm mắt ngủ tiếp, cô còn đưa tay khẽ chạm l.ồ.ng n.g.ự.c Chu Tây Dã một lượt, đó còn khéo léo tránh cái chân thương của , thuần thục gác chân lên . Tìm một tư thế thoải mái ngủ tiếp.
Chu Tây Dã bất đắc dĩ, định với cô chút chuyện, nhưng bộ dạng của cô, thôi thì để sáng mai . Nếu đ.á.n.h thức cô dậy, chịu khổ là chính .
Đầu óc thì lý trí, nhưng thể lời.
Vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, cẩn thận kéo từ xuống, cúi đầu ôn nhu hôn lên cánh môi cô…
Khương Tri Tri ngủ một giấc đẫy đà, vươn vai thức dậy, cảm giác n.g.ự.c chút đau âm ỉ. Cô nghi hoặc kéo cổ áo xem, bên thế mà đỏ ửng một mảng!
Duỗi tay gãi gãi, trong nhà bọ ch.ó ?
Nghi hoặc rời giường, cô chợt nhớ tới cái gì đó, trong lòng tặc lưỡi mấy tiếng, đầu tìm Chu Tây Dã đòi chút lợi tức.
Đi ngoài rửa mặt đ.á.n.h răng xong, Phương Hoa chuẩn xong bữa sáng, gọi Chu Thừa Chí và Chu Tây Dã đang chuyện trong sân ăn cơm.
Khương Tri Tri bàn ăn, đôi mắt sáng lấp lánh chằm chằm Chu Tây Dã, chỉ chỉ cái bánh bao trắng mặt.
Chu Tây Dã trong nháy mắt hiểu ám chỉ của Khương Tri Tri, bất đắc dĩ xuống bên cạnh cô.
Phương Hoa định mở miệng thì thấy Chu Tiểu Xuyên từ bên ngoài hấp tấp chạy về: “Anh, , cái tên Đặng Phi Dương gõ gãy răng cửa, phế một cánh tay, đó bắt !”
Khương Tri Tri khiếp sợ, đầu tiên cô nghĩ đến là Chu Tây Dã, rốt cuộc thì hôm qua Chu Tây Dã cả ngày về, buổi tối cũng về muộn.
Chu Thừa Chí Chu Tiểu Xuyên hấp tấp: “Suốt ngày cứ như thế thì thể thống gì, sáng sớm tinh mơ chạy đấy?”
Chu Tiểu Xuyên lập tức im bặt, xuống sát bên cạnh Chu Tây Dã. Trong lòng như mèo cào, chỉ nhanh ch.óng chia sẻ tin tức với trai.
Chu Tây Dã biểu tình bình tĩnh, lấy quả trứng gà bóc vỏ, đặt trong bát cháo kê của Khương Tri Tri: “Ăn cơm .”
Khương Tri Tri dù tò mò đến cũng sẽ hỏi ngay mặt Chu Thừa Chí.
Mọi đều gì, yên lặng ăn cơm.
Chu Thừa Chí buông đũa, nhíu mày mở miệng: “Cái ông Thương Thời Nghị , chiều hôm về Thượng Hải , nhân sâm vẫn còn để ở văn phòng , chịu đưa cho Thương Thời Anh, bảo bà đưa cho em trai bà .”
Phương Hoa nhíu mày: “Hai chị em bọn họ hơn hai mươi năm qua , ông đưa cho Thời Anh, chẳng bà càng thêm tức giận ?”
Chu Thừa Chí cả đời từng nhận món đồ quý trọng như , liền cảm thấy khó giải quyết: “Cái ông Thương Thời Nghị , thật là cách khó khác.”