Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 273: Bằng Chứng Bị Cướp

Cập nhật lúc: 2026-02-17 11:14:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh nghi ngờ là Chu Tây Dã, nhưng với cách của Chu Tây Dã, hẳn là sẽ dùng loại thủ đoạn quang minh chính đại .

Cho nên, tới đây tìm chứng cứ. Chỉ cần là do con , nhất định sẽ tìm dấu vết.

Nói chừng còn thể giải quyết khốn cảnh hiện tại của nhà họ Biên.

Tìm nửa ngày, cả hai bên đường đều sục sạo, chẳng phát hiện gì.

Ngày hôm qua trôi qua, dấu chân và vết bánh xe quá nhiều, manh mối nào giá trị.

Khương Tri Tri hỏi xong, ánh mắt tùy ý liếc một vòng, dừng một chút ở gốc cây bên cạnh Biên Ngọc Thành, dường như việc gì mà dời ...

Biên Ngọc Thành dò hỏi Khương Tri Tri: “Em ngày nào cũng ngang qua đây ? Hôm qua thấy gì ?”

Khương Tri Tri tràn đầy nghi hoặc: “Hôm qua lúc em học thì thím ba của đưa đến bệnh viện , em thể thấy cái gì chứ!”

Biên Ngọc Thành thấy Khương Tri Tri trả lời thẳng thừng như , nghẹn lời, cũng cớ gì để phát hỏa: “Được . Chuyện của thím ba chắc chắn là do . Nếu để chúng tra chút gì, đến lúc đó sẽ truy cứu đến cùng.”

Khương Tri Tri liên tục gật đầu: “ , nên như thế. Các tra xét tốn công lắm, tìm công an , bọn họ chuyên nghiệp hơn.”

Biên Ngọc Thành phát hiện thể giao tiếp nổi với Khương Tri Tri, thèm để ý đến cô nữa, sang với hai bên cạnh: “Đi thôi, về tính.”

Nói xong, xoay lên chiếc xe jeep bên đường.

Khương Tri Tri bên vệ đường, xe jeep xa, cho đến khi rẽ khúc cua khuất bóng.

Cô vội vàng dựng xe, tới gốc cây thấy, nhặt lên một vỏ kẹo băng tuyết che lấp hơn phân nửa.

Lại dùng chân đạp cây vài cái, tuyết cây rơi xuống, che lấp những dấu chân xung quanh gốc cây.

Lúc cô mới rời .

Biên Ngọc Thành chắc chắn đang tìm chứng cứ hữu hiệu về việc Uông Thanh Lan dọa, nhưng bỏ qua vỏ kẹo và dấu chân.

Dấu chân quá nhiều quá loạn, thể là do đến dẫm lên, cho nên dấu chân hiệu quả quá nhiều.

Mà vỏ kẹo , bọn họ xem nhẹ.

cái vỏ kẹo cũng loại thường thấy, đó Thương Hành Châu cho cô một viên, là kẹo nước ngoài.

Còn dấu chân, mấy cái dấu chân là của giày tác chiến đặc chủng, loại giày bộ đội bình thường .

Khương Tri Tri xác định hai thứ liên quan đến việc Uông Thanh Lan phát điên , chỉ là tiềm thức mách bảo, một chút dấu vết cũng thể để Biên Ngọc Thành phát hiện!

Đến trường muộn một chút, suýt nữa thì trễ học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-273-bang-chung-bi-cuop.html.]

Cát Thanh Hoa thấy Khương Tri Tri, ít nhiều chút kích động, kéo cô nhỏ: “Chiều nay tan học, chị chuyện với em.”

Khương Tri Tri sảng khoái gật đầu: “Không thành vấn đề.”

Cả buổi sáng, cô liền phát hiện, Cát Thanh Hoa luôn mang theo một sự mong đợi và hưng phấn khó tả.

Mãi cho đến chiều tan học, hai đạp xe đường, Cát Thanh Hoa mới như lấy hết dũng khí : “Tri Tri, chị bằng chứng em gái chị hại c.h.ế.t, em thể đưa chị gặp đồng chí công an mà em ? Như cũng sẽ gây phiền phức cho em.”

Khương Tri Tri tò mò: “Bằng chứng gì ? Chị yên tâm, sẽ phiền phức .”

Nga

Cát Thanh Hoa một vòng cánh đồng trống trải xung quanh, ngoài cô và Khương Tri Tri thấy một bóng , nhưng vẫn yên tâm mà hạ giọng : “Là ba chị đưa cho chị ảnh chụp và sổ nhật ký, ảnh Biên Ngọc Thành thỏi vàng, ảnh Biên Ngọc Thành cầm thỏi vàng, còn ảnh một đống thỏi vàng và châu báu. Trong nhật ký lượng thỏi vàng và lượng phỉ thúy châu báu đó, nộp lên bao nhiêu, giữ bao nhiêu.”

Khương Tri Tri kinh ngạc: “Sao em gái chị những thứ ? Thật sự là Biên Ngọc Thành ?”

Cát Thanh Hoa chắc chắn gật đầu: “Trên ảnh còn ngày tháng, là tháng 5 năm 1967.”

Khương Tri Tri tròn mắt: “Cái … Bọn họ nộp lên? Lại dám biển thủ nhiều như ? Thật là sợ c.h.ế.t.”

Cát Thanh Hoa cụ thể xảy chuyện gì: “Ba chị đưa những thứ cho chị, chị liền cảm thấy đơn giản, nhưng chị dám bậy, chuyện là mất mạng như chơi.”

Không bao lâu cha mất, em gái cũng còn, bà chắc chắn là thứ rước họa .

dám chọc nhà họ Biên, nên vẫn luôn nhẫn nhịn, những thứ căn bản dám lấy .

Khương Tri Tri cảm thấy đạp xe cũng sức hơn: “Đi, em đưa chị về tìm chồng em, bọn họ một cũng đừng hòng thoát.”

Cát Thanh Hoa vội vàng dùng sức đuổi theo Khương Tri Tri: “Chị dám mang theo bên , chị định gặp đồng chí công an , đó dẫn cùng về nhà lấy.”

Khương Tri Tri “” một tiếng: “Không mang theo , chúng mau tìm, lát nữa đến nhà chị lấy.”

Chỉ sợ đêm dài lắm mộng.

Cát Thanh Hoa gật đầu: “Được, lát nữa cùng đến nhà chị lấy.”

Hai vội vã về đại viện , Chu Tây Dã vẫn về.

Khương Tri Tri nóng như lửa đốt, một phút cũng chờ nổi: “Sao còn về? Trước giờ về đến nhà mà.”

Phương Hoa mời Cát Thanh Hoa , rót nước cho bà, thấy Cát Thanh Hoa gò bó sô pha, mũi chân chụm , dám nhúc nhích, cũng hỏi nhiều, với Khương Tri Tri một tiếng lên lầu.

Khương Tri Tri sốt ruột trong phòng, mời Cát Thanh Hoa: “Chị, chị uống nước, ăn chút bánh quy . Anh chắc sắp về .”

Cát Thanh Hoa vẫn gò bó, căn phòng sạch sẽ sáng sủa khiến bà dám lớn tiếng, cũng dám chạm lung tung: “Không , vội, đồ vật ở nhà sẽ mất .”

 

 

Loading...