Giờ nghỉ trưa, cô vội vàng ăn qua loa cái bánh bao, uống hai ngụm nước, với Cát Thanh Hoa một tiếng, nhờ chị xin phép giáo viên giúp nếu chiều cô đến muộn. Sau đó cô đạp xe vội vã tìm Kim Hoài Anh.
Trường học cách chỗ ở của Kim Hoài Anh khá gần, đạp xe mất mười lăm phút.
Khi Khương Tri Tri tìm đến nơi, Kim Hoài Anh cũng nhà. Trên ông vẫn mặc chiếc áo dài màu xanh dùng để quét dọn vệ sinh, tay áo và vai đều miếng vá, cả toát lên vẻ sa sút.
Thấy Khương Tri Tri tới, Kim Hoài Anh nhíu mày ngay lập tức: “Cô tới gì?”
Khương Tri Tri cách tìm chủ đề: “Thầy Kim, thầy thể nhớ em, nhưng em từng gặp thầy ở ga tàu hỏa. Lúc đó thầy đang xem một quyển sách tiếng Anh, nhưng thầy sai một từ đơn, cũng dịch như thế.”
Kim Hoài Anh nhíu mày, sa sầm mặt: “Cô đang cái gì? hiểu.”
Khương Tri Tri cong mắt , thăm dò hỏi: “Thầy Kim, thầy còn ăn cơm đúng ? Để em nấu cơm giúp thầy nhé.”
Kim Hoài Anh Khương Tri Tri xắn tay áo định nhà việc, vội vàng ngăn : “ cô bệnh, cô còn tới gì?”
Khương Tri Tri Kim Hoài Anh nghiêm túc: “Thầy Kim, em thầy giỏi, em theo thầy học y.”
Sắc mặt Kim Hoài Anh lập tức khó coi: “Không dạy, cô mau .”
Ông nông nỗi ngày hôm nay cũng là do học sinh coi trọng nhất tố cáo, cho nên hiện tại ông chẳng còn chút hứng thú nào với việc dạy học trò.
Vừa ông mở cửa, trừng mắt Khương Tri Tri, ý bảo cô rời .
Khương Tri Tri yên nhúc nhích: “Em thầy nhận học sinh, hôm nay em tới cũng nghĩ thầy sẽ đồng ý ngay. hôm nay thầy đồng ý, ngày mai em tới.”
Nga
Kim Hoài Anh lạnh giọng: “Cô tới mỗi ngày cũng sẽ đồng ý . Trước đến liền tù tì nửa năm cũng nhận. Thấy cô là con gái, cũng khó dễ cô. Muốn học y thì đến trường mà học, đừng tới chỗ .”
Khương Tri Tri nhanh ch.óng lôi từ trong cặp sách một cuốn vở: “Thầy Kim, đây là một từ vựng tiếng Anh chuyên ngành y khoa em phân loại, thầy xem qua ạ.”
Nói xong cô đặt cuốn vở lên bàn, đợi Kim Hoài Anh phản ứng , nhanh ch.óng ngoài: “Thầy Kim, ngày mai em đến tìm thầy.”
Dứt lời, chạy đến cổng lớn.
Chân tay Kim Hoài Anh linh hoạt, đuổi theo cũng kịp. Hơn nữa ông thực sự mấy chữ "tiếng Anh chuyên ngành y khoa" trong lời của Khương Tri Tri hấp dẫn.
Trầm mặc một lát, ông tới cầm lấy cuốn vở Khương Tri Tri để . Trên đó đầy từ vựng tiếng Anh, chỉ là trang đầu tiên chú thích tiếng Trung, còn phía thì .
Trình độ tiếng Anh của ông hạn, nửa ngày cũng là gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-297.html.]
Ông tháo kính xuống, cẩn thận lau tròng kính, đưa cuốn vở sát gần mắt, nghiêm túc xem xét. Rất nhiều từ vựng ở trang đầu tiên thu hút ông.
Nhíu mày đặt cuốn vở xuống, ông nghĩ thầm đây đúng là một cô nhóc thông minh, thả mồi câu cá, cứ để lâu dài thì con cá sẽ tự động c.ắ.n câu.
...
Khương Tri Tri cũng trông mong một là thành công. Cô bộc lộ ý đồ và quyết tâm, để thứ thể hấp dẫn Kim Hoài Anh.
Cô vui vẻ hớn hở trường học, vặn kịp tiết học đầu tiên.
Trước khi giáo viên lớp, Cát Thanh Hoa nhanh với Khương Tri Tri: “Trưa nay em ở đây, chị cùng Trình Phong và mấy bạn nữa cùng học tập thảo luận. Bọn chị quyết định thành lập một nhóm hỗ trợ học tập, Trình Phong nhóm trưởng, như chúng thể cùng tiến bộ. Mọi đều mời em gia nhập nhóm, vì tiếng Anh và Hóa học của em quá, nhờ em chỉ dạy cho .”
Khương Tri Tri hề nghĩ ngợi liền lắc đầu: “Em tham gia, em nhiều thời gian như .”
Cát Thanh Hoa xua tay: “Chỉ là một tiếng buổi trưa thôi, tụ một chỗ, cùng học tập cùng giải quyết vấn đề.”
Khương Tri Tri cũng : “Mọi nếu gì thì cứ tới hỏi em, em tham gia nhóm học tập gì .”
Cát Thanh Hoa thật sự nghĩ tại Khương Tri Tri tham gia nhóm học tập? Đây chẳng là cơ hội để cùng tiến bộ ? Chẳng lẽ giống như lời các bạn , Khương Tri Tri xuất nên chảnh, hòa đồng với bọn họ?
Cát Thanh Hoa suy nghĩ miên man suốt một tiết học, tan học nhịn hỏi Khương Tri Tri: “Tri Tri, em chê bọn chị nên gia nhập nhóm học tập ?”
Khương Tri Tri sững sờ, thấy vẻ thôi của Cát Thanh Hoa liền rộ lên: “Em chỉ là sợ phiền phức thôi, ý coi thường ai cả. Chúng chung một lớp học thì đều như , ai cao hơn ai cả.”
“Chị Thanh Hoa, em với chị quan hệ như , chị cảm thấy em là hạng đó ?”
Cát Thanh Hoa lắc đầu: “Không, chị thấy em , hòa đồng.”
Khương Tri Tri vỗ vỗ tay cô : “Tính em đôi khi bướng, em sợ nhiều ở cùng một chỗ học tập, lúc ý kiến bất đồng gây chuyện vui.”
Gần đây cô cũng quan sát các bạn trong lớp, mỗi một tâm tư. Có bụng như Cát Thanh Hoa, cũng ích kỷ sợ khác vượt mặt, kẻ lén lút giở trò lưng. Cho nên cô gia nhập nhóm học tập gì đó, tụ tập một đám với khó tránh khỏi sẽ chuyện chuyện , cô cảm thấy quá phiền phức.
Cát Thanh Hoa nghĩ cũng thấy đúng: “Được , chị sẽ với một tiếng, chị nghĩ cũng thể hiểu. Quay đầu nếu gì sẽ tới hỏi em.”
Khương Tri Tri gật đầu: “Không thành vấn đề.”