Sau khi và Khương Tri Tri kết hôn, cô dẹp bỏ tâm tư, cũng chân thành chúc phúc cho Chu Tây Dã và Khương Tri Tri sống hạnh phúc.
Cô cảm thấy tình yêu thầm kín của đường hoàng, nhưng cô chịu buông tha cho cô.
Trần Lệ Mẫn con gái vành mắt đỏ hoe rưng rưng nước mắt, càng tức sôi m.á.u, tới kéo tay Tống Mạn, lôi cô đến cửa sổ, kéo rèm cho cô xem: “Con xem, nếu con tính cách như Khương Tri Tri, Chu Tây Dã thể thích con ? Con mỗi ngày ở nhà cũng lầm lì ủ rũ, thằng đàn ông nào thể thích ?”
Tống Mạn Khương Tri Tri tràn đầy sức sống ánh mặt trời, chút hâm mộ.
Trần Lệ Mẫn vẫn còn tức giận : “Nếu Chu Tây Dã kết hôn , thì con xem mắt cho , hai ngày nữa sẽ sắp xếp. Con cũng sửa soạn . Đừng để mỗi ngày ở trong khu tập thể dám ngẩng đầu lên.”
Tống Mạn trong khoảnh khắc đó, đẩy cửa sổ nhảy xuống, từ đây kết thúc tất cả!
Cuối cùng cô xoay một lời, cửa xuống lầu.
Trần Lệ Mẫn ở phía gọi với theo: “Con đấy? Ngày mai xem mắt cho , thấy ?”
Khương Tri Tri đạp vài vòng, khi thành thạo, mới cùng Phương Hoa về nhà.
Phương Hoa đang tính tìm ít len, đan một cái vỏ yên xe, đan thêm hai cái vỏ tay lái, như sẽ hơn.
Nga
Đi theo Khương Tri Tri phòng khách, bà mới thấy bực : “Cái thằng Tiểu Xuyên , hôm nay cũng chạy chơi, giữa trưa cũng về ăn cơm.”
Khương Tri Tri lên tiếng, đối với Chu Tiểu Xuyên cô thật sự ưa nổi. Trong nhà , mỗi đều tính cách riêng, nhưng cũng đều thể phân biệt đúng sai.
Mà Chu Tiểu Xuyên là ngoại lệ duy nhất, ngoài gì, cũng tin là thật, còn lời của nhà, thì cứ như hại c.h.ế.t .
Phương Hoa hỏi Khương Tri Tri chuyện báo danh, đó lên lầu tìm len để việc.
Khương Tri Tri cũng về phòng, cất những thứ cần mang học túi quân dụng, ngủ một lát dậy, giường sách một lúc, liền cảm thấy bả vai càng ngày càng đau.
Cô dậy hoạt động bả vai, thấy tiếng của Phương Hoa ở bên ngoài.
Có chút tò mò ngoài, Chu Tiểu Xuyên về từ lúc nào, còn xách một hộp bánh ngọt Phượng Tường Trai đặt bàn .
Phương Hoa đang trách mắng : “Con chơi cả ngày ? Con thể để tâm một chút, tìm việc gì đó , ba con thấy con nhàn rỗi vô công nghề như , chắc chắn sẽ mắng con.”
Chu Tiểu Xuyên đẩy vai Phương Hoa xuống ghế sô pha: “Mẹ, yên tâm, hôm nay con ngoài chính là để xem công việc, con chắc chắn sẽ và ba mất mặt .”
Phương Hoa bối rối: “Con ngoài thể tìm công việc gì? Nếu con quá mệt mỏi, tìm sắp xếp cho con một công việc nhàn hạ. 22 tuổi , nên một công việc, đó lập gia đình.”
Chu Tiểu Xuyên chút vui vẻ: “Mẹ, yên tâm , chắc chắn đáng tin cậy, con một bạn, họ hàng nhà chút bản lĩnh, sắp xếp cho hải quan việc, nếu con , cũng sẽ sắp xếp cho con .”
Phương Hoa nhíu mày: “Muốn , để ba con tìm quan hệ là , con ở ngoài quen bạn bè linh tinh gì thế? Có đáng tin cậy ?”
Chu Tiểu Xuyên “ôi chao” một tiếng: “Mẹ, con cái gì cũng dựa nhà, cũng tính tình của ba, để ông tìm quan hệ, lải nhải ngừng. Hơn nữa, Tiểu Lục, quen , của nó đang lãnh đạo ở hải quan mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-223-tong-man-giai-bay-noi-long.html.]
Phương Hoa gì nữa, Tiểu Lục mà Chu Tiểu Xuyên , còn của Tiểu Lục, bà đều quen .
Khương Tri Tri một bên , vẻ mặt đắc ý của Chu Tiểu Xuyên, luôn cảm thấy công việc của đến quá dễ dàng, cũng quá kỳ quái.
Phương Hoa vẫn yên tâm: “Được, nếu con thể , sẽ mời của Tiểu Lục ăn cơm.”
Chu Tiểu Xuyên đồng ý, cúi vỗ hộp bánh ngọt: “Mẹ, đây là con hiếu kính , cứ chờ theo con hưởng phúc .”
Phương Hoa chẳng yên tâm chút nào: “Con đó, nếu thật sự , cũng lời lãnh đạo, đừng hai ngày chạy về.”
Chu Tiểu Xuyên chút thiếu kiên nhẫn, Khương Tri Tri sắp đại học, vui mừng khôn xiết.
Bây giờ tìm công việc, nhận lời khen của , ngược là đủ thứ yên tâm, cứ như là một thằng ngốc, một chút năng lực phán đoán cũng ?
Cậu chút tức giận lên: “Con lên lầu ngủ một lát , buổi tối ăn cơm ở nhà, đến nhà Tiểu Lục ăn.”
Phương Hoa cũng lười để ý đến , gọi Khương Tri Tri đến xem bà đan vỏ yên xe.
Khương Tri Tri cuộn len màu hồng đang đan dở: “Mẹ, sặc sỡ quá ạ?”
Phương Hoa giơ lên xem xem : “Sặc sỡ ? Mẹ thấy khá mà, con gái chẳng nên dùng màu hồng phấn ?”
Khương Tri Tri cũng phản bác, màu hồng cũng khá , đến lúc đó dễ nhận hơn.
Nhìn đồng hồ: “Gần 5 giờ , con cổng lớn xem Chu Tây Dã về .”
Phương Hoa xua tay: “Được, mặc ấm , bên ngoài trời trở gió , trông như sắp tuyết.”
Khương Tri Tri mặc áo bông cửa.
Trời âm u, đến 5 giờ mà vẻ như sắp tối.
Gió bắc gào thét thổi qua, cành cây kêu răng rắc.
Khương Tri Tri hoạt động cánh tay, thẳng cổng lớn, quanh một vòng, đến trạm xe buýt chờ.
Trời âm u lạnh, đường một bóng .
Khương Tri Tri ở trạm xe buýt qua một vòng, vẫn thấy bóng dáng xe buýt , định đến phòng trực ban ở cổng chờ.
Vừa , liền thấy Tống Mạn đang chậm rãi trong khu rừng đối diện, dường như đang xuống con đê bên khu rừng.