Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 249: Người Bạn Học Họ Cát

Cập nhật lúc: 2026-02-17 10:38:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Lệ Mẫn gượng , vẻ mặt mấy tự nhiên: “ ngoài dạo loanh quanh thôi.”

thực sự chẳng chạm mặt Phương Hoa chút nào, nhất là khi thể chịu nổi cái vẻ mặt đắc thắng, khoe khoang của bà . Trước đây, Trần Lệ Mẫn từng hy vọng nếu con gái Tống Mạn đồng ý kết hôn với Biên Ngọc Thành, bà sẽ dịp "vẻ vang" mặt Phương Hoa. ai ngờ, buổi gặp mặt đầu tiên, Tống Mạn sống c.h.ế.t phản đối. Cô thậm chí còn xách cả chai t.h.u.ố.c trừ sâu dọa, tuyên bố nếu ép gả, cô sẽ tìm đến cái c.h.ế.t. Thật là đứa con vô dụng, chẳng nghĩ cho thể diện của nó gì cả!

Phương Hoa thấy Trần Lệ Mẫn ủ rũ, đoán ngay chuyện xem mắt với nhà họ Biên hỏng bét. Dù ưa gì , bà vẫn bụng khuyên một câu: “Con cháu tự phúc của con cháu, bà cứ ép uổng chúng nó quá chỉ l..m t.ì.n.h cảm con thêm sứt mẻ thôi. Hà tất ? Chúng đều già cả , còn gì mà nghĩ thông nữa? Chỉ cần chúng nó bình an, hạnh phúc là đủ .”

Trần Lệ Mẫn mà chướng tai, hừ lạnh một tiếng: “Bà thì , đúng là chuyện đau lưng.”

Phương Hoa cũng chẳng để tâm. Nhìn gương của Trần Lệ Mẫn, bà càng thấy sáng suốt. Nếu bà cũng phản đối Chu Tây Dã như cách bà với Tống Đông, chắc chắn Chu Tây Dã dắt Khương Tri Tri ngoài ở riêng từ lâu. Lúc đó bà chỉ mất con trai mà đến mặt cháu nội chắc cũng chẳng . Nghĩ , bà bồi thêm một câu: “Đừng để đến lúc con cái xảy chuyện mới hối hận, lúc đó thì muộn bà ạ.”

……

Lớp bồi dưỡng hơn 50 học viên, phần lớn đều cứng tuổi, là những những năm tháng biến động lỡ dở việc học hành. Cũng một là những thầy lang tiếng ở địa phương, kinh nghiệm thực tế phong phú. Ai nấy đều trân trọng cơ hội vô cùng. Sách giáo khoa khan hiếm, đủ chia cho mỗi một quyển, nên chung xem tranh thủ chép vở.

Vừa phát sách xong, khí lớp học lập tức trở nên nghiêm túc. Mọi xúm , cắm cúi ghi chép, tuyệt nhiên ai chuyện phiếm. Khương Tri Tri là nhỏ tuổi nhất lớp, kiến thức nền tảng về y học. Bị cuốn theo tinh thần học tập mộc mạc mà nồng nhiệt , cô lập tức cùng bốn nữ đồng chí trong tổ bắt tay nghiên cứu.

Người lớn tuổi nhất tổ là Cát Thanh Hoa, ngoài ba mươi. Chị vốn là thầy lang ở nông thôn hơn mười năm, chuyên trị các bệnh thông thường và còn đỡ đẻ. Chị tham gia lớp với mong trau dồi thêm về khoa phụ sản. Thấy Khương Tri Tri còn bỡ ngỡ, chị Cát nhiệt tình giúp đỡ: “Nếu em gì, lúc rảnh rỗi cứ tìm tạp chí thầy lang, kiến thức đó đơn giản, dễ hiểu lắm. Nhà chị mấy quyển, hôm nào chị mang cho em mượn.”

Khương Tri Tri mỉm khiêm tốn: “Em cảm ơn chị Cát nhiều ạ.”

Họ Cát? Khương Tri Tri chợt khựng . Hôm qua cô Phương Hoa kể về vợ quá cố của Biên Ngọc Thành cũng họ Cát. Sự trùng hợp khiến cô nảy sinh sự nhạy cảm đặc biệt. Tuy nhiên, vì mới quen nên cô tiện hỏi thẳng xem chị họ hàng gì với ông lão đốt lò năm xưa . Cô tự nhủ sẽ tìm cơ hội hỏi dò .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-249-nguoi-ban-hoc-ho-cat.html.]

Cát Thanh Hoa kinh nghiệm hành nghề lâu năm nên tiếp thu nhanh. Ba còn trong tổ cũng ít nhiều kiến thức cơ bản, họ chép bài tranh luận sôi nổi về cách chẩn đoán bệnh. Khương Tri Tri là "tay ngang", nhưng chính điều đó kích thích tinh thần cầu tiến trong cô. Cô chăm chú lắng , ghi chép cẩn thận những kinh nghiệm quý báu mà chị Cát chia sẻ. Một buổi sáng trôi qua nhanh như chớp.

Giờ nghỉ trưa chỉ một tiếng. Buổi chiều thầy giáo sẽ bắt đầu giảng bài ngay để kịp chương trình. Lớp bồi dưỡng tập trung bốn môn chính: Tư tưởng chính trị, Hóa học cơ bản, Kiến thức y học cơ bản và Tiếng Anh sơ cấp. Ngoại trừ môn y học là thử thách mới, ba môn còn đối với Khương Tri Tri đều thành vấn đề. Sự tự tin của cô dần trở .

Đa học viên đều mang theo lương khô để ăn tại lớp cho tiết kiệm thời gian. Khương Tri Tri định chép xong bài nhà ăn xem màn thầu thì mua tạm một cái. Cát Thanh Hoa thấy liền nhiệt tình mời: “Em mang cơm ? Chị mang khoai lang đây, chia cho em một nửa nhé?”

Khương Tri Tri vội xua tay: “Dạ thôi chị, em giờ nghỉ ngắn thế nên chuẩn . Lát em nhà ăn mua cái màn thầu là ạ.”

Chị Cát ngăn : “Tốn tiền gì cho phí. Chị mang nhiều lắm, cả dưa muối nữa. Nếu em chê thì ăn cùng chị cho vui.” Chị cách ăn mặc của Khương Tri Tri là gia cảnh tầm thường, nhưng vẫn chia sẻ theo cách giản dị nhất.

Nga

Khương Tri Tri cảm động, mỉm : “Vậy em xin phép ăn cùng chị, ngày mai em sẽ mang cơm để chị em cùng ăn nhé.”

Cát Thanh Hoa rạng rỡ: “Em khách sáo quá, củ khoai lang đáng là bao.” Chị đưa cho Khương Tri Tri một củ khoai lang đỏ au, nóng hổi, đẩy hộp dưa muối giữa: “Dưa củ cải chị tự đấy, dầu mỡ gì nhưng cay cay đưa miệng lắm.”

Khương Tri Tri vui vẻ nhận lấy. Vừa ăn, chị Cát hỏi chuyện: “Bố em chắc là cán bộ cấp cao nhỉ? Nhìn em đài các thế , chắc từ nhỏ chịu khổ bao giờ.”

Khương Tri Tri suy nghĩ một chút đáp: “Dạ, nhà em ở đại viện Hương Sơn ạ.”

Cát Thanh Hoa thoáng sững sờ, : “Chị đoán sai mà, cái áo khoác em đang mặc là ngay, thường sắm nổi.”

 

 

Loading...