Thương Hành Châu tay khác với vẻ nhí nhố, đùa thường ngày. Thảo nào Tôn Hiểu Nguyệt bày mưu tính kế để “cứu” , với tính khí , tương lai nhóc chắc chắn sẽ nên chuyện lớn.
Biên Ngọc Thành giãy giụa mấy cái mềm nhũn ngã xuống.
Khương Tri Tri vội gọi Thương Hành Châu: “Được , đừng để xảy án mạng.”
Thương Hành Châu vẫn bồi thêm một cú đá: “Mẹ em , nhà họ Biên ai cả, c.h.ế.t cũng là hời cho bọn họ.”
Khương Tri Tri cũng nhịn mà đá thêm một cái: “ là hạng xa, nhưng vì loại rác rưởi mà dính kiện tụng mạng thì đáng chút nào.”
Đang chuyện, từ xa ánh đèn xe nhanh ch.óng tiến gần. Khương Tri Tri định kéo Thương Hành Châu lánh .
Thương Hành Châu tỏ hưng phấn: “Là rể tới!”
Khương Tri Tri kinh ngạc: “Sao em là ?”
Thương Hành Châu kiêu ngạo thẳng lưng: “Em đương nhiên chứ, vì buổi chiều em gọi điện về nhà chị, báo với bác gái là rể về, bảo tới đón chị.”
Khương Tri Tri kịp hỏi thêm thì chiếc xe jeep phanh kít mặt. Chu Tây Dã và Tống Đông nhảy xuống xe, theo còn một đồng chí công an.
Tống Đông cầm đèn pin chiếu một vòng, thấy Biên Ngọc Thành sóng soài mặt đất, khỏi cảm thán: “Hắn đúng là cùng đường bí lối , định kéo em dâu đệm lưng ?”
Anh phất tay hiệu cho công an cùng, còng tay Biên Ngọc Thành lôi lên xe.
Chu Tây Dã bước nhanh tới bên cạnh Khương Tri Tri, lo lắng kiểm tra: “Có thương ở ?”
Khương Tri Tri lắc đầu: “Anh còn kịp chạm em thì Thương Hành Châu tới .”
Thương Hành Châu thẳng tắp như chờ khen ngợi: “Anh rể, bác gái nên mới tới ?”
Chu Tây Dã nghi hoặc: “Nói gì cơ? Anh còn kịp về nhà .”
Thương Hành Châu “a” một tiếng: “Em dặn bác gái bảo tới đón chị tan học mà.”
Chu Tây Dã đáp qua loa: “Anh về nhà.”
Anh cảm thấy sự xuất hiện của Thương Hành Châu ở Kinh Thị quá đột ngột, chắc chắn điều khuất tất, nên khi họp xong tìm Tống Đông ngay, mới cùng tới đón Khương Tri Tri.
Tống Đông bảo nhét Biên Ngọc Thành cốp xe: “Chúng chen chúc một chút, về cục biên bản .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-283-sa-luoi.html.]
Khương Tri Tri định lên xe thì sực nhớ : “Không , em còn xe đạp nữa.”
Chu Tây Dã sang Thương Hành Châu: “Biết xe đạp ?”
Thương Hành Châu cảm thấy sỉ nhục: “Xe đạp thì ai mà chẳng ? Em còn thể đạp đuổi kịp ô tô của các đấy.”
Chu Tây Dã gật đầu: “Vậy , đạp xe của chị đến Cục Công an , chúng chờ ở đó.”
Bị tính kế, Thương Hành Châu ngẩn một lúc đành nhận mệnh dựng xe đạp dậy: “Được thôi, để xem ai tới Cục Công an nhé!”
Khương Tri Tri nín lên xe, thật sự nỡ em đơn thuần “lão hồ ly” Chu Tây Dã dắt mũi. Vốn dĩ đêm nay nguy hiểm, nhưng nháo một trận như , cô thấy buồn .
Chu Tây Dã và Khương Tri Tri ở hàng ghế , Tống Đông ghế phụ.
Tống Đông vẫn cảm thấy thể tin nổi: “Biên Ngọc Thành dồn đến mức nào mà chuyện ngu xuẩn như chứ?”
Chu Tây Dã hiểu rõ, Biên Ngọc Thành hề ngu xuẩn. Hắn bắt cóc Khương Tri Tri là để đ.á.n.h cược ván cuối cùng. Nếu Khương Tri Tri chỉ là một cô gái bình thường và Thương Hành Châu xuất hiện, kế hoạch của thể thành công. Bắt cóc Khương Tri Tri để ép màn lộ diện, hoặc ép nhà họ Chu mặt cứu để đòi lợi ích. Nếu , sẽ kéo Khương Tri Tri c.h.ế.t chùm. Bởi vì rõ, còn đường lui.
Nga
Tới Cục Công an, Tống Đông lôi Biên Ngọc Thành từ cốp xe . Khoảnh khắc ngã xuống đất, Biên Ngọc Thành cũng tỉnh . Thương Hành Châu tay chừng mực, chỉ khiến gã sưng vài cục đầu chứ chảy m.á.u.
Lúc Biên Ngọc Thành cảm thấy đầu váng mắt hoa, buồn nôn, giãy giụa bò dậy. Tống Đông túm lấy cánh tay xốc gã lên: “Đứng cho thẳng ! Tỉnh táo , lát nữa trong mà thành khẩn khai báo.”
Biên Ngọc Thành lảo đảo, nheo mắt rõ Tống Đông, nghiến răng: “Tống Đông, mày trả thù tao!”
Tống Đông lạnh: “Đáng ? Anh nên trong mà suy nghĩ kỹ xem nên khai báo thế nào để khoan hồng.”
Biên Ngọc Thành chiếc còng tay, xong đời thật . Đột nhiên gã đầu Chu Tây Dã, nhếch miệng âm hiểm, m.á.u loãng trào nơi khóe miệng: “Chu Tây Dã, mày đừng đắc ý quá sớm. Mày tưởng thế là các thắng ? Ha ha ha... Mày! Kết cục của mày sẽ còn thê t.h.ả.m hơn tao nhiều!!”
Tống Đông lọt tai, đẩy mạnh gã một cái: “Đi nhanh lên!”
Chu Tây Dã mặt lạnh như tiền, chút biểu cảm. Khương Tri Tri vô cùng tức giận. Câu “thê t.h.ả.m hơn” của Biên Ngọc Thành khiến cô khỏi nghĩ đến việc Chu Tây Dã sẽ hy sinh vài năm nữa. Tim cô thắt , đau đớn như nghẹt thở, hận thể lao lên tát cho gã một trận. Vừa cô nên ngăn cản Thương Hành Châu, đáng lẽ để nhóc đ.á.n.h cho gã thành kẻ ngốc luôn mới đúng.
Chu Tây Dã cảm nhận sự phẫn nộ của Khương Tri Tri, vươn tay nắm lấy tay cô, siết nhẹ một cái trấn an: “Đừng để tâm lời , chỉ là kẻ thua cuộc cam lòng thôi.”
Khương Tri Tri bĩu môi: “Vậy cũng , em chỉ xé nát cái miệng thối của .”