Biên Tòng Văn đầu óc vẫn nhanh nhạy, đẩy gọng kính: “Bên con , ai tới tra cũng sạch sẽ cả.”
Biên Ngọc Thành chút xác định: “Cái c.h.ế.t của ông già họ Cát và Cát Tú Mỹ, liệu bới ?”
Biên Hải Sơn trừng mắt Biên Ngọc Thành: “Lúc xử lý sạch sẽ ?”
Biên Ngọc Thành lắc đầu: “Ảnh chụp tìm thấy. Cát Tú Mỹ c.h.ế.t , con xử lý hậu sự cũng tìm thấy ảnh chụp. Có khi nào căn bản là ảnh chụp ?”
Biên Hải Sơn đập bàn: “Nhà họ Cát còn nào khác ? Con tra xét cho kỹ . , gần đây điệu thấp một chút, đừng để theo dõi.”
Biên Tòng Văn trầm ngâm: “Ba, ba còn nhớ , mấy năm khi cô con c.h.ế.t, lục tục mấy chú vì các loại vấn đề mà bắt, rốt cuộc trở về nữa.”
Nga
Biên Hải Sơn nhíu mày: “Con nghi ngờ những việc liên quan đến Biên Tố Khê?”
Biểu tình Biên Tòng Văn ngưng trọng: “Mấy chú xảy chuyện đó, đều từng tham gia lên kế hoạch vụ hỏa hoạn năm xưa ?”
Biên Hải Sơn dựa lưng ghế: “Biên Tố Khê còn thể quen ai chứ? Gần đây cứ im chờ thời .” Tâm lý do mà hoảng lên, cảm giác như đang chơi một ván cờ, vây ông giữa, chậm chạp chịu đòn kết liễu.
...
Bữa cơm chiều, Phương Hoa vì tâm tình nên nhịn uống thêm hai ly rượu. Bà hát lên lầu.
Khương Tri Tri ở phòng bếp, gặm lê Chu Tây Dã rửa bát: “Sao vui vẻ thế nhỉ?”
Chu Tây Dã thể hiểu : “Mẹ và Uông Thanh Lan từng là bạn nhất. Sau vì chuyện thăng chức của ba, ý kiến lớn với Uông Thanh Lan. Nhà Uông Thanh Lan chuyển , hai nhà vẫn qua nhưng rốt cuộc còn như xưa, hai vẫn luôn âm thầm so bì với .” Nghĩ nghĩ một chút, thêm: “Lúc chắc em còn sinh .”
Khương Tri Tri “a” một tiếng: “Mẹ cũng giỏi nhịn thật đấy, như mà còn ở chung hơn hai mươi năm? Lúc đáng lẽ xé nát mặt Uông Thanh Lan .”
Chu Tây Dã : “Lúc còn tin tưởng Uông Thanh Lan, cũng là tự chậm rãi ngẫm . là sĩ diện, chịu thừa nhận Uông Thanh Lan chơi xỏ, cho nên trong tối ngoài sáng cứ đua đòi với bà .”
Khương Tri Tri ngẫm , Phương Hoa quả thực sĩ diện. Cô nhét miếng lê c.ắ.n dở miệng Chu Tây Dã: “Em nếm , lê đợt gửi tới ngọt lắm.”
Chu Tây Dã thể ăn một miếng: “Em tắm ...”
Khương Tri Tri lập tức lùi một bước, lời lẽ nghiêm túc: “Thế , từ hôm nay trở , em mỗi tối khắc khổ sách, tranh thủ vượt qua các bạn trong lớp. Cho nên, mấy chuyện hoang dâm vô độ, kiên quyết .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-269-su-cung-ran-cua-phuong-hoa.html.]
Chu Tây Dã dùng ngón tay dính nước b.úng nhẹ trán cô, bất đắc dĩ : “Em nghĩ cái gì thế, bảo em tắm nghỉ ngơi, trong nhà cái cũng hết .”
Khương Tri Tri chép miệng hai tiếng: “Gần đây đều lĩnh, em nghiêm túc học tập.”
Chu Tây Dã lên tiếng. Không lĩnh là khả năng, học tập cũng kết hợp việc và nghỉ ngơi chứ. Khương Tri Tri nền tảng con 0, ưu điểm duy nhất là đầu óc nhanh nhạy, nhớ đồ vật nhanh. Chỗ nào cô hết xuống, chuẩn ngày hôm đến trường hỏi bạn học hoặc thầy giáo.
Vừa chép bài cô lẩm bẩm, mấy xuyên khác công năng đặc dị gì, xuyên qua là thể cái gì cũng năng thế nhỉ? Luận về đầu óc, thời nay đầu óc cũng lợi hại mà.
Chu Tây Dã tắm xong trở về, thấy Khương Tri Tri dựa bàn lẩm bẩm chép bài, ngoài tìm cây b.úa và tấm ván gỗ về, chuẩn sửa cái giường một chút. Khương Tri Tri nghiêng Chu Tây Dã sửa giường, nhịn khúc khích: “Em còn tưởng thích cái bàn chứ.”
...
Vì khắc khổ học tập, sáng sớm tinh mơ Khương Tri Tri cùng Chu Tây Dã dậy. Chu Tây Dã ngoài chạy bộ, còn cô thì bắt đầu học thuộc lòng. Phương Hoa cũng thấy kinh ngạc, trời bên ngoài còn tối đen, Khương Tri Tri cửa sổ phòng khách cầm sách học thầm: “Dậy sớm thế con? Thế thì vất vả quá.”
Khương Tri Tri gấp sách : “Không , con thể mất mặt . Quay đầu con dâu Chu Tây Dã là đồ ngốc, học thi đạt, lọt tai chút nào. Con thi nhất, đến lúc đó cho bọn họ lác mắt mà .”
Phương Hoa ha ha : “Con đấy, cũng cần liều mạng như , tàm tạm là .”
Hai đang chuyện thì Uông Thanh Lan tinh thần tiều tụy lính gác cổng dẫn . Phương Hoa cảm ơn lính gác, để Uông Thanh Lan cửa: “Sớm thế việc gì?”
Uông Thanh Lan còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, mở miệng cầu xin Phương Hoa: “Phương Hoa, nể tình giao tình mấy chục năm của chúng , bà giúp Tiêu Tiêu với. Con bé nếu phán tù thì chúng coi như xong đời. Lão Biên thông báo về nhà nghỉ ngơi .”
“Trước chỗ nào sai với bà, xin bà. ngóng , chỉ cần Tri Tri một tiếng, Tiêu Tiêu sẽ cả.”
Phương Hoa thấy kỳ quái: “Tại một tiếng? Hơn nữa Biên Tiêu Tiêu nổ s.ú.n.g b.ắ.n Lại Lão Tứ mà.”
Uông Thanh Lan vội vàng giải thích: “Chỉ cần Tri Tri là hai đùa giỡn, con bé nổ s.ú.n.g b.ắ.n Lão Tứ cũng là vì Lại Lão Tứ nhục con bé...”
Phương Hoa càng thấy lạ lùng: “Lấy mạng đùa giỡn ? Chúng mà tha thứ chuyện thì đầu óc chúng vấn đề ? Thả nó để nó trả thù Tri Tri ?”
Uông Thanh Lan xua tay: “Sẽ , Phương Hoa, coi như cầu xin bà.”