Thập niên 70: Mặt Lạnh Quân Thiếu Bị Làm Tinh Tiểu Kiều Thê Đắn Đo - Chương 304: Sóng Gió Nhà Họ Chu

Cập nhật lúc: 2026-02-17 13:52:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt dọc đường về, Khương Tri Tri ngừng suy tính, tới gặp nhất định tìm cách thử Tôn Hiểu Nguyệt thêm một phen nữa mới .

Vừa về đến nhà, họ thấy Chu Thừa Chí trở về từ lúc nào. Ông đang ghế sofa, mặt hầm hầm nổi trận lôi đình với Phương Hoa: “Bà cứ suốt ngày nuông chiều nó cho lắm ! Tục ngữ chẳng sai, ‘chiều con như g.i.ế.c con’, thằng Tiểu Xuyên coi như hỏng hẳn !”

Phương Hoa cũng chẳng , bà đáp trả đầy ấm ức: “Con nó hư hỏng là của chắc? Nó là con út, mấy đứa lớn giữ bên , cưng chiều nó một chút thì gì sai?”

Chu Thừa Chí hừ lạnh một tiếng. Ông ngờ chỉ vắng một chuyến mà Kinh Thị xảy nhiều chuyện tày đình đến thế. Chập tối về tin Chu Tiểu Xuyên nhập viện, ông vội vàng thăm, định bụng dạy bảo vài câu thì cái thái độ bất cần đời của nó cho tức điên , thế nên mới về nhà trút giận lên vợ.

Thấy vợ chồng Chu Tây Dã cửa, sắc mặt ông mới dịu đôi chút. Ông Khương Tri Tri hỏi thăm: “Tri Tri, ba con sức khỏe dạo thế nào ?”

Khương Tri Tri bước tới xuống cạnh ông: “Dạ, ba con cũng định ạ. Ba về lúc nào thế ạ?”

“Chập tối, hai đứa thì ba về đến nơi. Ba cũng ở bệnh viện thăm thằng Tiểu Xuyên về.” Nhắc đến đứa con út, đôi mày Chu Thừa Chí nhíu c.h.ặ.t: “Đợi tay nó khỏi hẳn, sẽ tống nó xuống nông thôn chịu khổ. Phải nếm mùi gian khổ thì mới mong nên .”

Phương Hoa thoáng chút do dự định mở lời can ngăn, nhưng Chu Thừa Chí trừng mắt quát: “Bà đừng mà xót con! Cái hạng như nó, cho rèn luyện thì cả đời chỉ vứt thôi! Mấy ngày tới bà trông chừng nó cho kỹ, tay lành là đưa thẳng nó Tân Tỉnh ngay lập tức.”

Nga

tin là trị cái thói công t.ử bột của nó!”

Khương Tri Tri thầm tán thành với quyết định của ba chồng. Tân Tỉnh thời bấy giờ điều kiện vô cùng gian khổ, thích hợp để rèn giũa những kẻ từng đến mùi vị của lao động như Chu Tiểu Xuyên.

Phương Hoa cuối cùng cũng thở dài cam chịu: “Thôi thì cứ để nó chịu khổ một phen, nếu thì đúng là hỏng cả một đời.”

Chu Thừa Chí hừ lạnh: “Lần sẽ cắt cử trông chừng nghiêm ngặt, đừng hòng mà trốn về giữa chừng. Bà cũng tuyệt đối mềm lòng, trị dứt điểm thì nó coi như đồ bỏ thật đấy.”

Phương Hoa mím môi gì thêm, gương mặt hiện rõ vẻ ưu tư.

Sau khi quyết định xong tương lai cho con út, Chu Thừa Chí sang hỏi Chu Tây Dã về tình hình nhà họ Biên. Nghe xong, ông chỉ buông một câu cảm thán: “Ác giả ác báo, đều là do bọn họ tự chuốc lấy cả thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mat-lanh-quan-thieu-bi-lam-tinh-tieu-kieu-the-dan-do/chuong-304-song-gio-nha-ho-chu.html.]

Trò chuyện thêm một lát, hai ông bà lên lầu nghỉ ngơi. lên đến hành lang, họ tiếp tục tranh cãi gay gắt về chuyện của Chu Tiểu Xuyên, đó là hai tiếng đóng cửa thật mạnh vang lên khô khốc.

Khương Tri Tri rụt cổ , thầm nghĩ hai vị phụ tính tình ai cũng nóng nảy như lửa. Hơn nữa, bao năm qua họ vẫn luôn ngủ riêng phòng nên mới màn đóng cửa "đôi" dứt khoát đến .

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, Khương Tri Tri xuống giường, lúc mới dịp kể cho Chu Tây Dã về chuyện tìm Kim Hoài Anh lúc trưa. Cô tìm một tư thế thoải mái, gác chân lên chồng, nũng nịu: “Em cảm thấy chỉ cần kiên trì thêm chút nữa thôi là thầy Kim sẽ chịu mở lòng với em. Em nhất định sẽ khiến ông nhận em t.ử cho xem.”

Chu Tây Dã xoa bóp bắp chân cho vợ : “Em đúng là dai như đỉa . Thế nếu ông nhất quyết đồng ý thì ?”

Khương Tri Tri b.úng tay một cái, tự tin đầy : “Chỉ cần lòng kiên trì thì núi cao cũng cúi đầu! Mọi khó khăn mắt chúng đều chỉ là hổ giấy mà thôi!...”

Chu Tây Dã bật khẽ, thầm nghĩ dạo vợ học môn Tư tưởng chính trị ở trường vẻ đầu.

...

Trưa hôm , Khương Tri Tri tranh thủ giờ nghỉ trưa để đến chỗ Kim Hoài Anh. Trước cửa nhà ông đầy rẫy cành khô, cỏ dại và rác rưởi, cửa thì khóa c.h.ặ.t, xem ông nhà.

Khương Tri Tri cầm lấy cây chổi dựng cạnh cửa định quét dọn giúp ông. Vừa quét một lúc, cô chợt khựng , xổm xuống quan sát đống cỏ khô . Có vẻ như ai đó cố tình ném đống rác mốc meo đến đây để chơi khăm ông lão.

kỹ , cô thấy chúng cùng một loại cỏ dại thông thường. Cô nhặt một vài cành lên xem xét, tuy nhận là cây gì nhưng khi đưa lên mũi ngửi, cô thấy mùi hương lạ, giống mùi long não.

Khương Tri Tri nảy ý định phân loại chúng. Cô chia những cành trông giống thành từng đống riêng biệt, xếp ngay ngắn bệ cửa sổ. Còn những cành cây khô thực sự, cô nhặt riêng để đống củi.

Dọn dẹp xong xuôi, cô lấy tờ giấy chú thích từ vựng chuẩn sẵn, nhét qua khe cửa trong nhà mới hài lòng rời .

khỏi lâu thì Kim Hoài Anh cõng một cái gùi, tập tễnh trở về. Nhìn đống thảo d.ư.ợ.c phân loại tỉ mỉ và xếp ngay ngắn cửa, ông lặng một lúc. là một con bé thông minh, tuy mặt chữ thảo d.ư.ợ.c nhưng trực giác nhạy bén đến lạ kỳ, phân loại sai một chút nào.

 

 

Loading...